Những Năm Tháng Tươi Đẹp Ở Thập Niên - Chương 760: Kế hoạch không đuổi kịp biến hóa

Cập nhật lúc: 2025-12-21 07:54:43
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Vâng, nghỉ một tháng, cho em về dưỡng sức."

 

Ngọc Khê: "Vừa , hiện tại trong nhà bận rộn lắm. Tết chúng về quê ăn Tết, em nghỉ, chúng về quê ở vài ngày . Ba nhớ em, cũng nhớ cháu trai cháu gái nữa."

 

Ngọc Thanh: "Em đến đây chính là để chuyện , hỏi xem chị về cùng ."

 

"Em cứ nghỉ ngơi hai ngày , chị và rể sắp xếp công việc, chúng cùng ."

 

"Được."

 

Cũng may vợ chồng Ngọc Khê dự tính việc về quê. Việc đầu tư của Niên Quân Mân cũngòm hòm , bên Ngọc Khê cũng việc gì quan trọng, hai ngày là sắp xếp xong.

 

Về quê, vợ chồng Ngọc Khê mang cả ba đứa con theo.

 

Trịnh Mậu Nhiên cũng chút ý trở về, nhưng chần chừ: "Ông về , trong nhà nhiều chỗ."

 

Ngọc Khê trong lòng vui mừng, về mới , về thì bọn họ càng dễ hành động.

 

Cuối cùng, bốn lớn dẫn theo năm đứa trẻ trở về. Chờ xuống máy bay, Lữ Mãn đến đón , Lữ Mãn và Trịnh Cầm đều đến, xe mới đủ.

 

Về đến nhà, vợ chồng Trịnh Cầm vui mừng khôn xiết. Từ khi ông cụ và cô em chồng , trong nhà vắng vẻ lạ thường, hai vợ chồng về nhà ăn cơm cũng chẳng thấy ngon miệng.

 

Lần thì , các con và cháu đều về, trong nhà náo nhiệt vô cùng.

 

đến lúc ngủ trưa, vợ chồng Trịnh Cầm phát sầu. Trong nhà phòng nhiều, bọn trẻ còn nhỏ, giờ cặp song sinh và Diệu Diệu đều lớn , chen chúc với , cũng ngủ cùng ông bà ngoại. Thế là , nhà đủ chỗ ở.

 

Vợ chồng Ngọc Khê dỗ bọn trẻ ngủ xong, Ngọc Khê mới phòng ngủ của ba : "Mẹ, ba."

 

Trịnh Cầm vẫy tay: "Mau , hôm nay trời mưa, lạnh lắm."

 

Ngọc Khê vội vàng đóng cửa : "Mẹ, trong thôn đều xây nhà mới , nhà cũng nên xây ạ? Vừa lắp đặt hệ thống sưởi sàn cho trong nhà, đỡ chịu tội mùa đông."

 

Trước Ngọc Khê cảm thấy trong nhà lạnh, quen gió biển , mùa đông cũng chẳng thấy . ở thủ đô lâu , trong nhà sưởi ấm áp vô cùng, thời gian dài nên chút chịu lạnh.

 

Đặc biệt là đầu xuân, gió vốn dĩ thấu xương, trở về cô đều chút chịu nổi. Chăn điện nóng hầm hập cũng giảm bớt cái lạnh bao nhiêu. Người lớn thế đừng trẻ con, ở trong phòng đều ngoài.

 

Trịnh Cầm bọn trẻ co ro, trong lòng cũng khó chịu. Bọn họ thì quen , nhưng trẻ con chịu . Từ nhỏ nuông chiều, chịu khổ, chịu về nữa thì : "Xây, nhất định xây. Mẹ đang bàn với ba con đây, xây cho đàng hoàng, chúng cũng học theo Đông Bắc, thể mặc áo cộc tay trong nhà."

 

Ngọc Khê gật đầu, : "Mẹ, mấy đồ cũ , con nhắc với , tìm thấy hết ạ?"

 

Trịnh Cầm phản ứng một lúc: "Tìm thấy hết , đều bỏ một cái rương lớn. Còn hỏi con, con mấy thứ gì?"

Ánh Trăng Dẫn Lối

 

"Con chút hoài niệm thôi ạ. Có kể với Diệu Diệu, con bé tò mò, con liền nghĩ kể cho bọn trẻ chuyện ngày xưa sống dễ dàng, cũng coi như giáo d.ụ.c bọn trẻ."

 

Trịnh Cầm tràn đầy cảm xúc: "Suy nghĩ của con đúng đấy. Nhà mới giàu bao lâu . Từ khi trong thôn nhiều tiền, trẻ con cũng ngày càng vô pháp vô thiên (hư hỏng). Giáo d.ụ.c con cái quan trọng. Con đợi chút, lấy cho con."

 

"Vâng."

 

Trịnh Cầm lấy cái rương lớn. Ngọc Khê liếc mắt cái là thấy ngay hộp đựng tiền , trong lòng vui vẻ, quả nhiên vẫn giữ . Cô sợ hỏi riêng về hộp tiền sẽ quá đột ngột nên mới đổi cách . Cầm lấy hộp tiền: "Cái vẫn giữ !"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhung-nam-thang-tuoi-dep-o-thap-nien/chuong-760-ke-hoach-khong-duoi-kip-bien-hoa.html.]

