Những Năm Tháng Tươi Đẹp Ở Thập Niên - Chương 761: Hoàn chỉnh
Cập nhật lúc: 2025-12-21 07:54:44
Lượt xem: 11
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Yên tâm , chúng từng trải qua , tự nhiên đều cân nhắc đến."
"Vậy là ."
Ngọc Khê nhẹ nhàng xoay , cảm thán: "Lạnh thật đấy, đúng là càng nuôi càng kiều quý ( nuông chiều)."
Vốn dĩ Ngọc Khê và Ngọc Thanh ở thêm vài ngày, nhưng ông trời chiều lòng . Ngày nào cũng mưa nhỏ một trận, gió cũng ngừng, thật mạng , cả ngày lò lửa tắt. Trong phòng còn đỡ, nhưng bên ngoài thì .
Mấy đứa trẻ ban đầu còn thấy mới lạ, vài ngày nhao nhao đòi về.
Lữ Mãn cháu cũng đau lòng: "Về , chờ xây nhà mới xong các con hẵng về."
Trịnh Cầm trong lòng nỡ. Bọn trẻ ở nhà náo nhiệt, nhưng cái mũi nhỏ đỏ hồng của các cháu: "Nghe lời ba các con, về !"
Tư Âm thở phào nhẹ nhõm. Cô vốn là phương Bắc, quen hệ thống sưởi, trong nhà ấm áp, mấy ngày nay cô chịu ít khổ.
Ngọc Thanh : "Ba , con ở nhé. Con quanh năm về, con ở với ba mấy ngày."
Trịnh Cầm trong lòng thấy an ủi, nhưng hình gầy gò của con trai cũng đành lòng: "Tấm lòng của con nhận, và ba con cũng bận rộn, con ở nhà cũng chăm sóc con, thôi cứ theo về ."
Ngọc Thanh đầu óc đơn giản, tin là thật: "Được, , chúng con về."
Ngọc Khê: "......."
Cậu em trai , vất vả cho Tư Âm chê , nếu thật sự là mệnh cô độc sống quãng đời còn !
Ở quê nghỉ ngơi đến bốn ngày đều trở về thủ đô. Lúc về mang theo ít hải sản đặc sản, đủ ăn lâu.
Mấy đứa Diệu Diệu về đến nhà thì vui vẻ, trong nhà ấm áp rộng rãi, về đến nơi chạy nhảy nô đùa.
Ngọc Khê mang theo cái hộp gặp Trịnh Mậu Nhiên. Trịnh Mậu Nhiên đang đeo kính sách, ngạc nhiên khi Ngọc Khê đến gặp ông sớm như : "Ngồi ."
Ngọc Khê liếc trợ lý Nhiễm, trợ lý Nhiễm lập tức ngoài. Trong phòng chỉ còn Ngọc Khê và Trịnh Mậu Nhiên. Ngọc Khê đặt cái hộp lên bàn: "Mẹ cháu bảo cháu mang về cho ông."
Nói xong, Ngọc Khê lập tức ngoài, sợ thấy cái gì nên .
Trịnh Mậu Nhiên ngẩn , mở hộp , đồng t.ử co rút. Chưa đợi ông chạm Ngọc Trúc Thiêm, miếng Ngọc Trúc Thiêm trong n.g.ự.c ông liền tự chạy , hai miếng Ngọc Trúc Thiêm hợp một, trở thành một khối chỉnh, một chút khe hở cũng .
Trịnh Mậu Nhiên vội vàng uống t.h.u.ố.c trợ tim, chộp lấy Ngọc Trúc Thiêm. Hồi lâu mới mở mắt , vuốt ve Ngọc Trúc Thiêm. Hoàn chỉnh, xanh biếc. Ông từ bỏ , ngờ nửa xuất hiện.
Trịnh Mậu Nhiên Ngọc Trúc Thiêm chỉnh. Vậy là Ngọc Trúc Thiêm chủ nhân. Tim đập thình thịch, tay nhanh hơn não, giống như bất chấp hậu quả, c.ắ.n ngón tay nhỏ m.á.u lên Ngọc Trúc Thiêm. Ánh sáng lóe lên, Ngọc Trúc Thiêm biến mất thấy.
Trịnh Mậu Nhiên nắm chặt tay, hồi lâu mở mắt , vẫn là ở trong phòng, bất kỳ đổi nào. Ông trọng sinh. Nhíu mày, chẳng lẽ thật sự c.h.ế.t mới ?
Sau đó cảm thấy đúng, nhắm mắt cảm nhận một chút, mở to hai mắt. Này, thể!
Ngọc Khê vẫn luôn để ý Trịnh Mậu Nhiên. Trịnh Mậu Nhiên vẫn luôn khỏi phòng, bữa trưa cũng ăn trong phòng, ăn còn nhiều: "Ngọc Trúc Thiêm nhất định xảy biến hóa, hơn nữa là theo hướng ."
Nếu thì sớm đả kích đến mức cơm cũng nuốt trôi .
Niên Quân Mân cầm sách gõ nhẹ đầu vợ: "Đã đưa qua thì chúng đừng tò mò nữa, đồ là của cụ, chúng cũng đừng quản."
