Những Năm Tháng Tươi Đẹp Ở Thập Niên - Chương 691: Ký ức
Cập nhật lúc: 2025-12-21 07:31:32
Lượt xem: 10
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Diêu Trừng vỗ vỗ bụng: "Thân thể em lắm, , chị đừng lo cho em. Hơn nữa, đây là bệnh viện mà, thật sự vấn đề gì thì cùng lắm là đẻ luôn."
Ngọc Khê Diêu Trừng lạc quan như , trong lòng cũng nhẹ nhõm hơn một chút.
Trịnh Mậu Nhiên cũng xuống, chống gậy về phía phòng phẫu thuật, cảm giác áy náy trong lòng càng lớn hơn. Ông bảo dưỡng đến mấy thì tuổi tác cũng cao, bên cạnh trẻ con. Nghĩ đến cô bé con, lòng ông càng mềm nhũn vài phần, an ủi: "Con bé là phúc khí, xem tướng thấy đại phúc khí, yên tâm ."
Ngọc Khê kinh ngạc, Trịnh Mậu Nhiên hiếm khi giải thích: "Lúc rảnh rỗi vài cuốn sách về bói toán, hiểu đôi chút."
Ngọc Khê: "......"
Trịnh Mậu Nhiên hiểu đôi chút, cô tin. Chắc chỉ hiểu, mà là am hiểu. Tại ông nghiên cứu vận mệnh, cô rõ lý do.
Thời gian từng chút trôi qua, đèn phòng phẫu thuật cuối cùng cũng tắt. Được Niên Quân Mân đỡ, Ngọc Khê tới cửa. Không chỉ bác sĩ , mà Diệu Diệu cũng đẩy .
Ngọc Khê những giọt nước mắt còn đọng mặt con gái, đưa tay lau .
Niên Quân Mân mở miệng: "Bác sĩ, con gái thế nào ?"
Bác sĩ : "Cẳng chân gãy xương, đầu va đập sưng một cục, phòng phẫu thuật là tỉnh . Cũng may kiểm tra chấn động não. Ngoài cẳng chân , còn ít vết bầm tím. Trẻ con tỉnh dậy sẽ quấy, phụ chú ý dỗ dành, còn nữa tuyệt đối đừng chạm chân cháu."
Ngọc Khê xong, sức lực chống đỡ cũng còn. May mà Niên Quân Mân luôn để mắt tới, đỡ lấy vợ. Ít nhất con gái thương đến tận cùng, cô thở phào nhẹ nhõm một . Đầu trẻ con là yếu ớt nhất, não bộ bên trong trưởng thành, nếu thật sự xảy vấn đề sẽ ảnh hưởng cả đời. "Cảm ơn bác sĩ, cảm ơn."
Bác sĩ: "Không gì, đưa cháu về phòng bệnh ."
Phòng bệnh do nhà họ Phương sắp xếp, là phòng đơn. Vào đến phòng bệnh, Ngọc Khê xuống ghế sô pha bên cạnh, nắm lấy bàn tay tiêm của con gái, thấy vết bầm tím cánh tay, nước mắt Ngọc Khê lã chã rơi. Diệu Diệu lớn thế , đầu tiên chịu đau đớn lớn như .
Niên Quân Mân thấy con gái nhất thời tỉnh, trong phòng bệnh vợ và là , bèn hiệu cho Phương Càn theo ngoài.
Vợ chồng họ Phương , ít nhất đứa trẻ xảy chuyện lớn là vạn hạnh. Phương Càn theo ngoài. Từ lúc Diệu Diệu phòng bệnh, ông tính toán kỹ, chỉ vì hai đứa con trai thể khỏe mạnh trưởng thành, mà còn vì sự yên của gia đình và quan hệ với nhà họ Niên , chị gái nhất định cắt đứt.
Chắc chỉ ông là thấy khổ trong lòng. Nhận chẳng những bất kỳ sự giúp đỡ nào, ngược nơi chốn đào hố, ngáng chân ông.
Ánh Trăng Dẫn Lối
Hành lang bệnh viện cho phép hút thuốc. Trong lòng Niên Quân Mân phiền muộn, dẫn Phương Càn đến chỗ cửa sổ hành lang, mở cửa sổ đón gió cho thoáng đãng hơn một chút: "Vương Tím Linh tay với một đứa trẻ, ý kiến của ."
Trong lòng Phương Càn lạnh buốt, đây là đang thử ý tứ của ông, để định đoạt thái độ đối với nhà họ Phương .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhung-nam-thang-tuoi-dep-o-thap-nien/chuong-691-ky-uc.html.]
Niên Quân Mân đích xác ý định , ánh mắt bỏ sót bất kỳ biểu hiện nhỏ nào mặt Phương Càn. Cho dù Phương Càn đối xử với Diệu Diệu , cũng coi trọng Phương Huyên, nhưng so với con gái ruột thì chẳng là gì cả. Nhà họ Phương rắc rối từ nhà họ Vương, con gái chừng sẽ tiếp tục chịu thiệt thòi. Anh hy vọng con gái gả cho một gia đình đơn giản bình thường, cũng hy vọng dính các loại ân oán phiền toái.
