Những Năm Tháng Tươi Đẹp Ở Thập Niên - Chương 752: Tiền cảnh

Cập nhật lúc: 2025-12-21 07:54:35
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Ngọc Khê bấm đốt ngón tay tính ngày, phim chắc cũng xong . Chờ Ôn Vinh mở miệng, giọng điệu vui sướng như giải thoát, cô : "Sắp về ?"

 

Ôn Vinh liệt ghế, nhanh nhẹn thu dọn thiết : " , cuối cùng cũng về. Không về nữa chắc em mất mạng luôn quá."

 

"Có khoa trương thế ?"

 

"Chỉ khoa trương hơn thôi. Đừng ngày nào cũng ăn ngon dùng , ở biệt thự to, nhưng em thà về nhà gặm dưa muối còn hơn, trong lòng chịu sự tra tấn nữa."

 

Ngọc Khê trêu chọc nữa, Ôn Vinh sợ thật , đ.á.n.h c.h.ế.t cũng sẽ thể loại nữa: "Mấy giờ máy bay hạ cánh, để chị cho đón các ."

 

"Không cần đón , cụ Trịnh sắp xếp cả , bao máy bay về, xe đón cũng chuẩn xong. Em gọi điện thoại là cắt một ít đoạn ngắn tung lên mạng . Hiện tại mạng ảnh chụp , em thêm chút nhiệt độ (độ hot) nữa."

 

Ngọc Khê thật : "Trên mạng ảnh chụp á?"

 

" , lúc ở nội thành, thấy cụ Trịnh đóng phim, chụp ảnh đăng lên diễn đàn. Lát nữa em gửi link cho chị, mới mấy ngày mà bình luận hơn một ngàn ."

 

Ngọc Khê: "Được, lát nữa gửi hộp thư cho chị."

 

Ôn Vinh mệt quá, cúp điện thoại.

 

Ngọc Khê cũng xem tài liệu Viên Viện đưa nữa. Chờ nhận link, cô bấm xem. Mọi đều tưởng đang quảng cáo từ thiện, nhưng xe phim đều là hàng thật giá thật.

 

Thời đại khoe giàu ít, nhưng ít khoe giàu mạng, thường chỉ là tự mua hàng xa xỉ dùng thôi. Trên những bức ảnh , nhiều thứ từng thấy qua. Lại quần áo, bình luận nổ tung trời.

 

Cũng may đều là bình luận . Tuy rằng thù giàu (ghét giàu), nhưng danh hiệu nhà từ thiện bao năm của Trịnh Mậu Nhiên hư danh, thanh danh vô cùng. Cùng lắm chỉ là sôi nổi cảm thán, thảo nào thể xây nhiều trường học từ thiện như , còn đoán già đoán non xem Trịnh Mậu Nhiên bao nhiêu tiền.

 

Tiếc là công ty của Trịnh Mậu Nhiên lên sàn chứng khoán, tính toán .

 

Ngọc Khê lướt xem bình luận yên tâm. Sau phim chiếu thật cũng sẽ quá nhiều bình luận tiêu cực.

 

Buổi tối Niên Quân Mân về, Ngọc Khê đưa tài liệu xem qua cho : "Em xem , phong cảnh thiên nhiên khai phá, bản sắc dân tộc thiểu , thích hợp phát triển du lịch. Đặc biệt là một rừng trúc (trúc hải), thiết kế thể dùng quảng cáo tuyển dụng (ý cảnh thu hút)."

 

Niên Quân Mân cúi đầu lật xem, bên ảnh chụp, cảnh quả thực tồi, non xanh nước biếc, nguyên sơ: "Vợ , em đ.á.n.h giá cao du lịch thế ?"

 

Ngọc Khê: "Vâng, em nhờ Ngọc Chi điều tra thông tin, lượng du lịch trong nước đang tăng dần, hơn nữa là tăng theo cấp nhân. Điều chứng tỏ cái gì? Chứng tỏ triển vọng của ngành du lịch. Em tin rằng khi mức sống nâng cao, sẽ ngày càng nhiều du lịch. Trong nước bao nhiêu dân ? Hiện tại bao nhiêu điểm du lịch? Phần lớn đều quen thuộc, thấy lạ lẫm nữa. Tại khai phá những dự án du lịch đặc sắc?"

 

Đầu ngón tay Niên Quân Mân gõ nhẹ lên tập tài liệu. Hắn quả thực tiếp tục theo con đường của bố. Sau chuyến Tây Bắc, thấy triển vọng khả quan, chỉ là hạ quyết tâm mà thôi. Một khi thực sự đầu tư, phương hướng của công ty sẽ xác định: "Anh tin tưởng ánh mắt của vợ, nhưng đây chuyện nhỏ, sẽ chuyện với bố ."

 

Ngọc Khê : "Ngày mai ông ngoại về , thể hỏi ý kiến ông."

 

Mắt Niên Quân Mân sáng lên: "Thế thì quá."

 

Ngọc Khê nghĩ ngợi thêm vài câu: "Theo sự phát triển của đất nước, nhiều nước ngoài đến du lịch. Kỳ thực mảng cũng khai phá bao nhiêu."