 

Trịnh Cầm vuốt ve: "Tuy bây giờ ngân hàng nhưng vẫn thích hộp đựng tiền hơn. Chỉ là lâu dùng, nỡ vứt nên cứ để đó kỷ niệm."

 

Trịnh Cầm , cầm trong tay vuốt ve, nhớ lúc chỉ vài đồng, mười mấy đồng tiền. Thời đại đó thật sự dễ thỏa mãn, quanh năm suốt tháng chỉ chờ chia tiền, tính toán từng khoản một. Đừng tiền ít, một năm bao nhiêu ngày nghỉ, nhưng cuộc sống trôi qua hương vị.

 

Lữ Mãn cảm thán: "Đừng ngày xưa nghèo nhưng nhiệt tình mười phần, dễ thỏa mãn. Bây giờ vật chất ngày càng phong phú, màu sắc cuộc sống cũng nhiều, ngược cảm thấy chút trống rỗng."

 

Ngọc Khê chìm hồi ức. Hồi nhỏ một hào tiền mừng tuổi mà vui sướng nắm chặt cả đêm, năm nào cũng mong ngóng Tết đến. hiện tại, năm mới đối với cô mà chỉ một chữ "mệt", ngay cả xem Gala cuối năm cũng thấy nhạt nhẽo.

 

Vợ chồng Trịnh Cầm lôi từng món đồ , mỗi món đều thể kể lai lịch, hai chìm đắm trong hồi ức.

 

Ngọc Khê sờ túi, nhân lúc ba chú ý, mở hộp, thả Ngọc Trúc Thiêm , đặt sang một bên.

 

Bàn tay to của Lữ Mãn chú ý, đụng hộp nó rơi xuống đất, nắp hộp bật mở. Ngọc Khê chớp mắt, ông trời cũng đang giúp cô.

 

Trịnh Cầm Ngọc Trúc Thiêm trong hộp, ngẩn , nhanh chóng vớt lên: "Ơ, nó... nó mất ? Vẫn luôn ở trong hộp ?"

 

Ngọc Khê giả vờ kinh ngạc: "Nó mất ạ? Vẫn luôn ở đó ạ!"

 

Trịnh Cầm vuốt ve trong tay, giả. Bà thường xuyên lấy sờ, xúc cảm sai : "Thật là chuyện lạ, lúc tìm khắp nơi cũng thấy, giờ tự nhiên chui ."

 

Ngọc Khê: " là chuyện lạ thật."

 

Lữ Mãn kiến thức, ông cũng thể nắm bắt một chút mạch suy nghĩ của bố vợ: "Thứ nhất định đơn giản. thấy nếu tìm thì trả cho lão gia t.ử !"

 

Thứ , vẫn là đừng giữ trong nhà thì hơn.

 

Trịnh Cầm đặt Ngọc Trúc Thiêm xuống, định chạm nữa. Vốn dĩ là đồ của nhà họ Trịnh, Trịnh Mậu Nhiên vẫn luôn tốn tâm tư tìm kiếm, thứ nhất định đơn giản. Bà bỏ Ngọc Trúc Thiêm hộp, đẩy về phía Ngọc Khê: "Lúc con về thì mang về cho ông ."

 

Ngọc Khê sửng sốt, ngờ : "Vâng."

 

Vì Ngọc Trúc Thiêm mà tâm tư hoài niệm còn nữa. Ngọc Khê bê cái rương về phòng ngủ của , nhỏ giọng kể chuyện cho Niên Quân Mân .

 

Niên Quân Mân khóe miệng giật giật: "Vốn định cứ để đó, chờ lúc xây nhà mới tìm , ngờ trùng hợp thế."

 

Ngọc Khê : " , em cũng định bỏ hộp, chờ lúc mới sắp xếp, xây nhà để tìm thấy. Giờ thì , đỡ tốn công."

 

Niên Quân Mân cầm hộp lên: "Thế cũng , nhiều sự cố ngoài ý thì càng tự nhiên, nếu cứ như cố ý sắp đặt ."

 

Ngọc Khê trong lòng cân nhắc, đúng thật: "Vậy em cất , lúc về sẽ mang theo."

 

Niên Quân Mân nhích nhường chỗ: "Mau lên đây, lạnh lắm."

 

Ngọc Khê chui trong chăn, ba đứa con đang ngủ say: "Nhìn cái mũi nhỏ đỏ ửng kìa, về đúng lúc ."

 

"Ở đây còn giường lò đấy, trong nhà cũng lắp lò sưởi. Mùa đông phương Nam mới lạnh, trong nhà còn lạnh hơn ngoài trời, nếu gặp trời mưa trời âm u thì ngón tay đều lạnh buốt."

 

Ngọc Khê lật : "Dự án đầu tư, chỗ ở nhất định xây cho , thể để xảy tình trạng khiến cảm thấy lạnh lẽo, cái quan trọng."

 

 

Loading...