Những Năm Tháng Tươi Đẹp Ở Thập Niên - Chương 745: Đánh nhau

Cập nhật lúc: 2025-12-21 07:54:28
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Việc khác nhất cả đời Từ Hối Hướng từng chính là cầu hôn. Đừng đặc biệt bình tĩnh, kỳ thực lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi. Anh nhanh chóng lấy chiếc nhẫn kim cương chuẩn sẵn đeo tay cô: "Anh tự thiết kế đấy."

 

Triệu An Nhiên nhào lòng Từ Hối Hướng, ôm chặt lấy : "Em hạnh phúc, cảm ơn , cảm ơn ."

 

Ánh Trăng Dẫn Lối

Từ Hối Hướng nhếch khóe miệng, cảm thấy thứ đều xứng đáng.

 

Màn cầu hôn tại hiện trường diễn thuận lợi, buổi lễ cũng kết thúc. Phóng viên tin tức nhanh nhạy, đều đang chặn đường Triệu An Nhiên và Từ Hối Hướng. Từ Hối Hướng sớm chuẩn kế hoạch chuồn êm.

 

Nhóm Ngọc Khê cũng về khách sạn. Ôn Vinh cảm thán: "Em cảm thấy Triệu An Nhiên thật giống nữ chính trong tiểu thuyết, một đường thuận buồm xuôi gió, sự nghiệp tình yêu đều bội thu."

 

Ngọc Khê xong, ngẫm thấy đúng thật: "Cô quả thực may mắn."

 

Ôn Vinh vẻ mặt đau khổ: "Từ Hối Hướng hại quá, tự nhiên nâng tiêu chuẩn cầu hôn lên cao thế , em bây giờ!"

 

"Không chị chứ, và em họ yêu cũng nhiều năm , còn tính chuyện kết hôn ?"

 

Ôn Vinh chột , một lòng lo sự nghiệp, gượng: "Em nghỉ ngơi xong sẽ chuẩn ."

 

Ngọc Khê chiếc cúp trong lòng Ôn Vinh, vạch trần . Tên nhóc tự tin, mãi đoạt giải nên áp lực trong lòng lớn, đoạt giải , rốt cuộc cũng yên tâm.

 

Sáng sớm hôm , Ôn Vinh điện thoại gọi .

 

Ngọc Khê vội về thủ đô. Lúc đến là thứ ba, Chu Lộ học, hôm nay là thứ sáu, trường học cũng nghỉ, cô hứa với Hoa Mai sẽ thăm em .

 

Đại học S, danh hiệu nổi tiếng trong nước, đây là đầu tiên Ngọc Khê đến. Khác với kiến trúc cổ kính của Đại học Thủ đô, Đại học S tràn ngập thở hiện đại.

 

Ngọc Khê lái xe, hỏi đường một mạch đến tận ký túc xá. May mà lái xe đến, bộ chắc mệt c.h.ế.t.

 

Ngọc Khê đỗ xe lầu ký túc xá, thời gian, giờ đúng là giờ tan học. Không Ngọc Khê gọi điện, cô gọi nhưng điện thoại con bé mãi liên lạc , chỉ thể lầu đợi.

 

Sinh viên lục tục trở về. Ngọc Khê trong xe, chăm chú qua , mãi mới thấy Chu Lộ lẻ loi một . Cô cau mày: "Chu Lộ, mặt em thế?"

 

Chu Lộ kinh ngạc: "Chị dâu, chị tới đây?"

 

"Chị đến tham dự lễ trao giải nên ghé qua thăm em. Gọi điện cho em mãi mà ?"

 

Chu Lộ ôm chặt sách vở: "Điện thoại rơi hỏng ạ."

 

Ánh mắt Ngọc Khê dừng ở cổ tay Chu Lộ, tím bầm cả : "Vết thương em là ?"

 

Chu Lộ c.ắ.n môi: "Đừng cho , sẽ lo lắng lắm."

 

Ngọc Khê ngay là chuyện: "Không cũng , nhưng em cho chị rốt cuộc là chuyện gì?"

 

Chu Lộ kéo tay Ngọc Khê: "Chị dâu, chúng về phòng ký túc xá ."

 

Ngọc Khê thấy chỉ trỏ Chu Lộ, nhíu mày, nhưng rốt cuộc em gái ruột, cô để ý cảm nhận của con bé, bèn theo lên lầu.

 

Ký túc xá Đại học S sang trọng hơn nhiều, bốn một phòng, gian nhỏ, còn ban công nhỏ phơi quần áo.

 

Bạn cùng phòng của Chu Lộ chỉ một ở nhà. Hai Ngọc Khê bước , cuộc trò chuyện trong phòng dừng , ngơ ngác chằm chằm Ngọc Khê.

 

Chu Lộ đặt sách xuống, càng thêm căng thẳng. Từ lúc lên lầu chị dâu vẫn một câu nào: "Chị dâu, chị , em rót cho chị cốc nước."

 

Ngọc Khê ngăn , đ.á.n.h giá giường ngủ của Chu Lộ, sạch sẽ ngăn nắp. Cô kéo ghế xuống: "Bây giờ thể vết thương mặt em từ chứ."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhung-nam-thang-tuoi-dep-o-thap-nien/chuong-745-danh-nhau.html.]

Chu Lộ cúi đầu: "Đánh ạ."

