Những Năm Tháng Tươi Đẹp Ở Thập Niên - Chương 619: Đề cử

Cập nhật lúc: 2025-12-21 06:41:10
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Đầu tư lớn nhất chính là mảng sản phẩm ăn theo, tốc độ chiếm lĩnh hơn nửa thị trường cực nhanh. Nếu hạn chế bởi nhân công và nhà máy, bọn họ thể nuốt trọn thị phần lớn hơn nữa.

 

Tuy , họ cũng trở thành doanh nghiệp dẫn đầu trong ngành sản phẩm ăn theo.

 

Cuối cùng, khi Ngọc Khê và bàn bạc, họ quyết định trích 3% cổ phần chia cho công nhân nhà máy. Chỉ khi coi xí nghiệp là nhà của , họ mới càng thêm tận tâm và đồng lòng hiệp lực.

 

Sự kiện tháng 10 năm nay chứng minh việc chia cổ phần là chính xác, bộ nhà máy đều đoàn kết một lòng. Phúc lợi nhà máy càng , công nhân càng cảm giác quy thuộc.

 

Chia hoa hồng xong xuôi là đến tiệc tất niên. Bắt đầu từ năm nay, ba công ty sẽ tổ chức tiệc tất niên riêng biệt, nhân viên đông quá, tổ chức chung còn phù hợp nữa.

 

Ba Ngọc Khê tham gia ba buổi tiệc tất niên, phần thưởng rút thăm cũng chuẩn ba phần.

 

Sau khi tiệc tất niên kết thúc, việc thêm vài ngày là nghỉ. Năm nay cho công ty nghỉ sớm ba ngày, khiến vui mừng khôn xiết, gặp Ngọc Khê và các sếp là tuôn những lời chúc cát tường như cần tiền mua.

 

Tết năm nay, Ngọc Khê về quê , cô sẽ ăn Tết ở thủ đô.

 

Về quê ăn Tết chỉ vợ chồng Ngọc Thanh, Ngọc Chi thì về thành phố G ăn Tết cùng Trịnh Mậu Nhiên, còn Ngọc Khê đón năm mới tại thủ đô.

 

Bên phía Ngọc Khê nghỉ sớm, còn Niên Quân Mân đến tận cuối năm.

 

Đồ Tết và quà biếu trong nhà đều do Ngọc Khê chuẩn .

 

Niên Canh Tâm cũng mua ít đồ, tiếc là chẳng món nào dành cho nhà, tất cả đều mang sang biếu nhà họ Diêu.

 

Ông cụ đùa: "Không tưởng cháu ở rể đấy!"

 

Niên Canh Tâm đáp: "Ông nội, cháu cũng sớm cưới vợ mà!"

 

Tuy rằng đang yêu đương, nhưng thực sự ở bên mấy ngày, cứ bận rộn công việc suốt, mỗi ngày chỉ thể gọi điện thoại. Cậu vô cùng oán niệm, nhịn liếc chị dâu. là "Châu Bát Bì" (kẻ keo kiệt bóc lột), một ngày nghỉ ngơi cũng cho.

 

Ngọc Khê cảm nhận ánh mắt đó, ngẩng đầu lên: "Chị đoán, trong lòng chắc chắn đang mắng thầm chị."

 

Niên Canh Tâm gượng: "Em dám chứ. Chị dâu, chị xem đống quà đủ ?"

 

"Đừng hỏi chị, chị kinh nghiệm ở rể."

 

Niên Canh Tâm: "..."

 

Cậu nên mắng thầm chị dâu là "Châu Bát Bì", lẽ mắng là "kẻ thù dai" mới đúng.

 

Ngọc Khê mặc kệ Niên Canh Tâm, : "Mau thu dọn quà cáp , bày đầy cả đất, định mở sạp vỉa hè đấy ? Lát nữa cả nhà Vương Phúc Lộc đến bây giờ."

 

Ông cụ cũng : " đấy, khách sắp đến , cháu dọn ."

 

Niên Canh Tâm : "Chị dâu, giúp em một tay với!"

 

Ngọc Khê trợn trắng mắt, cô mới thèm giúp. Cậu em một món đồ cũng mang về nhà, tuy sớm nhận vị hướng ngoại, nhưng hướng ngoại thế thì triệt để quá . Cô coi như thấy, tiếp tục sách.

 

Niên Canh Tâm sang ông nội, dám nhờ ông giúp, chỉ đành tự .

 

Cả nhà Vương Phúc Lộc đến khi trời tối. Thằng bé mập mạp lao đầu tiên, quen cửa quen nẻo tìm Hà Huyên chơi.

 

Ngọc Khê Vương Phúc Lộc xách theo đủ thứ quà cáp, Bạch Nhiêu mặt tươi , tình cảm hai ngày càng .

 

Vương Phúc Lộc nhà đặt quà xuống: "Thưa ông, cháu đến chúc Tết sớm ạ."

 

"Lần nào đến cũng mang đồ, cháu mà cứ khách sáo thế thì đừng đến nữa."

 

Vương Phúc Lộc xòa: "Lần khác mà ông, là quà Tết."

 

Ngọc Khê bảo dì Lưu mang quà cất , hỏi: "Chúc Tết sớm thế, cả nhà định nước ngoài ăn Tết ?"

 

Vương Phúc Lộc sang Bạch Nhiêu. Bạch Nhiêu : "Bọn em định về quê em ăn Tết, về nở mày nở mặt với tổ tông, ngày mai là ."

