Những Năm Tháng Tươi Đẹp Ở Thập Niên - Chương 751: Không thuần túy
Cập nhật lúc: 2025-12-21 07:54:34
Lượt xem: 8
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hoàng Lượng: "Được, sẽ tự giám sát."
Ngọc Khê cúp điện thoại. Nói thật, cô thực sự chướng mắt hành vi của Diệp Mai. Nói cô đáng thương, ấm ức, nhưng chẳng cũng là kết quả do chính cô nhẫn nhịn . Cuối cùng cha , em út đà lấn tới. Có ngày hôm nay, Diệp Mai chịu một nửa trách nhiệm.
Hôm , Niên Quân Mân công tác về, Ngọc Khê cũng tham gia họp lớp đại học.
Ngọc Khê đến sớm. Lần lớp đến hơn một nửa, còn đến, nước ngoài liên lạc , sống lắm nên ngại đến.
Đại học thì đỡ hơn nhiều, ít nhất so bì gì mấy, trừ những lòng tự trọng quá cao, ít ai lời chua ngoáng. Từ đại học là một xã hội thu nhỏ, lăn lộn ngoài xã hội nhiều năm, hiếm cơ hội gặp mặt, giống cấp ba là để khoe khoang, họp lớp đại học thuần túy là để kết nối, nhặt mạng lưới quan hệ .
Ngọc Khê là nổi tiếng trong lớp, từ lúc đến, bên cạnh cô bao giờ ngớt . Một lớp, đừng học đều là biên kịch, nhưng thực sự trở thành biên kịch chỉ ba . Số còn đủ nghề, ở đơn vị sự nghiệp, còn chút góc cạnh, giờ thì khéo léo vô cùng.
Còn kinh doanh, tự buôn bán.
Ngọc Khê chú ý đến những biên kịch, trong giới cô từng tên tuổi của họ. Biên kịch ngàn ngàn vạn vạn, thành danh thật mấy . Lúc nếu cô tự đầu tư cho chính thì thật sự sẽ dễ dàng thành công như .
Sau khi Diệp Mai đến, bạn cùng phòng của Ngọc Khê cũng lục tục tới.
Viên Viện mặc bộ vest nhỏ, thấy Ngọc Khê liền : "Tớ xem ít tin tức về , trường học từ thiện tiếng lắm đấy. Thế nào, thời gian đến quê tớ xem thử ? Có ít trẻ em vùng núi học !"
Ngọc Khê cảm thán, Viên Viện cũng đổi . Trước khi đến, chắc chắn điều tra cô rõ ràng: "Tây Bắc cách quê mấy tỉnh lận, thế mà tin tức cũng truyền tới đó ?"
Viên Viện cảm thấy mất tự nhiên, ngược xuống bên cạnh Ngọc Khê: "Được , tớ đáng phạt. Không tin truyền tới đó, mà là bạn trai tớ học tập nên . Vì đầu tư mà cả thị trấn sống , hiện tại là điển hình để học tập. Tớ việc ở huyện cũng nghèo lắm, thế nên tớ mới trông mong đến đây ."
Ngọc Khê thẳng mắt Viên Viện. Viên Viện thẳng thắn: "Cậu gả qua đó , tính toán cho bạn trai . Tình nghĩa cùng phòng đáng quý, sợ ?"
Tình nghĩa bốn năm cùng phòng, một khi lợi dụng thì sẽ còn thuần túy nữa.
Viên Viện hiểu ý tứ hết, cô cũng còn cách nào khác. Từ khi về quê, cô sẽ phấn đấu vì nhà . Cô chỉ vì bạn trai mà còn vì chính gia đình nữa. Cô rũ mắt xuống, nhanh ngẩng đầu lên, : "Không sợ, bọn tớ cùng một con thuyền, cũng dám bỏ rơi tớ ."
Ngọc Khê: Kinh doanh đều lục đục với , huống chi là nhà Viên Viện. Đôi khi, sinh ở nhà nào, nhận càng nhiều thì gánh vác trách nhiệm càng lớn, trốn . "Trường học từ thiện tớ chỉ một cái thôi. Nếu các xem qua thì nên đầu tư sức sức của lớn thế nào, đó đều là tiền cả. Tớ mỗi năm gánh vác chi phí, tớ thì chịu trách nhiệm đến cùng. Trước mắt, tớ lượng sức mà thôi."
Đáy mắt Viên Viện tràn đầy thất vọng. Nếu một ngôi trường từ thiện do Ngọc Khê , đây cũng coi là thành tích.
Ngọc Khê chuyển đề tài: "Tuy nhiên, cứ chuẩn đầy đủ tư liệu về tình hình trong huyện , tớ sẽ xem kỹ."
Mắt Viên Viện rực sáng. Đầu tư, cô nghĩ tới đầu tư. Tại trong huyện nghèo, tại họ Tây Bắc học tập, chính vì điều kiện bình thường ai đầu tư, đặc sản cũng bán . Giờ thì hy vọng : "Được, , tớ về sẽ chuẩn ngay. Hôm nào tớ... tớ đưa qua nhé?"
