Những Năm Tháng Tươi Đẹp Ở Thập Niên - Chương 742: Nông nghiệp

Cập nhật lúc: 2025-12-21 07:54:25
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lần Tây Bắc, Vương Bân cũng theo, trong nhà thuê thêm một tài xế. Cả nhà năm , hành lý của Ngọc Khê và Niên Quân Mân nhiều, chủ yếu là đồ của mấy đứa con trai và Diệu Diệu, trong đó đồ của Diệu Diệu là nhiều nhất.

 

Nửa năm trôi qua, Diệu Diệu trưởng thành hơn ít, thường xuyên hỏi những vấn đề hiểu. Đối với sự dạy dỗ của Ngọc Khê, cô bé cũng hiểu phần nào. Quà mua tặng đều là sách vở, quần áo đồ dùng, còn đều là đồ ăn.

 

Vợ chồng Ngọc Khê vui mừng, con gái cuối cùng cũng hiểu chuyện.

 

Lần cần thuê xe nữa, nhà máy cử xe đến đón. Thực tàu hỏa, chỉ là quá chậm, phần lớn các chuyến đều chạy đêm, thức trắng một đêm chi bằng ô tô còn hơn.

 

Đến thị trấn, họ thẳng đến ký túc xá. Lần ở nhà ông Ba, ký túc xá trang hoàng , chăn đệm đồ dùng đều là đồ mới.

 

Nghỉ ngơi một lát, hai vợ chồng đưa con đến căn nhà cô út mua. Nhà mới xây, là kiểu tứ hợp viện nhỏ.

 

Trong sân chỉ bà cô út và ông Ba, còn mấy đứa trẻ con. Không sai, giờ nhà máy tan !

 

Đàn ông nhà họ Lữ đều việc ở xưởng tượng đất. Vì học hành nhiều nên đều theo học nghề, những việc đơn giản thể tự thành. Lương cơ bản cộng thêm tiền sản phẩm (ăn theo sản phẩm), một tháng cũng hơn hai ngàn tệ.

 

Đây coi là mức lương cao. Người giỏi, chế tác tinh phẩm, một tháng thể kiếm hơn 3000 tệ. Đi thuê bên ngoài mệt c.h.ế.t mệt sống cũng quá 3000.

 

Phụ nữ thì học cắt giấy hoặc tranh dán tường. Cách tính lương cũng tương tự, chỉ cần nỗ lực thì tất nhiên sẽ nhận sự đền đáp tương xứng.

 

Nếu thể cắt những tác phẩm lớn, tiền hoa hồng cho mỗi tác phẩm càng cao.

 

Thế là , nam nữ nhà họ Lữ đều , trong nhà chỉ còn đám trẻ con choai choai đang nghỉ hè, tự nấu cơm, mà cơm nấu thì khó nuốt vô cùng.

 

Ông nội Lữ và ông Ba đều ăn cơm ở quán cơm của bà cô út.

 

Ông nội Lữ vẫn gặp hai đứa chắt trai, đây là đầu tiên thấy. Nhìn thấy bọn trẻ, ông : "Mau đặt lên giường lò, để ông ngắm nghía kỹ nào."

 

Hai thằng nhóc toét miệng , chẳng sợ lạ chút nào. Lên giường lò, chúng ngoan ngoãn , trắng trẻo mập mạp như hai con búp bê trong tranh Tết.

 

Ông nội Lữ : "Thằng cu mập mạp thích thật, ông là cụ cố đây."

 

Hai đứa bé . Dung Dung sợ lạ, "a" một tiếng, đang gì. Nhấp Nháy thì ngậm miệng, trong lòng buồn bực vì vẫn .

 

Bà cô út: "Hai đứa nhỏ nuôi khéo thật."

 

Ngọc Khê : "Nghịch ngợm lắm đấy ạ!"

 

"Nghịch chút mới , chắc khỏe."

 

Ông Ba cảm kích: "Tiểu Khê , thị trấn đổi như thế đều là nhờ cháu cả, ông Ba cảm ơn cháu."

 

Ngọc Khê: "Ông cảm ơn nhiều quá , nữa cháu ngại đấy ạ. Cháu cũng là vì kiếm tiền mà. Nhóm thương nhân đầu tiên nhận hàng hài lòng đấy ạ!"

 

Ông Ba toe toét: "Hài lòng là , hài lòng là ."

 

Ngọc Khê cũng ngờ, mới nửa năm mà thị trấn đổi nghiêng trời lệch đất. Đường phố chính đổ bê tông, nhà của trường tiểu học phá bỏ, chừa một đất trống. Hai bên phố chính mở ít cửa hàng, ở ngã tư trung tâm còn xây cả trạm xe khách.

 

Người cũng nhiều, tấp nập hơn hẳn, còn thể thấy một thương nhân mặc vest giày da.

 

Ngọc Khê phát hiện của : "Cháu thấy ít ông chủ mặc vest giày da, họ đến ạ?"

 

Ông Ba tin tức linh thông, giờ ông là nổi tiếng trấn , đến cũng gọi "lão gia tử" (cụ ông): "Thị trấn lên tivi mấy , thành phố định hướng thị trấn là trọng điểm khai phá mà. Người thạo tin nhiều lắm, ít đến đầu tư. Ông trưởng thôn , đầu tư xây nhà cổ giả cổ khách sạn đấy."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhung-nam-thang-tuoi-dep-o-thap-nien/chuong-742-nong-nghiep.html.]

