Những Năm Tháng Tươi Đẹp Ở Thập Niên - Chương 653: Viên đạn bọc đường
Cập nhật lúc: 2025-12-21 06:44:19
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vương T.ử Thần, vụ va chạm ở phố đồ cổ tuyệt đối tình cờ, xe đỗ ở đó khá lâu .
Vương T.ử Hiên sầm mặt, chi ba tới đây gì? Hắn như : " tưởng là ai, hóa là nhị . Chú ở nhà nghịch đồ cổ, chạy tới đây gì?"
Vương T.ử Thần nhạt: "Em tình cờ ngang qua đây, nghĩ cả ở đây nên ghé xem chút. Không ngờ gặp quý cô ."
Ánh Trăng Dẫn Lối
Mặt Ngọc Khê lạnh băng. Đàn ông nhà họ Vương thật đáng ghét, coi thường phụ nữ, tự đại quá mức. Cô thể toạc là " thấu các ", tránh để em nhà họ Vương nghi ngờ, lộ chuyện cô điều tra nhà họ Vương.
cô thể bày tỏ sự chán ghét của . Cô thèm đáp lời, sang với Hoàng Lượng: "Chúng về thôi."
Hoàng Lượng ngẩn : "Hả? À, ."
Ngọc Khê tỏ vẻ cự tuyệt ngoài ngàn dặm, em nhà họ Vương nên mở lời thế nào, đành trơ mắt Ngọc Khê bỏ .
Vương T.ử Hiên đen mặt: "Chú cố ý đúng ? Cố ý phá hỏng chuyện của . Tốt, lắm, cứ tưởng chú là kẻ màng thế sự, hóa giấu cũng kỹ đấy!"
Sắc mặt Vương T.ử Thần cũng chẳng gì. Hai "tình cờ" đều thất bại, nhưng ngoài mặt vẫn giữ vẻ bình thản: "Anh cả, em hiểu đang gì. Em thực sự đến tìm mà. Bất quá, quý cô là ai ? Cô giúp em một việc, em còn kịp cảm ơn !"
Vương T.ử Hiên suy tính trong lòng, lời thằng hai thể tin , nhưng thể lộ một thông tin: thằng nhóc gặp một bước.
Ngọc Khê mặc kệ em nhà họ Vương đấu đá, trở xe, mặt hầm hầm.
Hoàng Lượng ấp úng: "Bà chủ, cô quen họ ?"
Ngọc Khê day trán: " quen họ, nhưng họ quen đấy, hừ."
Hoàng Lượng thấy bà chủ ý giải thích cũng hỏi thêm, nhưng trong lòng bắt đầu suy tính. Hắn cũng là tay già đời trong tình trường, tuy chuyên nhất nhưng đàn ông chuẩn. Hai gã tuyệt đối thích thú gì, chắc chắn là toan tính khác.
Hắn với bà chủ chỉ là quan hệ cấp cấp mà còn là bạn bè, cũng cần cảnh giác.
Ngọc Khê về đến khách sạn, lôi mấy viên trân châu ngắm mới thấy vui vẻ hơn. Cô nhận , cô thể đến tham dự lễ trao giải là do nhà họ Vương tác động. Cũng nhà cô, nhà họ Vương đều đang hành động gì .
Hôm , Ngọc Khê định mua vé máy bay về. Vốn định thăm một biên kịch nổi tiếng ở thành phố G nhưng thôi, thành phố G là chốn thị phi, vẫn là chuồn sớm cho lành.
Vừa mới tỉnh dậy, Ngọc Khê nhận thiệp mời. Là thiệp mời dự tiệc rượu của Giang Ảnh Giải Trí, công ty giải trí nổi tiếng ở thành phố G, hoạt động rộng, là công ty giải trí diện.
Hoàng Lượng khá phấn khích: "Bà chủ, cơ hội hiếm đấy."
Ngọc Khê cũng cơ hội hiếm , nhưng trực giác mách bảo cô chắc chắn bàn tay của nhà họ Vương. Nếu cô thì chẳng khác nào cho nhà họ Vương cô nhận âm mưu của họ. Lỡ như họ đoán mò sang chuyện Uông Hàm thì sẽ gây rắc rối gì. Nghĩ nghĩ , cô quyết định xem thử xem nhà họ Vương rốt cuộc giở trò gì, trong lòng cũng sự chuẩn : "Chúng ."
Hoàng Lượng kích động dậy. Lần móc nối quan hệ với Giang Ảnh thì đúng là tài nguyên đỉnh cấp, thể nâng đỡ nghệ sĩ công ty , vận may đúng là từ trời rơi xuống.
Ngọc Khê im lặng, đúng là kẻ gì sướng.
Tiệc rượu tổ chức buổi tối. Nhìn thiệp mời là mới thêm , tiệc rượu bình thường thiệp mời gửi từ sớm.
Cũng may cô mang theo hai bộ lễ phục nên lo lắng chuyện trang phục.
Đang nghĩ đến lễ phục thì chuông cửa phòng khách sạn vang lên. Nhân viên phục vụ bưng hộp quà bước : "Cô Lữ, vị gửi tặng cô."
