Những Năm Tháng Tươi Đẹp Ở Thập Niên - Chương 748: Diệp Mai
Cập nhật lúc: 2025-12-21 07:54:31
Lượt xem: 9
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngọc Khê đưa Chu Lộ bệnh viện khám vết thương . Không nặng lắm, chỉ là vẻ nghiêm trọng, mua t.h.u.ố.c mỡ bôi là . Vừa lúc qua trung tâm thương mại, ghé mua điện thoại cho Chu Lộ. Tiền điện thoại do Chu Lộ tự trả, con bé trong tay ít tiền.
Tiền lì xì nhà Ngọc Khê nhiều, là em gái nên ai cũng cho một phần, cộng thêm tiền ăn hàng tháng, Chu Lộ thật lòng cần thêm.
Cuối cùng Chu Lộ dẫn hai Ngọc Khê đến một quán ăn Đông Bắc chính gốc.
Chu Lộ giới thiệu: "Đừng mặt tiền lớn, món ăn chuẩn vị, chỉ địa phương mới thôi."
Ngọc Khê quán ăn bài trí thanh nhã, ý tứ riêng biệt. Vuốt ve chiếc ghế, mắt cô lóe lên, cô lầm, là gỗ tùng đỏ loại nhất: "Hôm nay em gọi món ."
Chu Lộ khách sáo, mở thực đơn, gọi sáu món đặc sắc của quán, gọi thêm một ấm .
Thạch Sam chú ý đến giá cả, há hốc mồm: "Trời ơi, một món cá hơn hai trăm tệ."
Một bàn ăn đủ tiền sinh hoạt phí cả tháng của cô bé.
Chu Lộ: "Không đắt , chú đưa tớ và ăn một quán, một món cá hơn một ngàn tệ cơ! Tớ thấy ngon bằng quán !"
Thạch Sam sờ sờ trái tim nhỏ bé: "Hôm nay tớ thơm lây , Tết về nhà thể c.h.é.m gió một phen. Đợi đến Đông Bắc, tớ mời ăn món cá hầm chính tông, cũng nổi tiếng lắm đấy."
Chu Lộ cong mắt : "Được thôi!"
Thức ăn lên nhanh. Mấy bọn họ đến lúc giờ cao điểm, đồ ăn lên xong thì cũng đến giờ cơm, khách khứa lục tục kéo đến.
Ngọc Khê thích món cá: "Quả thực tồi."
Chu Lộ: "Chị dâu thích thì ăn nhiều chút ạ. Lần đến chị cứ trực tiếp qua đây, nhưng đừng giờ cao điểm, giờ đó xếp hàng đấy ạ."
Ngọc Khê nhớ kỹ: "Được."
Ba chuyện nhiều, đều đồ ăn ngon hấp dẫn, cúi đầu ăn uống.
Chu Lộ đột nhiên ngẩng đầu cửa. Thạch Sam mở to mắt: "Đàn kìa, còn hoa khôi khoa nữa!"
Ngọc Khê đầu . Cô gái đặc biệt vui vẻ, ân cần vô cùng, cầm thực đơn giới thiệu. Còn đàn của Chu Lộ vẫn luôn duy trì nụ mỉm.
Chu Lộ nhanh chóng cúi đầu, tiếp tục ăn cơm. Thạch Sam há hốc mồm: "Tớ cứ tưởng chẳng gì, ngờ còn là kẻ thích mập mờ."
Ngọc Khê thấy nhiều hơn. Cô gái ăn mặc kém Chu Lộ, giới thiệu thực đơn thì cũng là khách quen, gia cảnh nhất định : "Đàn của các em gia cảnh ?"
Chu Lộ nắm chặt đôi đũa: "Vâng, em qua vài , hình như là gia đình đơn ."
Cho nên cũng cảm tình với cô, chỉ đơn thuần thấy cô ăn mặc , lúc tin đồn thì tưởng cô là bạch phú mỹ (tiểu thư giàu ), tin đồn thì xa lánh cô.
Ngọc Khê thêm nữa, Chu Lộ hiểu. Chỉ là xem , dã tâm của trai nhỏ !
Nhóm Ngọc Khê đến , ăn cũng gần xong . Chu Lộ mời khách, một bữa cơm tốn một ngàn tệ.
Ba Ngọc Khê ngoài, vốn định thẳng luôn, nhưng hoa khôi khoa như khoe khoang: "Chu Lộ, cũng ăn ở đây , sớm thì chào hỏi."
Mặt Chu Lộ lạnh nhạt: "Bọn tớ ăn xong , đây."
Khóe mắt Ngọc Khê thể thấy mặt đàn của Chu Lộ cứng đờ, đáy mắt thoáng qua một tia hoảng loạn, đó bình tĩnh , im nhúc nhích. Cô kinh ngạc, đây là tình cảm với Chu Lộ đấy chứ, chỉ tiếc rốt cuộc thắng nổi dã tâm.
Ngọc Khê đưa Thạch Sam về ký túc xá , buổi tối Ngọc Khê theo Chu Lộ về chỗ ở.
Chu Lộ mở cửa: "Em thuê dì dọn dẹp , chị dâu, hôm nay ngủ cùng em nhé!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhung-nam-thang-tuoi-dep-o-thap-nien/chuong-748-diep-mai.html.]
Ngọc Khê cũng ở phòng khác từng ở: "Được thôi."
