Ngọc Khê bảo bác Lưu bưng nước trái cây, rót cho Hoa Mai cốc nước ấm: "Mải chuyện, xuống máy bay chắc chắn khát, uống miếng nước ."
Mẹ con Hoa Mai đúng là khát, uống hết sạch một ly.
Niên Phong cũng uống vài chén mới giới thiệu con gái riêng của vợ: "Đây là con gái của Hoa Mai, cũng là em gái các con, Chu Lộ. Ba cùng Hoa Mai thương lượng, sẽ chuyển trường cho Chu Lộ đến thủ đô."
Ngọc Khê thiện cảm với Chu Lộ: "Nên như , việc để con lo. Ngọc Chi là Thủ khoa, con cũng quen trường cấp 3 1 của thành phố."
Niên Phong : "Được."
Ánh Trăng Dẫn Lối
Niên Phong suy nghĩ một chút, tiếp tục : "Còn nữa, khi cưới, ba sẽ mang theo Hoa Mai và Chu Lộ dọn ngoài ở. Nhà sẵn , ngày Tết nhất thì về đây ở vài ngày."
Niên Quân Mân: "Ba, nhà cũ chỗ ở, nơi là nhà ba mà."
Niên Phong xua tay: "Lúc ông nội để nhà cho con, chính là của con. Ba suy xét của riêng ."
Niên Quân Mân thở dài: "Canh Tâm cũng , ba cũng , nhà cũ càng vắng vẻ."
Niên Phong kinh ngạc con trai út, bất quá ông hài lòng với hành động của con, nó thích gì cũng phòng ngừa chu đáo.
Tuy rằng hiện tại em tình cảm , nhưng ai dám đảm bảo bất biến. Năng lực chênh lệch càng ngày càng lớn, ngộ nhỡ cam lòng thì , vẫn là sớm một chút tách thì hơn. Cười : "Chê vắng vẻ thì hai vợ chồng con nỗ lực, sinh thêm mấy đứa nữa."
Niên Quân Mân , sinh là sinh, bất quá đang chờ đợi.
Ngọc Khê vội vàng lảng sang chuyện khác: "Không còn sớm nữa, con gọi Diệu Diệu dậy, chúng ăn cơm."
Niên Phong thiếu cái gì, hóa là cháu gái bảo bối: "Đây đến trưa, Diệu Diệu ngủ?"
Ngọc Khê: "Con bé , hôm qua ở trong sân nghịch tuyết cảm lạnh, buổi sáng tiêm xong liền ngủ."
Niên Phong thật sự nhớ cháu gái. Tiểu gia hỏa vẫn luôn khỏe mạnh, giờ ốm thì đau lòng thôi: "Nó nếu tỉnh thì đừng gọi dậy, để nó ngủ !"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhung-nam-thang-tuoi-dep-o-thap-nien/chuong-665-don-ra-ngoai.html.]
Ngọc Khê : "Phải dậy thôi, trưa , ăn chút cơm còn uống thuốc."
Buổi trưa ăn cơm, Niên Quân Mân bế con gái. Con bé vốn hoạt bát như hổ con, đột nhiên ỉu xìu, đau lòng, ôn nhu đút cơm cho con.
Hoa Mai quý trẻ con, với Ngọc Khê: "Đứa nhỏ lớn lên thật , lão Niên , đặc biệt thông minh."
Ngọc Khê sờ sờ trán con gái, sốt, đáp: "Nó chính là tinh quái, nhiều tâm tư lắm."
Niên Phong : "Diệu Diệu nhớ ông nội ?"
Diệu Diệu ngẩng đầu, giọng chút khàn: "Nhớ ạ, nhưng ông nội nhớ Diệu Diệu, hai tháng cũng về. Diệu Diệu cần ông nội nữa, Diệu Diệu em trai."
Niên Canh Tâm trong lòng cao hứng, đều trẻ con mắt tinh tường. Diệu Diệu chỉ một bụng vợ gọi em trai, nhất định là con trai. Hắn tủm tỉm: "Diệu Diệu đúng, em trai."
Niên Phong cũng cao hứng, cháu gái cháu trai đều thích, nếp tẻ mới đủ đầy.
Cơm chiều diễn thuận lợi. Hoa Mai khéo ăn , còn căng thẳng, tận dụng ưu điểm của , trò chuyện rôm rả với Diêu Trừng.
Ngày hôm , Niên Phong , buổi sáng luật sư liền tới. Xác nhận ký tên xong, phần còn luật sư sẽ xử lý.
Buổi chiều, Niên Canh Tâm đưa vợ về nhà ngoại, Niên Quân Mân xử lý công việc, Niên Phong cũng về công ty.
Trong nhà chỉ còn Ngọc Khê và con Hoa Mai. Chu Lộ chủ động giúp đỡ chăm sóc Diệu Diệu.
Hoa Mai cùng Ngọc Khê chuyện phiếm.
Hoa Mai cảm thán: "Nói thật, ai mà ngờ chúng sẽ duyên phận như ."
Ngọc Khê : "Việc ai cũng thể tưởng . Chị tới đây, việc ở thành phố S sắp xếp thỏa ?"
Hoa Mai gật đầu: "Đều sắp xếp xong . Kỳ thật cũng gì cần xử lý, chỉ một cửa hàng là thuê, dễ giải quyết."