Sự việc khiến hảo cảm của đối với nhà họ Phương gần như biến mất sạch sẽ. Chỉ cần tưởng tượng một phụ nữ gần 50 tuổi tay với một đứa trẻ 3 tuổi, lòng tàn nhẫn đến mức nào?
Việc nhận , bước từ gia đình hỗn loạn như nhà họ Vương thì chẳng thiện tâm. Anh hỏi Phương Càn cũng là đang cho cơ hội cuối cùng, nể tình cảm của Phương Huyên.
Phương Càn cũng nhanh chóng xoay chuyển tâm tư. Chị gái đến là để lợi dụng ông tranh quyền đoạt lợi, ông đồng ý, khỏi thư phòng bà liền tay với đứa trẻ, đây là giận cá c.h.é.m thớt hãm hại ông đây. Tình cảm từ chỉ còn mặt mũi, thì còn gì: "Ai nấy chịu, là của , trông nom con . Chúng tự trách, chúng coi Diệu Diệu như con gái ruột, con chịu khổ, trong lòng vợ chồng cũng chẳng dễ chịu hơn các chút nào."
Lời là thật lòng. Ông sinh hai đứa con trai nên cũng thích con gái, thêm nguyên nhân từ Phương Huyên nên càng thương hơn vài phần. Vợ chồng ông đều là phúc hậu, là thương đến tận xương tủy cũng sai, nếu cũng sẽ đón về nhà ở.
Niên Quân Mân thu hết phản ứng của Phương Càn đáy mắt, cũng may thất vọng. Anh và vợ lầm, vợ chồng bản tính . Ngón tay gõ nhẹ lên bệ cửa sổ: "Đã như , nhà chúng sẽ trách cứ hai vợ chồng chị. thể tay với trẻ con, đây là chạm vảy ngược của ."
Phương Càn xong, trong lòng cân nhắc, tiền của nhà họ Vương vẫn là nên trả thì hơn, cần dính líu nữa. Có khoản tiền , khó tránh khỏi liên lụy. Ông tỏ thái độ: "Nhà họ Vương là nhà họ Vương, nhà chúng họ Phương."
Niên Quân Mân càng thêm hài lòng. Lần Vương Tím Linh đối đãi với Hoa Mai, quá nhiều cảm xúc, dù cũng ba lo liệu. chạm vảy ngược của , vảy ngược của chỉ bốn : vợ, con gái, và hai đứa trong bụng vợ. Lòng quá nhỏ, chứa nổi quá nhiều , những khác chỉ lòng ơn.
Chuyện bàn với ba. Lần đầu tiên bức thiết trở nên mạnh mẽ hơn nữa, chỉ đủ mạnh, mạnh đến mức ai dám động nhà , mới yên tâm. Anh cúi đầu suy nghĩ, ba chỉ chia cổ phần chứ từ bỏ quyền chủ tịch, liệu nên sớm tiếp quản vị trí đó?
Trước dù tiếp nhận, trong lòng cũng chút mâu thuẫn vì công ty riêng, nhưng hiện tại cần sức mạnh!
Phương Càn rùng một cái. Người đàn ông mắt tuy mỗi gặp đều tủm tỉm, một chút cũng giống lời đồn lạnh lùng, nhưng hôm nay ông kiến thức . Tâm của đàn ông lạnh, như đối xử với ai cũng giống , nhưng thật sự trong lòng chỉ vợ con.
Nhận thức khiến Phương Càn càng thêm trầm mặc, nhịn nghĩ đến đứa con trai út luôn , liệu nó thật sự ? Không, nụ chỉ là ngụy trang. Ông nhịn thở dài, vì con trai út, ông cũng đoạn tuyệt sạch sẽ với nhà họ Vương.
Khi Niên Quân Mân trở về, Ngọc Khê dỗ con gái uống nước. Cô bé trong phòng phẫu thuật, giờ thấy và thím , tuy rằng đau nhưng nữa, còn vươn tay giúp lau nước mắt cho .
Niên Quân Mân con gái ngoan ngoãn, mắt đỏ hoe. Anh cũng từng trải qua thương trường đấu đá, nhưng bao giờ đụng đến con cái khác, càng nghĩ càng thấy nóng máu.
Diệu Diệu dựa gối đầu, thấy mắt ba cũng đỏ, cô bé hoảng sợ: "Ba đừng , Diệu Diệu đau."
Lời dứt, Ngọc Khê và Diêu Trừng vất vả lắm mới nín , giờ nước mắt tuôn rơi kìm . Niên Quân Mân nếu vì cảnh cho phép, chắc cũng bật .
Con gái hiểu chuyện như , chịu đau đớn lớn như thế còn kiên cường an ủi cha , thật khiến đau lòng.
Trịnh Mậu Nhiên trong lòng cũng rung động, ánh mắt càng thêm hoảng hốt. Những ký ức phủ bụi trong lòng bao nhiêu năm ngỡ quên, nhưng khi thấy cảnh , tất cả đều ùa về. Giống như ảo giác xuyên thời , ông chằm chằm cô bé giường bệnh, chua xót dâng trào.