 

Niên Quân Mân để tâm, ghi nhớ: "Vợ , giúp lấy thêm chút thông tin từ chỗ Ngọc Chi . , còn cả điều tra nghiên cứu nữa, bảo giúp một cuộc khảo sát đối với dân các thành phố. Anh cái của các nhóm khác ở các thành phố khác về du lịch."

 

Ngọc Khê chớp mắt: "Em mở công ty cũng là để kiếm tiền mà."

 

Niên Quân Mân : "Sẽ thiếu tiền của . Cái chúng tự bỏ tiền túi , qua công ty, bảo lấy rẻ chút."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhung-nam-thang-tuoi-dep-o-thap-nien/chuong-752-tien-canh.html.]

Ngọc Khê: "Được."

 

Ánh Trăng Dẫn Lối

Hôm , Ngọc Khê vội tìm Ngọc Chi. Trịnh Mậu Nhiên về, cô ở nhà chuẩn .

 

Trịnh Mậu Nhiên gầy ít so với lúc , nhưng tinh thần khá , thể thấy ông hài lòng với thành phẩm chụp. Chỉ là rốt cuộc tuổi cao, lăn lộn một trận tinh thần còn sung mãn như , về nghỉ ngơi hai ngày mới sức.

 

Ôn Vinh thì thời gian nghỉ ngơi, ngày đầu tiên về tăng ca thêm giờ, tung đoạn phim ngắn chọn lên mạng.

 

Ngọc Khê kịp tìm Ngọc Chi thì điện thoại của Ngọc Chi tới: "Chị, các tung phim ngắn lên mạng ?"

 

" , em cũng thấy ? Cảm thấy thế nào?"

 

Ngọc Chi một lời khó hết: "Chị và rể sợ, em nổi tiếng đây , hại c.h.ế.t em . Ảnh em tham gia tiệc rượu ở thành phố G cũng đăng lên, giờ em dám khỏi phòng ký túc xá nữa."

 

Ngọc Khê chút chột , quên mất Ngọc Chi là dễ bóc nhất, gượng: "Cũng chỉ là tò mò thôi, qua cơn tò mò là hết mà."

 

Ngọc Chi thấy thế, mặt đơ mấy đứa bạn cùng phòng đang hưng phấn. Cậu m.ô.n.g lung lắm, nhà ăn chặn hỏi đông hỏi tây, xe của nhà , đồng hồ gì, quần áo gì, còn cả chỗ ở nữa, tò mò kinh khủng. Chờ hiểu chuyện gì, trốn về phòng tìm thấy phim ngắn thì dây thần kinh trong não đứt phựt, những ngày tháng yên bình sắp tới còn nữa .

 

Ngọc Khê thấy em trai trả lời, hắng giọng: "Cái đó, chờ phim chiếu thì cũng thôi, coi như thích ứng ."

 

"Ha ha."

 

Ngọc Khê: "........ Đừng lạnh với chị nhé. Lúc đầu em cũng là tự truyện mà, chị tin em nghĩ tới chuyện bóc."

 

Giọng điệu Ngọc Chi yếu : "Em chỉ ngờ bóc sớm thế thôi. Lúc đó chị bảo phim chiếu kỳ nghỉ, em nghĩ lúc đó em trốn ."

 

Ngọc Khê tiếp đề tài nữa, lập tức chuyển chủ đề: "Vừa chị việc tìm em đây, mai là thứ sáu , về nhà ở ?"

 

"Chị đến đón em , em khỏi cửa ."

 

Ngọc Khê: "Được, , chị đón em."

 

Ngọc Chi cúp điện thoại, bạn cùng phòng ùa tới: "Không đủ nghĩa khí nhé, giấu kỹ thật đấy. Thành thật khai báo , xe phim của nhà hả!"

 

Ngọc Chi chút bất chấp tất cả: "Phải, mấy năm ông ngoại mua đấy. Còn xe mới chắc là mới đổi mấy năm nay."

 

"Vãi (Ta ), thật sự là nhà . Thế đồng hồ, cả căn nhà hoa viên nữa?"

 

"Cũng là thật. Thôi , các đừng hỏi từng cái một nữa. Bộ tự truyện của ông ngoại tớ, tất cả đồ đạc đều là thật, đồ mượn. Có cái của nhà, cái là bạn bè ông ngoại tự mang đến. Muốn rõ thì chờ phim chiếu sẽ ."

 

Bạn cùng phòng hỏi nữa, ngẩn nửa ngày mới hồn, lẩm bẩm: "Đáng lẽ thù giàu chứ nhỉ, nhưng chênh lệch lớn quá, thù nổi", đó đều leo lên giường .

 

Ngọc Chi ngơ ngác: "Các gì đấy?"

 

"Nhất định là bọn tớ tỉnh ngủ!"

 

Ngọc Chi: "........"

 

Trên phim ngắn đồ cổ , chỉ hy vọng lúc chiếu phim, đám bạn cùng phòng đừng dọa c.h.ế.t khiếp.

 

 

Loading...