Mãi đến khi Ngọc Khê , nhà họ Chu cũng đến gây sự nữa, đây là sợ trả thù. Ngọc Khê cũng thể yên tâm về nhà.
Về muộn một ngày, hai tiểu gia hỏa gọi giận dỗi, dỗ dành một lúc mới thôi.
Ngọc Khê kể cho Hoa Mai chuyện nhà họ Chu gây sự, Chu Lộ cầu xin cô giấu giếm.
Hoa Mai tức điên : "Không , đổi nhà cho Chu Lộ. Nhất thời dọa sợ, giờ hồn , vạn nhất bọn họ dùng thủ đoạn bẩn thỉu thì cũng chỗ mà ."
Ngọc Khê cũng tán thành: "Đổi nhà cũng , thật sự thì ở ký túc xá , nghỉ thì về đây."
Hoa Mai cầu còn , nghĩ nghĩ: "Được, sẽ với Lộ Lộ."
Phần còn Ngọc Khê can thiệp nữa. Cô về nhà, Niên Quân Mân công tác , Tây Bắc lo chuyện đầu tư, dự án quyết định.
Niên Quân Mân , Ngọc Khê một chút cũng cô đơn. Trong nhà bốn thằng nhóc, là đang tuổi tập . Miệng sõi nhưng thì nhanh thoăn thoắt, là thấy , vịn ghế là chạy.
Sân rộng, ôi trời, chỉ riêng việc bắt mấy thằng nhóc thối cũng đủ mệt.
Ánh Trăng Dẫn Lối
Ngọc Khê tức điên, đặc biệt là Nhấp Nháy bướng bỉnh nhất. Thằng nhóc chọc tức cô, cô cũng chọc : "Chân nhanh nhẹn thế mà miệng vẫn ."
Nói cũng lạ, Nhấp Nháy chậm nhất, chỉ gọi ba gọi , những từ khác mệt c.h.ế.t mới nặn một chữ, còn mơ hồ. Dung Dung thì nhanh nhẹn hơn nhiều, ông nội, chú đều gọi.
Mỗi Ngọc Khê xong, tiểu gia hỏa tức đến phồng cả má, tự một luyện tập.
Đợi Ngọc Khê đấu pháp với con trai xong hồn , Niên Quân Mân công tác hơn một tuần: "Một tuần mà bàn xong ?"
Niên Quân Mân ấn ấn mi tâm: "Chỗ công ty định đầu tư đào mộ cổ, đang chờ chuyên gia đến, thăm dò xong mới chuyện tiếp ."
Ngọc Khê ngẩn : "Vận may cũng đen thật."
Niên Quân Mân: "Ừ, cũng may cái chúng nhắm trúng phía Đông, nhưng đợi thêm mấy ngày nữa."
"Nghe giọng mệt mỏi lắm, cũng chú ý nghỉ ngơi nhiều , đừng để bản quá sức."
"Ừ, ."
Ngọc Khê cúp điện thoại, mở máy tính tra cứu tư liệu về thị trấn đó. Tiếc là máy tính nhiều thông tin, vẫn đến hiệu sách tìm tài liệu. Ghi nhớ trong lòng, thời gian cũng còn sớm, cô ôm mấy đứa con trai ngủ.
Hôm ở thư viện, Ngọc Khê ngờ gặp Diệp Mai: "Sao ở đây?"
Diệp Mai đang sắp xếp sách: "Trước thứ bảy đến đây thêm, thành thói quen . Nay thứ bảy , tớ qua đây giúp sắp xếp sách vở."
Ngọc Khê Diệp Mai đang trả ơn. Cô Liên Bác nhắc tới, Diệp Mai giờ là chủ biên, văn phong , mắt , thăng tiến nhanh, lương cũng cao, các loại trợ cấp cộng một tháng cũng năm sáu ngàn tệ, đến đây nhất định là giúp đỡ miễn phí.
Ngọc Khê tìm cuốn sách cần, : "Phòng ký túc xá chúng mấy , mỗi tớ kết hôn, con cũng ba đứa . Các thì thật, chẳng ai chịu kết hôn cả. Tốt nghiệp bao nhiêu năm mà tớ vẫn nhận tin tức gì của các ."
Diệp Mai giờ coi là thành công, tự tin : "Hoàn cảnh của tớ cũng đấy. Nhà tớ còn mấy đứa em đại học, đều chờ lương tớ nộp học phí cả. Tình cảnh gia đình như thế, đừng công việc tớ chứ thật chẳng ai dám cưới tớ ."
Ngọc Khê nhíu mày: "Không tớ , nhưng chị cả cũng thể cái gì cũng lo hết . Bọn họ đại học thì học chứ. Một học kỳ lo đủ học phí thì hai học kỳ cũng lo chứ. Tớ nhớ em trai nghiệp mà."
Diệp Mai đôi khi cũng thấy khổ: "Tốt nghiệp , , giờ công việc khó tìm lắm. Sinh viên giá như hồi chúng nghiệp , giờ đáng giá mấy. Lương thực tập chỉ đủ nuôi . Lại thêm bố sức khỏe , năm ngoái phẫu thuật, quanh năm t.h.u.ố.c thang, nghiệp cũng vô dụng."
Những lúc đêm khuya thanh vắng, tự nghĩ cô cũng , cả thể xác và tinh thần đều mệt mỏi, nhưng trời sáng vẫn .