Những Năm Tháng Tươi Đẹp Ở Thập Niên - Chương 679: Chưa thấy được
Cập nhật lúc: 2025-12-21 06:44:46
Lượt xem: 8
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vé máy bay là do trợ lý đặt, xe cũng chuẩn xong. Đến sân bay, cả Ngọc Khê đều héo hon, bao nhiêu năm như , đây là đầu tiên cô tiều tụy đến thế.
Niên Quân Mân đau lòng thôi: "Chúng tàu hỏa về , máy bay ."
Ngọc Khê giọng chút yếu ớt, nhưng khi nôn hết một trận thì cảm giác đỡ hơn nhiều: "Anh gọi điện thoại hỏi bác sĩ mà, em cũng thấy khá hơn nhiều, máy bay . Em đói bụng, xem cái gì ăn , đừng dầu mỡ quá, mua giúp em một ít."
Trợ lý về, chỉ còn Niên Quân Mân ở đó, chút yên tâm: "Anh một chút sẽ về ngay, em chờ một lát."
"Vâng."
Niên Quân Mân nhanh , trong tay cầm bánh bao: "Bánh bao nhân chay, chỉ còn hai cái, em ăn lót ."
Ngọc Khê cầm lấy bánh bao, c.ắ.n một miếng thấy buồn nôn là hiện tượng . Nghĩ đến bà nội, trong miệng chẳng chút vị gì, nhưng vì đứa con cô cũng ăn, cố gắng nuốt hết một cái: "Còn một cái ăn , buổi tối cũng ăn cơm !"
Niên Quân Mân hỏi: "Ăn vô ?"
"Vâng."
Niên Quân Mân đau lòng vợ. Bụng cũng đói, nhưng dám mua đồ ăn khác, sợ vợ nôn . Ăn cái bánh bao, bụng chút lót , uống hết một chai nước nên cũng no nước. Anh an ủi vợ: "Bà nội sẽ ."
Trong lòng Ngọc Khê lạc quan chút nào, điện thoại của gọi đến chính là thông báo về gặp mặt cuối. Một bên cô nỡ xa bà nội, một bên nghĩ bà sống cũng chịu tội, ngược là hưởng phúc. Trong đầu cô suy nghĩ ngừng nghỉ, nhắm mắt dưỡng thần cũng .
Hai vợ chồng lên máy bay, Ngọc Khê chút thoải mái nhưng may là nôn. Xuống máy bay, Lữ Mãn đang đợi đón ở bên ngoài.
Vợ chồng Ngọc Khê hành lý nên .
Lữ Mãn thấy mặt con gái trắng bệch: "Con bé bảo cần vội mà, sắc mặt con xem, đứa nhỏ quấy con ?"
Ngọc Khê sờ sờ bụng: "Con vẫn . Ba, bà nội thế nào ?"
Lữ Mãn thở dài, ông con trai mới là khó chịu nhất: "Về xem sẽ . Ngọc Chi và Ngọc Thanh ngày mai cùng về, chúng về ."
Ngọc Khê biểu cảm của ba liền tình hình lạc quan, cũng may Niên Quân Mân đỡ nên chân mới mềm nhũn .
Lữ Mãn đau lòng con gái, đường về, ông cố gắng xốc tinh thần hỏi tình hình của con: "Thật sự chứ? Hay là bệnh viện thành phố khám xem."
Tình trạng cơ thể Ngọc Khê tự , đứa nhỏ trong bụng ngoan vô cùng, phản ứng buồn nôn cũng : "Con , về xem bà nội ."
Lữ Mãn tình cảm của con gái với bà cụ, thấy con thật sự , ông nhấn ga tăng tốc.
Về đến nhà gần rạng sáng, Ngọc Khê cố gắng giữ tinh thần thăm bà nội.
Bà cụ gầy đến mức chỉ còn da bọc xương, mu bàn tay cắm kim truyền dịch đều bầm tím. Người đang trong cơn hôn mê, việc đưa đến bệnh viện cũng cần thiết nữa, trong lòng đều hiểu rõ.
Ngọc Khê một hồi, thật sự là quá mệt mỏi. Người trong phòng đều cho phép Ngọc Khê túc trực, cô chỉ thể trở về phòng .
Đáng tiếc ngủ cũng yên giấc, cuối cùng chịu nữa, cô đành .
Buổi sáng, Ngọc Khê đột nhiên bật dậy. Niên Quân Mân lo vợ ngủ sâu giấc nên vẫn đang trông chừng, chỉ thấy vợ nhanh chóng mặc quần áo , miệng lẩm bẩm: "Bà xong ."
Niên Quân Mân xỏ giày, khoác áo đuổi theo, cũng may vợ còn nhớ đang m.a.n.g t.h.a.i nên chỉ nhanh chứ chạy.
Chờ đến phòng bà cụ, bà cụ tỉnh, thấy Ngọc Khê thì nhấc tay lên, : "Tốt, , thể gom đủ chữ 'Hảo' (ý trai gái), bà nội mừng cho cháu."
