Những Năm Tháng Tươi Đẹp Ở Thập Niên - Chương 633: Bắt người

Cập nhật lúc: 2025-12-21 06:43:59
Lượt xem: 11

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Ông cụ ôm lấy Hà Huyên, già dễ mềm lòng: "Đứa bé đáng thương."

 

Hà Huyên bao giờ nghĩ thế của khúc chiết như . Bà nội ruột tráo đổi , thích đến thế ?

 

Niên Phong liếc Hà Huyên đang nép trong lòng ông cụ: "Phương Abel , chắc là tìm bằng chứng gì !"

 

Ngọc Khê: "Chắc là , nhà họ Phương tìm đến chắc cũng trong hai ngày thôi."

Ánh Trăng Dẫn Lối

 

Ông cụ thở dài: "Bố Phương Abel chịu đựng nổi ."

 

Chuyện rơi ai cũng khó mà chấp nhận .

 

Niên Quân Mân Hà Huyên: "Anh sợ vợ chồng nhà họ Phương trực tiếp tìm Phương Khôn tính sổ, để Phương Khôn và Triệu Cốc Vũ chạy mất."

 

Niên Phong: "Chắc đến nỗi nào , còn Phương Á Lâm ở đó mà!"

 

Ngọc Khê tiếp lời: "Cho dù con ruột thì cũng là cháu trai, Phương Khôn chạy thật cũng thể mang theo đứa trẻ chín tuổi gì."

 

Cả nhà trầm mặc. Rốt cuộc nhớ vẫn còn một đứa trẻ chín tuổi khác, thật sự là tạo nghiệp.

 

Ở nhà họ Phương, Phương Khôn vẫn về. Phương Á Lâm mấy mở cửa phòng, cánh cửa phòng ngủ chính đóng chặt, c.ắ.n môi, đóng cửa, rón rén trở về giường, co ro trong góc, vùi đầu hai tay, cố gắng thu nhỏ nhất thể.

 

Trong phòng ngủ chính, Văn Tịnh , trong đầu là ý nghĩ: "Hà Huyên suýt chút nữa c.h.ế.t?"

 

Lòng Phương Càn đau như cắt. Con trai suýt c.h.ế.t khi họ hề , mới bé tí trốn trong đống rơm khô để sống sót, ngay cả miếng ăn cũng . Giọng ông khàn khàn: "Hà Huyên từ nhỏ lớn lên ở nhà họ Niên ?"

 

Phương Abel: "Không , 6 tuổi mới gặp chị Ngọc Chi, đưa về thủ đô."

 

Văn Tịnh che miệng, cô cảm thấy nếu thì sẽ phát điên. Hai tay cô nắm chặt lấy chồng: "Không thể tha cho Triệu Cốc Vũ, tống cô tù."

 

Cô còn đào mộ bà cụ lên, nhưng thể, vì con cũng thể, cô hận!

 

Phương Abel ngước mắt bố: "Bố, bố xem bác cả ? Đi tù là thể thăm nuôi, bà nội mấy ."

 

Phòng ngủ yên tĩnh, chỉ tiếng nghiến răng của Phương Càn: "Nhất định ."

 

Cả nhà ba nhà họ Phương cả đêm ngủ, quá nửa đêm bàn bạc bắt Triệu Cốc Vũ, đến nhà họ Niên nhận con.

 

Đêm nay, định mệnh bình yên.

 

Sáng hôm , bữa sáng, ánh mắt cả nhà đều dồn lên Hà Huyên. Đứa bé đang đeo cặp sách chuẩn học thêm!

 

Ngọc Khê: "Không kém mấy ngày , ở nhà nghỉ ngơi cho khỏe."

 

Nhà họ Phương thể đến bất cứ lúc nào.

 

Hà Huyên nắm chặt quai đeo cặp sách: "Dì, con học."

 

Chỉ bận rộn mới thể khiến bản bình tĩnh . Cậu cũng mong chờ, nhưng mỗi ngày đều chờ đợi, chờ đợi là sự dày vò.

 

Ông cụ lên tiếng: "Để Hà Huyên !"

 

Ông cụ mở lời, đều gì nữa.

 

Hà Huyên học thêm, Ngọc Khê cũng mấy ngày đến công ty, dồn ít tài liệu. Đã điều tra xong xuôi, cô tranh thủ thời gian xử lý, tránh để khi nhà họ Phương tìm đến chậm trễ mấy ngày.

 

Ngọc Khê điều tra thế Hà Huyên, đối với bạn bè thiết bao giờ giấu giếm.

 

Tiết Nhã thấy Ngọc Khê đến công ty: "Điều tra xong ?"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhung-nam-thang-tuoi-dep-o-thap-nien/chuong-633-bat-nguoi.html.]

"Ừ..."

 

Tiết Nhã kinh ngạc đến ngây : " vốn tưởng bố của Dương Tích đủ độc ác , một nữa mới tam quan."

 

Ngọc Khê mở tài liệu , xem : "Không nhắc đến chuyện đó nữa. còn chúc mừng cô , đứa thứ hai đến ."

 

Tiết Nhã nhịn sờ bụng , hạnh phúc: "Đứa bé là một sự cố ngoài ý ."