 

Ngọc Khê chớp mắt, cứ tưởng Chu Lộ đánh, hóa là đ.á.n.h . Ôi trời, trong mắt cô Chu Lộ chính là gái ngoan, "Em mà cũng đ.á.n.h ."

 

Thật lòng .

 

Chu Lộ c.ắ.n môi: "Chị họ em mượn cái túi chị dâu tặng em, em cho mượn. Chị liền lưng em với chị , bảo em ly hôn giữ phụ đạo, còn bảo em cha dượng giàu liền thèm để ý đến cha ruột. Em liền đ.á.n.h với chị ở nhà ăn."

 

Ngọc Khê hiểu về gia đình Chu Lộ thật nhiều, chủ yếu là do Hoa Mai chỉ nhắc đến chồng, những chuyện khác , họ cũng tiện điều tra, đây là sự tôn trọng đối với Hoa Mai và Chu Lộ: "Đầu tiên là họ em ở nhờ nhà, đến chị họ em mượn túi. Trước mặc kệ em và em sống c.h.ế.t , giờ thì mặt mũi dày thật."

 

Chu Lộ cúi đầu, gò má nóng rát. Đây là của cô, trong mắt chỉ danh lợi. Lúc khi đuổi con cô , ai giúp họ một câu. Nghĩ đến họ, trong lòng cô càng khó chịu: "Em đuổi họ ."

 

"Cậu giúp em ?"

 

Chu Lộ "ừ" một tiếng: "Lời trong lời ngoài đều trách móc em, một nhà phân biệt rõ ràng như gì, còn bảo túi của em ít, cho chị họ mượn cũng chẳng ."

 

Nhà Ngọc Khê thật lòng họ hàng cực phẩm như , hôm nay mở mang tầm mắt: "Đuổi là đúng. Có chịu thiệt ?"

 

Chu Lộ lắc đầu: "Không chịu thiệt ạ."

 

Ngọc Khê cổ tay xanh tím, thế mà gọi là chịu thiệt: "Kỳ nghỉ đông về nhà , em cũng học vài chiêu với Vương Bân, đ.á.n.h sẽ thiệt nữa."

 

Chu Lộ ngẩng phắt đầu lên. Cô cứ tưởng chị dâu thích cô, trong lòng vui mừng: "Vâng."

 

Ngọc Khê: "Con bé , đừng chuyện gì cũng tự gánh vác. Bọn họ thương em thì em còn bọn chị. Trong nhà chỉ em là con gái, đừng sợ phiền phức."

 

Mắt Chu Lộ đỏ hoe. Người ruột thịt thì một lòng chiếm hời của cô, chiếm đầu mắng cô. Người cùng huyết thống ngược nơi nơi che chở cô: "Vâng."

 

Ngọc Khê giơ tay xoa đầu Chu Lộ, đứa nhỏ hiểu chuyện quá: "Thời gian còn sớm, em cũng thu dọn một chút, chị đưa em bác sĩ xem ."

 

Trong lòng Chu Lộ vui sướng hơn nhiều, cảm giác chống lưng thật . Cô mở ba lô, bỏ sách giáo khoa , khóa laptop : "Chị dâu, em xong ạ."

 

Ngọc Khê dậy. Vốn định tối nay bay về, giờ thì . Cô lấy điện thoại gọi cho trợ lý: "Hủy vé máy bay , đổi sang tối mai."

 

Chu Lộ nắm chặt quai đeo ba lô: "Chị dâu, em lỡ công việc của chị ?"

 

Ngọc Khê cúp điện thoại: "Không , công việc xong . Nếu em thương thì hôm nay chị bắt em về cùng ."

 

Chu Lộ: "Đừng ạ, thấy sẽ buồn lắm."

 

Ngọc Khê càng đau lòng, đứa nhỏ chuyện đều nghĩ cho Hoa Mai, ấm ức cũng tự chịu đựng: "Chúng hối hận lắm, sớm nhà họ Chu vô khó chơi như thế thì lúc đồng ý cho em chọn Đại học S."

 

Chu Lộ cúi đầu, cô cũng hối hận. Vốn dĩ còn mong chờ tình , là môi trường sống quen thuộc, nhưng thực tế tát cho cô một cú đau điếng.

 

Cửa phòng ký túc xá mở , cô gái buộc tóc đuôi ngựa bước : "Chu Lộ, lầu tìm , bảo là bác gái , đến đông lắm. Cậu đừng xuống, tớ thấy họ đến ý ."

 

Chu Lộ nắm quai ba lô càng chặt hơn: "Bọn họ còn mặt mũi nào mà đến."

 

Cô gái buộc tóc đuôi ngựa: "Cậu đừng ngốc, bọn họ đông thế mạnh, chỉ một cái miệng, đến lúc đó miệng cũng khó trả lời. Hôm qua đ.á.n.h tin đồn về , đàn đều chuyện với nữa. Lại truyền tin đồn gì nữa thì cho ."

 

Ngọc Khê cô gái rõ ràng là đang nghĩ cho Chu Lộ, một cái. Chu Lộ cũng bạn bè : "Đi thôi, chị xem ."

 

Cô gái buộc tóc đuôi ngựa lúc mới chú ý tới Ngọc Khê, ngẩn : "A, a, tớ xem truyền hình trực tiếp , chị là Lữ Ngọc Khê."

 

Ngọc Khê một cái, kéo Chu Lộ cửa. Hành lang ít hóng chuyện.

 

 

Loading...