Những Năm Tháng Tươi Đẹp Ở Thập Niên - Chương 660: Thất vọng

Cập nhật lúc: 2025-12-21 06:44:27
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngọc Khê tự hỏi vài giây, trân quý đến cũng sẽ quá nhiều tiền: "50 vạn?"

 

Niên Quân Mân lắc đầu: "Ít quá. Kết quả giám định đây là một viên trân châu thiên nhiên trăm năm, từ màu sắc đến hình dạng cơ hồ mỹ, hơn nữa đường kính 24 mm. Đơn độc một viên đều thể chế tác thành trang sức đỉnh cấp. Bạn giá một viên 100 vạn."

 

"Thế thì cũng quá giá trị ."

 

"Đồ khó , huống chi trực tiếp 20mm, là trân châu hoang dã mỹ, là trân bảo đấy. Anh cảm thấy lão Tần thật với , trả giá thấp, chờ hỏi thăm thêm xem ."

 

Ngọc Khê xua tay: "Đừng hỏi thăm nữa, nhiều tiền hơn em cũng định bán. Tổng cộng tám viên, em một món trang sức cho , cho con gái hai viên, giữ một viên. Còn bốn viên, một viên giữ cho con dâu tương lai, ba viên cho Ngọc Trúc Thiêm. Chúng trong tay nhiều tiền mặt, cách một đoạn thời gian đút cho nó một viên !"

 

Niên Quân Mân xót của: "Thứ khó , em nỡ thật ?"

 

Ngọc Khê cũng tiếc, thâm trầm : "Đáng tiếc, chúng tiền a. Đường đường là bà chủ công ty mà bao nhiêu tiền."

 

Niên Quân Mân Ngọc Trúc Thiêm mắt vẫn luôn sáng rực, n.g.ự.c cũng đau. Bó lớn bó lớn tiền ném , còn bằng hiệu quả trực tiếp của một viên trân châu.

 

Trong mắt Ngọc Khê lóe tinh quang: "Hơn nữa vật dĩ hi vi quý, quá nhiều liền đáng giá, càng ít càng giá."

 

"Khi nào thì đặt trang sức?"

 

Ngọc Khê hết hứng thú: "Hiện tại tiền, sang năm đầu xuân !"

 

Hai vợ chồng nghĩ đến tiền thì niềm vui biến mất, chỉ còn nỗi sầu. Hiện tại liên lụy Vương gia, chỉ hy vọng năng lượng thể sớm tích đủ.

 

Sáng sớm hôm , điện thoại của Phương Càn liền đến, hẹn giờ tới cửa bái phỏng để cảm tạ.

 

Lần chính thức bái phỏng, Niên Phong trốn , thương định buổi chiều gặp mặt.

 

Ngọc Khê đến công ty, ở nhà cùng bác Lưu chuẩn cơm chiều. Tay nghề nấu nướng của bác Lưu chê , ngay cả miệng kén ăn như Ngọc Chi cũng suốt ngày nhắc mãi.

 

Hơn nữa bác Lưu chỉ giỏi việc nhà, mấy món cao cấp đại khí cũng sở trường.

 

Hôm nay bác Lưu lấy tư thế chuẩn cơm tất niên, vì giữ thể diện, bác từ trưa bắt đầu món chính.

 

Ngọc Khê phụ tá cũng học ít.

 

Hai giờ chiều, Phương Càn dẫn tới. Tuy chuẩn tâm lý, Ngọc Khê cũng sửng sốt. Cả gia đình Vương gia đều tới, trừ hai bà vợ thì đều tề tựu đông đủ.

 

Niên Phong là bậc cha chú, chủ động chiêu đãi Vương Hán Thần.

 

Niên Quân Mân chiêu đãi mấy con trai của Vương gia.

 

Ngọc Khê cùng Văn Tịnh cùng , rõ ràng thấy sự hổ mặt Văn Tịnh.

 

Đặc biệt là Vương Tím Linh cứ sấn tới đối diện Niên Phong, thỉnh thoảng lộ nụ thẹn thùng, sắc mặt Văn Tịnh liền khó coi thêm vài phần.

 

Ngọc Khê nhịn vỗ vỗ mu bàn tay Văn Tịnh, Văn Tịnh cả bụng lời .

 

Ngọc Khê cũng nhà họ Vương hàn huyên, liếc thấy chồng mặt lạnh tanh, Vương T.ử Hiên cái gì chồng liền châm chọc cái đó, tâm tình hơn ít. Cô với Văn Tịnh: "Vào phòng chút ? Mình quà cho , hai ngày nay việc nhiều quá, suýt quên mất."

 

Văn Tịnh cũng ở phòng khách, "Được thôi!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhung-nam-thang-tuoi-dep-o-thap-nien/chuong-660-that-vong.html.]

 

Hai dắt theo hai đứa nhỏ về phòng ngủ của Ngọc Khê. Văn Tịnh sô pha, thần kinh đang căng thẳng mới thả lỏng.

 

Ngọc Khê rót cho Văn Tịnh chén nước: "Nhìn kìa, mặt mày chẳng chút tươi nào."