 

Ngọc Khê cảm thán, đều là những nhạy bén với cơ hội kinh doanh, đây là trúng sự phát triển trong tương lai.

 

Bà cô út vui vẻ tiếp lời: "Trước trong trấn một cái ngân hàng cũng , gửi rút tiền phiền phức lắm. Lại qua một tháng nữa là hai ngân hàng đóng chốt đấy, gì cũng tiện."

 

Ông Ba gật đầu liên tục: " , chủ tịch trấn bảo đầu tư nhiều, họ ô nhiễm môi trường nên từ chối ít nhà đầu tư mở nhà máy đấy!"

 

Ngọc Khê vốn thiện cảm với lãnh đạo trấn, giờ thiện cảm càng tăng lên. Thật sự mấy ai thể kìm nén sự cám dỗ.

 

Ngọc Khê một lúc thấy cô út (Lữ tiểu cô), bèn hỏi: "Ông nội, cô út ạ?"

 

Ông nội Lữ đặt quả óc ch.ó xuống: "Nó ruộng bán dưa thì cũng là lên núi, tối mới về ."

 

Ngọc Khê xem, dậy: "Ông nội, cháu và Quân Mân xem thử, ông giúp cháu trông mấy đứa nhỏ nhé."

 

Ông nội Lữ đang thích chắt trai, phất tay : "Đi !"

 

Vợ chồng Ngọc Khê đưa Diệu Diệu và một đứa cháu trai của ông Ba cùng, bé là dẫn đường.

 

Niên Quân Mân lái xe. Ngọc Khê con đường xuống ruộng: "Đường đều rải sỏi ."

 

Cậu bé : "Bà cô bỏ tiền rải đấy, để tiện vận chuyển. Bà cô bảo đường đất nhiều ổ gà quá, quả vận chuyển ngoài đều dập nát."

 

Ngọc Khê sửng sốt một chút mới phản ứng , bà cô trong miệng bé là cô út Lữ.

 

Lần đến đây, phóng mắt xa chỉ là đất vàng, thê lương vô cùng. Giờ màu xanh bao phủ mặt đất, tràn đầy sức sống.

 

Cô út Lữ đến, Ngọc Khê cứ tưởng cô sẽ bắt tay đầu tư trấn, kết quả thật mở mang tầm mắt, cô út Lữ nông nghiệp. Cô nhận thầu đất đai và núi hoang, trồng cây ăn quả thích hợp sinh trưởng, cố ý đến Viện Khoa học Nông nghiệp mời về trồng giống trái cây mới.

 

Tháng 9, dưa đều thị trường, bán vài đợt. Dưa hấu trồng sớm và muộn, dưa sớm đều sắp bán hết .

 

Vợ chồng Ngọc Khê đến ruộng, cô út Lữ đang xem cân điện tử. Trước ruộng dưa đậu ít xe tải chờ chở dưa.

 

Cô út Lữ thấy Ngọc Khê, hiệu cho ghi chép để ý kỹ hơn chút, về phía Ngọc Khê: "Các cháu đến , cô thật sự thời gian, ngược để các cháu qua đây."

 

Ánh Trăng Dẫn Lối

Ngọc Khê cảnh tượng hái dưa cân dưa bận rộn, vô cùng náo nhiệt: "Cô út, lợi hại thật đấy."

 

Trong mắt cô út Lữ lóe lên vẻ đắc ý: "Cô trồng giống mới, cung đủ cầu. Chờ chút cô rửa cho hai quả nếm thử, vị ngon lắm, ngọt thanh cực kỳ."

 

Đợi một lúc, Ngọc Khê cầm quả dưa, c.ắ.n một miếng. Vỏ mỏng, nước cũng nhiều, vị đúng là ngon, quả cũng to, một quả nặng tới nửa cân: "Giá cả chắc rẻ ạ!"

 

Cô út Lữ vốn chuẩn tinh thần năm đầu tiên lỗ vốn, ngờ khẩu vị , vốn liếng sớm thu hồi. Bà hạ giọng: "Trên thị trường bán hai tệ một cân (0.5kg), cô bán sỉ một tệ rưỡi. Vốn đầu tư thu về , còn thể bán thêm mấy đợt nữa đều là lãi. Cô trộm tính một khoản, hai mươi mẫu đất thể kiếm năm vạn tệ. Đây là còn kinh nghiệm đấy, chờ kinh nghiệm , kiểu gì cũng gấp đôi."

 

Ngọc Khê: "Nhiều thế ạ?"

 

Cô út Lữ thì thầm: "Lúc đầu , c.h.ế.t mất ít cây giống, trồng dặm . Lại còn chăm sóc, ngọn dưa ngắt đúng cách nên sản lượng cao, cô kiếm ít ít tiền đấy!"

 

Ngọc Khê ruộng ngô: "Trồng trọt (ngũ cốc) cũng kiếm nhiều bằng trồng dưa."

 

Cô út Lữ : "Đương nhiên bằng trồng dưa . Ruộng của cô chờ dưa bán hết là thể tranh thủ thời gian trồng cải trắng chờ thu hoạch, mùa đông bán một khoản nữa. Tính gộp cả hai vụ, cháu tính xem kiếm bao nhiêu?"

 

Ngọc Khê nghĩ xa hơn: "Dưa của cô thành công, trong thôn chắc tìm cô nhỉ!"

 

 

Loading...