 

Tương ớt nhà Bạch Nhiêu bán chạy, cửa hàng mặt tiền mở hai cái, còn nghiên cứu thêm mấy khẩu vị khác, mấy tháng nay kiếm ít tiền.

 

Ngọc Khê: "Hai bác về nhỉ!"

 

"Vâng, về để dọn dẹp nhà cửa ở quê, bọn em về là chỗ ở ngay."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhung-nam-thang-tuoi-dep-o-thap-nien/chuong-619-de-cu.html.]

Đang chuyện thì thằng bé mập kéo Hà Huyên , phòng khách càng thêm náo nhiệt.

 

Ngọc Khê thằng bé mập tương tác với Bạch Nhiêu. Ở chung lâu ngày, thằng bé bất tri bất giác dần ỷ Bạch Nhiêu.

 

Từ khi tình cảm giữa Bạch Nhiêu và Vương Phúc Lộc tiến triển, thằng bé mập cũng chuyển về ở cùng. Người ngoài cứ tưởng một nhà ba thật sự!

 

Ăn cơm xong, gia đình Vương Phúc Lộc về.

 

Thoáng chốc đến đêm 30 Tết. Chương trình Xuân Vãn (Gala chào Xuân) cũng nhiều đổi, một tiết mục ca múa mang đậm thở thời đại hơn. Tiết mục khiến Ngọc Khê ấn tượng sâu sắc nhất là vở kịch "Thời đại Internet".

 

Sân khấu Xuân Vãn năm nay cũng đổi lớn, cảm giác thời đại càng nồng đậm.

 

Ông cụ xem Xuân Vãn cảm thán: "Mới mấy năm mà phát triển nhanh quá."

 

Niên Phong là quyền lên tiếng nhất: "Con mới về mấy năm, mà mấy năm nay tận mắt chứng kiến sự đổi của thủ đô."

 

Từng tòa nhà cao tầng mọc lên như nấm, ấn tượng về thủ đô trong ký ức ông mờ nhạt, chỉ còn một thủ đô đang phát triển như vũ bão.

 

Chương trình Xuân Vãn để cho mỗi gia đình quá nhiều cảm xúc, những cảm thán là sự chờ mong một tương lai .

 

Cái Tết , nhà Ngọc Khê trải qua bình dị nhưng cũng bận rộn.

 

Kỳ nghỉ lúc nào cũng trôi qua nhanh nhất. Đến mùng 8 Tết, ngày đầu tiên trở , thời gian như gắn thêm máy gia tốc, trôi vùn vụt.

 

Ngọc Khê cảm nhận ngày tháng trôi qua thế nào thì đến tháng sáu, đến kỳ thi đại học mỗi năm một .

 

Chuyện lớn nhất trong nhà chính là việc Ngọc Chi thi đại học, tiếc là chẳng ai chú ý quá nhiều.

 

Ngọc Khê tuy kịch bản phim, nhưng ngày nào cũng đến công ty việc bận rộn. Sau Tết, công ty của Niên Quân Mân bước giai đoạn phát triển thần tốc, càng bay khắp nơi cả nước.

 

Ông cụ quan tâm hỏi han đôi câu, đó cũng thôi.

 

Còn vợ chồng Lữ Mãn, Ngọc Khê và Ngọc Thanh tấm gương , họ đặc biệt tự tin con cái , căn bản thèm hỏi đến, chỉ đợi điểm thi.

 

Ngọc Chi cảm thấy tổn thương sâu sắc. Đi thi mà thế quái nào chẳng ai quan tâm đến !

 

Ngọc Chi nài nỉ: "Chị, hôm nay thi , chị đưa em nhé!"

Ánh Trăng Dẫn Lối

 

Ngọc Khê đầu cũng ngẩng lên: "Hôm nay chị bận ."

 

Đó là lời từ chối thẳng thừng.

 

Ngọc Chi ho he gì nữa, ăn cơm xong định gọi điện cho trai, kết quả chuông reo hai tiếng ai , méo xệch miệng.

 

Hà Huyên cảm thấy út thật đáng thương, bèn : "Hôm nay bọn cháu nghỉ, để cháu đưa út ."

 

Diệu Diệu nghiêng đầu theo: "Cháu cũng ."

 

Ngọc Chi cảm động vô cùng: "Vẫn là các cháu nhất."

 

Diệu Diệu cong mắt , nắm lấy tay trai: "Cháu rời xa trai ."

 

Ngọc Chi: "..."

 

Tự đa tình , đúng là cháu gái ruột thịt thật!

 

Ngọc Khê ngang qua, thật quan tâm em trai, nhưng nhất khối suốt cả năm học, thật sự chẳng gì để lo lắng cả. Cô vỗ vai Ngọc Chi: "Cố lên."

 

Trong lòng Ngọc Chi an ủi đôi chút: "Vâng."

 

Ngọc Khê ôm con gái hôn một cái: "Ở nhà ngoan ngoãn lời nhé."

 

"Mẹ ơi, bye bye!"

 

"Bye bye."

 

Ngọc Khê đến công ty, Hoàng Lượng đến : "Đây là danh sách , cô xem ."

 

Ngọc Khê hai bộ phim điện ảnh của đều đề cử, trong lòng cô cũng nắm chắc ít nhất sẽ đề cử một bộ. Mở danh sách , cô ngẩn .

 

 

Loading...