 

Văn Tịnh: "Cậu , kéo bè kéo lũ tới hết. Hai bà chồng hờ cũng tới, vốn dĩ cũng theo, ông cụ nổi giận mới chịu thôi. Mới tiếp xúc một ngày mà tổn thọ mười năm, các phòng đều tính toán riêng, còn đặc sắc hơn phim truyền hình."

 

Ngọc Khê quan tâm chính là Phương Huyên, cho nên hỏi: "Ý tưởng của Vương lão gia t.ử là gì?"

 

Văn Tịnh bĩu môi: "Tự nhiên là nhận tổ quy tông. Đối với ba lũ trẻ thì cũng chút thật lòng, nhưng cảm thấy nhiều hơn là áy náy và bù đắp. Muốn ông thích ba bọn nhỏ đến mức nào thì thật cảm thấy bao nhiêu. 40 năm, hơn nửa đời trôi qua, nuôi dưỡng bên nên xa cách quá nhiều."

 

"Hiếm khi thấu đáo như . Hai nhà chúng quan hệ cũng coi như mật thiết, cũng khách sáo mà thẳng hai câu. Vương gia loạn, các vì con cái cũng nên suy nghĩ nhiều hơn."

 

Văn Tịnh trong lòng cảm kích: "Cậu đều hiểu, sợ chúng tiền tài che mắt mà lao đầu tranh giành. Yên tâm , chúng tranh. 40 năm, chỉ một tầng huyết thống quan hệ thì quá mong manh. Hơn nữa chị ruột còn tính kế Phương Càn, chúng trông mong gì ở ông già cưới thêm hai phòng vợ nữa? Hôm nay ông cụ gấp gáp tới bái phỏng, lòng vợ chồng lạnh ngắt ."

 

Ngọc Khê Văn Tịnh chính là ý của Phương Càn, nỗi lo lắng trong lòng buông xuống. Hai vợ chồng thể thấu là . Tuy nhiên một lời vẫn rõ ràng: "Mục đích của Vương Tím Linh quá rõ ràng. Hai nhà chúng quan hệ mật thiết, cũng thẳng để tránh ảnh hưởng giao tình về . Ba sẽ cưới Vương Tím Linh, cô cứ quấn lấy ông , ông vẫn luôn trốn tránh. Nếu Vương Tím Linh thật sự tính kế, nhà sẽ khách sáo ."

 

Một mực tính kế mà đ.á.n.h trả tính cách nhà cô.

 

Văn Tịnh trong lòng bực bội bà chị chồng hờ . Vốn dĩ nhà bọn họ nợ Niên gia, vất vả lắm mới giữ chút thể diện bà chị đạp xuống đất. "Chúng chỉ quan tâm hai nhà chúng thôi, khác cần xen ."

 

Cô là thật sự thích nhà họ Vương, một bộ dạng cao cao tại thượng, các loại ghét bỏ, đặc biệt là khi công ty chồng một năm kiếm bao nhiêu, sự khinh thường trong mắt một chút cũng che giấu, cô tức đau cả tim. Một đám dựa bố mà chuyện đau eo.

 

Ngọc Khê bỏ lỡ cảm xúc trong mắt Văn Tịnh, lúc yên tâm. Vợ chồng là một thể, đặc biệt là Văn Tịnh và Phương Càn, cặp vợ chồng trải qua quá nhiều trắc trở.

 

Chỉ cần Văn Tịnh chán ghét, Phương Càn cho dù chút tâm tư cũng thể Văn Tịnh bóp c.h.ế.t.

 

Hai chuyện Vương gia, hai bà phu nhân đều dạng , một văn tĩnh nhưng nội tâm ẩn chứa ác ý, một tùy tiện nhưng tâm tư kín đáo.

 

Ngọc Khê thật sự đồng cảm với Văn Tịnh. Vất vả lắm bà chồng ác nghiệt mới c.h.ế.t, hiện tại thêm hai bà chồng hờ, dù nhận nhưng hiền lành, bọn họ tránh cũng thoát.

 

Buổi tối ăn nhà hàng, Ngọc Khê cùng Văn Tịnh mới xuất hiện. Cái bàn trong nhà lớn, mười mấy thành vấn đề.

 

Ngọc Khê quan sát Niên Phong và Niên Quân Mân, hai ngoài nhưng trong , quá hiểu nhà, đây là đang đè nén hỏa khí trong lòng!

 

Một bữa cơm, Niên Phong cùng Niên Quân Mân chuyện nữa, Văn Tịnh cùng Ngọc Khê cũng ít , chỉ yên tĩnh ăn cơm.

Ánh Trăng Dẫn Lối

 

Cha con Vương gia ngược gì đó, nhưng ai mở lời, chỉ thể ngậm miệng.

 

Sau khi ăn xong, Phương Càn mở miệng : "Quấy rầy , chúng về đây."

 

Anh thật sự lâu. Hành vi của chị gái mất hết mặt mũi, thêm việc ba mặc kệ hỏi han gì, trong lòng lạnh lẽo, thà nhận còn hơn.

 

Cả nhà Ngọc Khê tiễn khách về, thở phào nhẹ nhõm, quá mệt mỏi.

 

Niên Phong vẻ mặt kiên nhẫn, mở miệng : "Ngày mai ba công tác."

 

Ngọc Khê: "......."

 

Đây là ngoài trốn .

 

 

Loading...