Đáy mắt Ngọc Khê thâm sâu, tình cảm ngày xưa còn nữa: "Tớ cho địa chỉ, đến lúc đó gửi qua là ."
Trong lòng Viên Viện vui sướng, coi như liễu ám hoa minh: "Được, , tớ , mải chuyện với , đẩy cả bọn Tiết Đình sang một bên."
Tiết Đình nhàn nhạt : "Mới phát hiện , bọn tớ còn tưởng định chiếm Ngọc Khê cả đêm cơ đấy!"
Viên Viện là châm chọc nhưng cũng để trong lòng, nhường chỗ.
Tiết Đình nghẹn lời, xuống cạnh Ngọc Khê: "Tớ mới từ nước ngoài về, thấy tranh cắt giấy của công ty các trong siêu thị nước ngoài đấy. Cậu giỏi thật, bất tri bất giác mở rộng thị trường hải ngoại ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhung-nam-thang-tuoi-dep-o-thap-nien/chuong-751-khong-thuan-tuy.html.]
Ngọc Khê ở ký túc xá chỉ Tiết Đình là thủ đô, gia cảnh . Hôm nay gặp mới thấy, chỉ là gia cảnh : "Đều là công lao của chị họ tớ, chị thạo buôn bán."
Tiết Đình cong mắt : "Anh tớ bảo các là bản lĩnh, còn bảo nên ủng hộ đấy!"
Ngọc Khê híp mắt: "Chỉ là buôn bán nhỏ thôi."
"Đừng là buôn bán nhỏ, đây chỉ là tuyên truyền văn hóa trong nước mà còn kiếm tiền của nước ngoài, buôn bán nhỏ kiếm tiền lớn, thế là lợi hại ."
Ngọc Khê dám khẳng định nhà Tiết Đình đơn giản, đây là quan, còn am hiểu về xuất nhập khẩu. Cô nịnh bợ, chuyện bình thường.
Tiết Đình ngược cảm thấy Lữ Ngọc Khê hiện tại dễ gần hơn hồi học nhiều: "Tớ đang phóng viên, chờ thời gian tớ sẽ nhiều bài về bản sắc dân tộc, lịch sử 5000 năm của chúng , để cho những kẻ coi thường chúng mở mang tầm mắt."
Mắt Ngọc Khê sáng lấp lánh: "Được thôi. Lần tớ đến mang theo thẻ giảm giá cho các , sườn xám đấy, thời gian các qua xem thử."
Tiết Đình khách sáo, cầm luôn. Những khác trong phòng cũng cầm.
Ngọc Khê tặng thẻ giảm giá 20%.
Các bạn cùng phòng khác phần lớn đều bận rộn với công việc, tuy kết hôn nhưng đều bạn trai, đều kế hoạch kết hôn. Mọi để điện thoại cho , hứa khi nào cưới sẽ thông báo.
Họp lớp đến 9 giờ tối là tan.
Hôm , chỉ Tiết Đình gọi điện cho Ngọc Khê, đây là định tiếp tục kết giao, gia tăng tình bạn. Những khác ai gọi điện nhắn tin nữa.
Tiết Đình đến nhà chơi. Ngọc Khê trong lòng xoay chuyển ý nghĩ cũng hiểu rõ, nhận lời. Tình bạn cũng thuần túy, đều là đôi bên cùng lợi.
Thôi , Ngọc Khê khó tìm tình bạn thuần túy nữa, cô than thở với Niên Quân Mân vài .
Niên Quân Mân cũng cảm thán: "Đừng em, cũng thế. Bạn bè bây giờ đều là quan hệ lợi ích, ngày nào xui xẻo thì họ đều trốn thật xa, bạn khó tìm."
Hai ngày Viên Viện mới đến nhà, tay cầm tập tài liệu dày, chuẩn đầy đủ.
Ngọc Khê nhận lấy: "Tớ sẽ xem kỹ, điện thoại tớ nhớ , gì rõ nhất định sẽ gọi điện."
Viên Viện yên tâm, đó nhẹ nhõm hơn nhiều: "Nói thật, đại học bận rộn, chúng tớ thật sự để tâm lắm, ai mà ngờ ."
Cậu sẽ ngày hôm nay.
Ánh Trăng Dẫn Lối
Ngọc Khê . Tất cả những gì cô đều là dựa nỗ lực của chính để đạt , chỉ là cô cũng ngờ chuyện ăn càng càng lớn.
Viên Viện hâm mộ mấy đứa con của Ngọc Khê: "Nhìn con lớn thế , tớ cũng tranh thủ thôi."
Ngọc Khê: "Đến lúc đó nhớ báo một tiếng nhé."
"Được."
Viên Viện ở lâu, Ngọc Khê đích tiễn cửa. Về phòng, Ôn Vinh lâu gọi điện thoại bỗng gọi tới.