Ngọc Khê , đây là hồi quang phản chiếu. Nước mắt kìm cứ tuôn rơi: "Bà nội."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhung-nam-thang-tuoi-dep-o-thap-nien/chuong-679-chua-thay-duoc.html.]
Bà cụ vuốt tóc cháu gái, giọng chút suy yếu: "Trước , bà nội yên tâm về cháu nhất. Hiện tại, bà yên tâm nhất chính là cháu. Cháu ngoan đừng , cháu nên mừng cho bà mới , bà sống chịu tội quá!"
Mỗi ngày n.g.ự.c đau tức, chỉ chính là khó chịu đến thế nào.
Ngọc Khê càng thương tâm hơn.
Bà cụ con cái trong phòng, điều duy nhất đáng tiếc là gặp hai đứa cháu đích tôn. Tuy rằng tiếc nuối, nhưng con cái đều ở đây, bà cũng còn gì cầu mong nữa.
Cuối cùng bà về phía ông cụ. Vì chăm sóc bà, ông cụ đều gầy rộc . Bà vỗ vỗ tay ông: " dò đường , ông cũng đừng vội tới, nếu sẽ vui . Chúng nương tựa lẫn cả đời, ông thỏa mãn tâm nguyện của , đừng an lòng."
Ánh Trăng Dẫn Lối
Đôi mắt đục ngầu của ông cụ trào nước mắt: "Bà nhẫn tâm bỏ một như , chúng cũng coi như thanh mai trúc mã, bao giờ tách , bà nỡ cho theo bà."
Bà cụ hồi tưởng những ngày tháng khổ cực lúc mới kết hôn, hồi tưởng nhiều chuyện: " sẽ đợi ông, chúng còn kiếp . giống như thấy từng chút từng chút của cả cuộc đời , thể gả cho ông thật , thật ."
Bà cụ dứt lời liền nhắm mắt , sắc thái hồi quang phản chiếu dừng ở nụ an tường, bao giờ tỉnh nữa.
Ngọc Khê gọi một tiếng "Bà nội".
Mọi đều hồn, tiếng gọi , gọi bà ngoại vang lên.
Ngọc Khê gục lòng Niên Quân Mân . Cô trở về đổi vận mệnh của bà nội, nhưng bà nội vẫn coi như mất sớm, ngay cả 70 tuổi cũng đến. Đại hỉ đại bi, dày Ngọc Khê bắt đầu biểu tình.
Trịnh Cầm là con dâu, tất cả việc đều do bà xử lý. Nhìn bộ dạng khó chịu của con gái, bà với Niên Quân Mân: "Đưa Ngọc Khê về phòng , bên còn nhiều việc ."
Niên Quân Mân thấy trong thôn đều tới, quá đông, Ngọc Khê đang mang thai, sợ va chạm nên bế vợ về phòng.
Ngọc Khê giường, nghẹn ngào: "Bà nội đối xử với em nhất, từ nhỏ lén cho em đồ ăn, em trai cũng bì , tiền cũng mua đồ ngon cho em. Bà nội với em nhất ."
Trong lòng Niên Quân Mân cũng khó chịu. Bà cụ đối với cũng , hề chê bai , cũng sẽ lén cho đồ ăn: "Bà nội hy vọng chúng sống ."
Bà cụ buổi sáng, cả buổi sáng cũng thời gian ăn cái gì, trong thôn đều tới.
Mãi cho đến giữa trưa, vợ chồng Ngọc Thanh cùng Ngọc Chi mới tới nơi. Vợ chồng Chu Linh Linh đến sớm hơn hai tiếng.
Ngọc Khê cùng chị họ vài trận.
Ngọc Thanh và Ngọc Chi quỳ thẳng tắp, bọn họ ngay cả mặt mũi bà nội cuối cũng thấy, thương tâm nhất.
Đặc biệt là Ngọc Thanh tự tát miệng : "Đều tại em, em nếu cố nán cả đêm thì cũng sẽ gặp bà nội cuối, đều tại em."
Cái tát dùng sức mạnh, đừng Ngọc Thanh quanh năm vận động, nhưng hồi nhỏ rèn luyện nên nền tảng, lực tay lớn, gò má đều bầm tím.
Trịnh Cầm mà đau lòng thôi, vội ngăn : "Bà nội con đều cả, thí nghiệm của con đang ở thời điểm mấu chốt, bà hiểu mà. Con hiện tại tự đ.á.n.h , bà yên lòng ?"
Ngọc Thanh : "Mẹ, trong lòng con khó chịu."
Trịnh Cầm vỗ về con trai cả: "Mẹ , đều ."
Buổi tối túc trực bên linh cữu, thể Ngọc Khê chịu nổi, quỳ đốt vàng mã cũng đốt bao lâu. Đang mang thai, vì đứa bé, cô cố ăn hai bát cháo.
Người trong nhà đều trở về, ít, cháu nội cháu ngoại đều mặt.
Bà cụ , càng nhiều ánh mắt đổ dồn lên ông cụ, hai vợ chồng già tình cảm thế nào đều rõ.
Ông cụ cũng cần trông chừng, vợ chồng Ngọc Khê nhận việc .