 

Ngọc Khê Tiết Nhã vẫn luôn tránh t.h.a.i sinh con thứ hai: "Đã đến thì là duyên phận."

 

Tiết Nhã : "Ừ, cho nên bà chủ mến, chờ m.a.n.g t.h.a.i lộ rõ, cô sẽ thanh nhàn như thế nữa ."

 

Ngọc Khê ngượng ngùng, gần đây cô đúng là rảnh rỗi: "Biết . , Dương Tích là tấm gương nghệ sĩ, hai con thứ hai liệu ảnh hưởng đến ?"

 

Tiết Nhã: "Tình huống của chúng giống khác, Tiết Kiên sinh ở nước ngoài, con thứ hai ảnh hưởng đến Dương Tích lớn."

 

"Vậy là !"

 

Ngọc Khê lâu đến công ty, việc cũng ít, chủ yếu là giấy tờ, tài liệu gấp sẽ gửi đến nhà cô, dù gấp cũng thời gian tán gẫu. Tiết Nhã về việc, cô thì cắm đầu xử lý tài liệu.

 

Điện thoại của cô vẫn luôn để chế độ im lặng, chờ đến khi mệt mỏi xem giờ là 10 giờ rưỡi. Giờ Hà Huyên tan học, trong lòng khó tránh khỏi lo lắng. Nhìn điện thoại thấy năm sáu cuộc gọi nhỡ, cô vội vàng kiểm tra.

 

Năm cuộc gọi nhỡ đều là Vương Bân gọi từ hơn mười phút . Cô vội gọi : "Alo!"

 

Vương Bân: "Bà chủ, và Hà Huyên đang ở cục cảnh sát. Điện thoại của cô gọi , cũng dám gọi về nhà sợ ông cụ chịu nổi, mới gọi cho ông chủ ."

 

Tim Ngọc Khê thót lên: "Đang yên đang lành ở cục cảnh sát?"

 

Vương Bân chờ cảnh sát đến lấy lời khai, thấy cảnh sát liền ngắn gọn: "Hôm nay bắt cóc Hà Huyên, bọn chúng thực hiện , cả ba tên đều bắt, chúng cũng theo về cục cảnh sát, địa chỉ là XXX."

 

Ngọc Khê cúp máy, xách túi lao nhanh khỏi văn phòng, với trợ lý: " ngoài, việc gọi điện cho . , tài liệu bàn việc xử lý xong, lát nữa cô chuyển nhé."

 

Trợ lý: "Vâng ạ."

 

Ngọc Khê bấm gọi cho Ngọc Chi. Điện thoại thông: "Em điện thoại của Phương Abel chứ, bảo với nhà họ Phương là Hà Huyên suýt bắt cóc. Còn nữa, bảo nhà họ Phương giữ chân Phương Khôn , thể chuyện chỉ Phương Khôn thôi."

 

Ngọc Chi: "Vâng."

 

Ngọc Khê địa chỉ cục cảnh sát xong thì thang máy cũng đến.

 

Vào thang máy, Ngọc Khê cất điện thoại. Phương Khôn ép đến mức nóng nảy, cô bên tự giám định, dám, chỉ thể nghĩ cách khác. Lần là tự tìm đường c.h.ế.t, cô chỉ sợ phán nhẹ, bây giờ thì , đừng hòng dễ dàng ngoài.

 

Ngọc Khê đến cục cảnh sát nhanh, Niên Quân Mân ở đó. Lời khai lấy xong, đau lòng Hà Huyên, mặt mũi đều thương, một tay đỡ lấy cánh tay .

 

Niên Quân Mân : "Đã kiểm tra , đều là vết thương ngoài da. May mắn là thằng bé vẫn luôn theo Vương Bân luyện tập nên chút thủ, nếu thật sự bắt ."

 

Ngọc Khê hỏi Vương Bân mới tình huống nguy hiểm thế nào. Một chiếc xe tải nhỏ lao định bắt Hà Huyên, Hà Huyên né , xe nhảy xuống một tên nữa định bắt, Vương Bân ở cách đó một đoạn, nếu Hà Huyên thủ tồi thì hai thật sự kịp ngăn cản.

 

Tài xế xe tải thấy tình thế , hoảng hốt lái xe định bỏ chạy, nhưng tâm lý vững nên đ.â.m cột điện, tổng cộng cả ba tên đều tóm gọn.

 

Vương Bân tiếp: " khai báo với cảnh sát về Phương Khôn, cảnh sát thẩm vấn những kẻ bắt và đang bắt Phương Khôn, chạy thoát ."

 

Ngọc Khê lúc mới thực sự yên tâm: "Hy vọng thể bắt ."

 

Lúc điện thoại Ngọc Chi gọi đến: "Chị, Phương Khôn bắt , cảnh sát cũng đến , bọn em lát nữa sẽ qua đó."

 

Ngọc Khê thở phào: "Được, ."

 

Ngọc Chi cúp máy. Phương Khôn cảnh sát bắt hối hận vô cùng. Hắn nên lời đàn bà, nên quản chuyện Hà Huyên, thì cũng sẽ bắt nữa.

 

 

Loading...