Ngọc Khê ngăn : " đoán đang ở lầu đợi tin của đúng . Bảo với là cần."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhung-nam-thang-tuoi-dep-o-thap-nien/chuong-653-vien-dan-boc-duong.html.]
Nhân viên phục vụ còn gì đó, nhưng thấy ánh mắt lạnh lùng của Ngọc Khê đành nuốt lời trong.
Ngọc Khê đóng sầm cửa , cạn lời với em nhà họ Vương. Cô trông giống kẻ hám của lắm ?
Vương T.ử Hiên ở lầu tin quà tặng , sắc mặt khó coi. Thủ đoạn bách chiến bách thắng của nay thất bại. Với đám bạn gái đây, chỉ cần tặng quần áo hàng hiệu và trang sức là ai đổ.
Hắn điều tra Lữ Ngọc Khê, cô gái nông thôn may mắn gả cho con trai cả của tập đoàn Đông Phương, gia cảnh bình thường. Tuy cô công ty riêng nhưng thật sự để mắt. Hắn cũng tra Lữ Ngọc Khê tiêu xài hoang phí, một năm mua quần áo nhiều, càng đến trang sức. Trong mắt , phụ nữ tiêu tiền như nước thì chắc chắn là chồng coi trọng.
Lại thêm việc sinh con gái, chắc chắn nhà họ Niên khinh thường, con trai mới là thừa kế.
Hắn mất cả đêm suy tính, tưởng tượng đủ kiểu, cảm thấy "viên đạn bọc đường" chắc chắn hiệu quả, ngờ thất bại. Trong lòng hừ lạnh, cũng là do cô nhà quê hàng là đang cao.
Ngọc Khê căn bản suy nghĩ của Vương T.ử Hiên, mà dù thì cũng chỉ tặng hai chữ "ha hả".
Vì tiệc rượu diễn buổi tối nên ban ngày Ngọc Khê cũng lãng phí thời gian. Cô xem mẫu điện thoại mới nhất. Xem tin tức thấy quảng cáo nên cô mới xem, chỉ màn hình màu mà còn chức năng chụp ảnh, chiếc điện thoại camera đầu tiên, đây là thứ cô nhắm tới.
Cô mua bốn chiếc mang về, về khách sạn thử chức năng chụp ảnh, camera độ phân giải 300.000 pixel, miễn cưỡng thể xem .
Đến tối, xe thuê sẵn. Hoàng Lượng cũng giỏi, tận dụng thời gian ban ngày kiếm thông tin về Giang Ảnh Giải Trí.
Ngọc Khê lướt xem tài liệu, trong lòng hiểu rõ, nhà họ Vương cổ phần ở đây, thảo nào lấy thiệp mời.
Hoàng Lượng cùng Ngọc Khê , Vương Bân đợi ở bên ngoài.
Buổi tiệc rượu giống như một lễ trao giải lớn , cửa đầy phóng viên. May mà Ngọc Khê và Hoàng Lượng mấy ai mặt nên phóng viên cũng chẳng buồn bấm máy.
Vào đến khách sạn Ngọc Khê mới hai lối , một nhân vật quan trọng lối khác, cổng chính chủ yếu dành cho minh tinh nghệ sĩ.
Ngọc Khê từng tham gia vài buổi tiệc rượu, nhưng tiệc rượu của Giang Ảnh chỉ hai chữ để hình dung: xa hoa.
Ánh đèn rực rỡ khiến lóa mắt, đông nghịt. Ngọc Khê méo miệng, quả nhiên tưởng tượng thì phong phú mà thực tế thì phũ phàng, đông thế tìm giám đốc Giang Ảnh cũng khó.
Hoàng Lượng đưa cho Ngọc Khê ly nước trái cây: "Chúng tìm chỗ nào quan sát tình hình !"
Ngọc Khê: "Được."
Hai tìm một chỗ ít , dòng qua .
Ngọc Khê phát hiện vẻ lạc lõng trong bầu khí , chút hối hận vì đến, thà để Hoàng Lượng một còn hơn!
Vương T.ử Hiên cầm ly rượu tới: "Biên kịch Lữ, gặp ."
Ngọc Khê duy trì hình tượng cao ngạo lạnh lùng, nhạt nhẽo đáp: "Chào ."
Vương T.ử Hiên nghẹn họng. Bình thường là khác tìm chủ đề chuyện với , đầu tiên tự tìm chủ đề. Ngập ngừng một lúc, : "Chúng duyên, hai ngày gặp hai ."
Ngọc Khê: "Ồ."
Vương T.ử Hiên sắp phát điên. Ồ? Hắn nghiến răng, cố nhẫn nhịn: "Biên kịch Lữ đầu đến thành phố G nhỉ, cũng là đầu tham gia tiệc rượu ở đây ? quen với tổng giám đốc Giang Ảnh, khó khăn lắm mới tham gia một , đừng để về tay trắng, để giới thiệu cho cô quen."
Ngọc Khê Vương T.ử Hiên mà chằm chằm lối đại sảnh đang xôn xao, mắt sáng lên: "Không cần , cảm ơn."