Ngọc Khê ôm trán, gõ cho tỉnh . Thật là, vất vả lắm mới vứt , cũng thể vì tò mò mà hại . Hôn chồng một cái: "Vẫn là tỉnh táo."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhung-nam-thang-tuoi-dep-o-thap-nien/chuong-761-hoan-chinh.html.]
Đến bữa tối Trịnh Mậu Nhiên mới ăn cơm. Gương mặt quanh năm bất biến giờ tràn đầy vui mừng, vẫn hỏi Ngọc Khê vài câu, Ngọc Khê cũng giấu giếm.
Trịnh Mậu Nhiên tự cảm nhận chỗ thần kỳ, cũng nghĩ nhiều. Ăn cơm xong về phòng.
Niên Phong ngẩn : "Lão gia t.ử thế? Có chuyện vui gì ?"
Ngọc Khê: "Không ạ."
Niên Phong uống một cũng vô vị. Mỗi ngày bữa ăn ông đều uống với lão gia tử, chuyện càng nhiều học hỏi càng nhiều. Hôm nay uống , Niên Phong ngây đó cũng chán, bèn về phòng.
Ngọc Khê trong lòng hiểu nên tò mò nhưng lòng ngứa ngáy. Buổi tối trằn trọc, còn lén hỏi Nhấp Nháy, kết quả tiểu gia hỏa cũng . Từ khi còn liên hệ, nó liền cảm nhận , ngay cả linh thủy thần kỳ, theo sự lớn lên của Nhấp Nháy cũng còn xuất hiện nữa.
Hiện tại Nhấp Nháy chính là một đứa trẻ bình thường, cũng tính là bình thường, chỉ là thông minh hơn đứa trẻ bình thường một chút thôi.
Hôm , để dời sự chú ý, Ngọc Khê bắt tay kịch bản.
Ánh Trăng Dẫn Lối
Hiện tại tài chính của công ty điện ảnh đủ, đầu tư hai bộ phim truyền hình cũng đủ để đầu tư điện ảnh. Đã hai bộ phim truyền hình thì điện ảnh thể thiếu.
Ngọc Khê hợp tác với Vương Phúc Lộc , tin tức về phim điện ảnh tiết lộ cho Vương Phúc Lộc .
Vương Phúc Lộc phim đề tài gì, nửa ngày mới hồn: "Cô cũng thật ý tưởng."
Ngọc Khê cong mắt : " cũng thấy ý tưởng của khá . Làm ngược lối mòn, lòng hiếu kỳ của lớn, thêm tuyên truyền đủ, đề tài đủ thì doanh thu phòng vé chắc sẽ lỗ ."
Vương Phúc Lộc thật sự rối rắm, còn đang chờ Lữ Ngọc Khê một kịch bản xuất ngoại (nổi tiếng nước ngoài) cơ: "Cô thật sự cân nhắc đổi cái khác ?"
"Không đổi, thấy cái ."
Ngọc Khê cũng ngốc. Lúc đầu cô quả thực chút xúc động, nhưng suy nghĩ thì đề tài . Doanh thu phòng vé cũng sẽ phóng đại quá mức; doanh thu kém thì cũng chỉ là chọn đề tài lắm. Vừa thể dịu một chút, đợi độ hot giảm xuống cô sẽ kịch bản khác.
Mọi sẽ cứ bám lấy cô mà thổi phồng, cảm thấy cô biến cát thành vàng, mà chỉ cho rằng cô đầu óc linh hoạt, nhiều ý tưởng, gặp may mắn, chút quỷ tài mà thôi!
Vương Phúc Lộc suy nghĩ , cuối cùng vẫn tin tưởng Lữ Ngọc Khê: "Được, chờ kịch bản xong chúng ký hợp đồng."
Ngọc Khê: "Được."
Những ngày đó, Ngọc Khê cắm đầu kịch bản. Cô gặp nhiều ông chủ, đủ các loại hình, nhanh như gió. Hơn nữa, để nổi bật mâu thuẫn, bộ câu chuyện chỉ một nam chính mà là hai nam chính, đều là ông chủ, là bạn , chỉ là cưới khác . Hai nữ chính, xuất giống , một ngây thơ hồn nhiên, một ngừng phong phú bản , nỗ lực trở nên mạnh mẽ.
Ngọc Khê càng càng thuận tay, lòng hiếu kỳ cũng đè xuống, còn chú ý đến Trịnh Mậu Nhiên nữa.
Diêu Trừng ngược để ý: "Chị dâu, lão gia t.ử chút thần bí."
Ngọc Khê: "Hả? Thần bí thế nào?"
Diêu Trừng nhỏ giọng : "Gần đây lão gia t.ử gặp ít ."
Cái Ngọc Khê , trong nhà ít khách đến: "Đều là nhà sưu tập, thể là do bộ phim, tìm lão gia t.ử hỏi thăm đồ cổ."
Diêu Trừng: "Em là nhà sưu tập, một em một câu, chị đoán xem lão gia t.ử gì?"
Ngọc Khê cạn lời: "Chị đoán , chị cứ ở trong phòng suốt, gặp mấy ."