Những Năm Tháng Tươi Đẹp Ở Thập Niên - Chương 617: Đôi mắt
Cập nhật lúc: 2025-12-21 06:41:08
Lượt xem: 10
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngọc Khê cau mày: "Em đừng mạnh miệng quá, chị cho em , đừng coi thường bất luận kẻ nào."
Ngọc Chi xuôi chèo mát mái quen : "Chị, chị đừng tin, chúng đ.á.n.h cược , em thua em mời cả nhà ăn cơm."
"Được."
Ngọc Chi đăng ký học trường cấp ba 1 thành phố, trường cấp ba nhất Thủ đô, bên trong học sinh là học bá đích thực, đầu óc nhiều. Ngọc Khê chờ mong Ngọc Chi vấp trắc trở, nếu thật sự cho rằng là ông trời con !
Đồng thời ác ý tràn đầy, hy vọng nó thi văng khỏi top 10, học kỳ mỗi ngày đều học.
Ngày thi, Ngọc Khê đích đưa Ngọc Chi .
Trường cấp ba 1 thành phố chiếm diện tích lớn, học sinh thực sự đông.
Hiện tại hạn chế về hộ khẩu, ở Thủ đô chút năng lực đều đưa con đến trường nhất. Trường 1 tỷ lệ đỗ đạt cao là lựa chọn hàng đầu, điểm cao cũng ngăn bao nhiêu học sinh.
Nơi nhân tài đông đúc.
Diêu Trừng hỏi: "Ngọc Chi thành vấn đề chứ!"
Ngọc Khê: "Không , chờ kết quả sẽ ."
Thành tích nhanh, ngày lấy thành tích, Ngọc Khê theo cùng.
Cô cũng là đầu tiên phòng học của Ngọc Chi. Thành tích , tự nhiên họp phụ .
Đối với việc Ngọc Chi tới học, liền tò mò. Ngọc Chi lớn lên trai, vóc dáng cao, hơn nữa Trịnh Mậu Nhiên bồi dưỡng khí chất, lộ diện trong kỳ thi thành hot boy trường.
Hai chị em nhan sắc đều cao a, chỗ của Ngọc Chi ở phía , do Ngọc Chi bao giờ tới học.
Trịnh Mậu Nhiên cũng là lợi hại, trực tiếp sắp xếp cho Ngọc Chi lớp chọn.
Phụ học sinh quen Ngọc Chi, nhưng một phụ ấn tượng với Ngọc Khê, từng xem qua tạp chí, xem qua phỏng vấn.
Ngọc Khê mới chỗ, ít phụ đầu cô. Cũng may, cô thấy nhiều trường hợp lớn, dù bao nhiêu ánh mắt chú ý, cô đều chịu .
Ngọc Khê với Ngọc Chi: "Em cũng ngoài , chờ ở cửa."
Ngọc Chi: "Vâng."
Ngọc Chi , phụ phía lập tức : "Xin chào, Lữ tổng, chính là em trai cô , lớn lên thật tuấn tú lịch sự."
Ngọc Khê: "Chào chị, cảm ơn chị."
Sau đó Ngọc Khê nhận danh , Ngọc Khê ngượng ngùng: " cửa mang danh ."
"Không , ."
Ngoài miệng , trong lòng tiếc nuối, chị cũng thể mở miệng đòi điện thoại. Bất quá, lấy hàng thì thể nhắc tới việc con trai cùng em trai Lữ tổng là bạn học.
Ngọc Khê cùng vài vị phụ trò chuyện. Phụ lục tục đều tới , Ngọc Khê thấy quen, Văn Tịnh.
Thật đúng là khéo, chỗ của Văn Tịnh liền ở phía nghiêng của Ngọc Khê. Từ khi Phương Á Lâm chuyển trường, Ngọc Khê liền gặp Văn Tịnh.
Văn Tịnh cũng nhận Ngọc Khê: "Đã lâu gặp."
"Đã lâu gặp."
Ánh Trăng Dẫn Lối
" tới họp phụ cho con trai cả."
Ngọc Khê Văn Tịnh cũng chỉ mới ngoài 30, thật nghĩ tới con trai cả học cấp ba, đây thật là thiên sinh lệ chất.
Văn Tịnh hỏi: "Cô thì ?"
" họp phụ cho em trai."
Văn Tịnh : " cố ý trở về họp phụ cho Abel, hộ khẩu chúng ở bên , thằng bé học cấp ba, bên chỉ một nó, đứa nhỏ độc lập thực sự."
Ngọc Khê hiểu, Phương Á Lâm chỉ chuyển trường mà còn theo .
Văn Tịnh hiếm khi thấy quen, tiếp tục : "Á Lâm , Hà Huyên khỏe ?"
Ngọc Khê kinh ngạc, Văn Tịnh thế nhưng sẽ quan tâm Hà Huyên. Hồi ức , Văn Tịnh giống như thấy chính diện Hà Huyên: "Khá , đứa nhỏ học nhảy lớp, hiện tại học lớp 5."
Trong lòng Văn Tịnh cũng kỳ quái, luôn là thể nhớ tới Hà Huyên, bà chỉ gặp qua đứa nhỏ một , đứa bé còn cúi đầu, bà nhớ thương. Nhận đáp án, tâm tình cũng : "Á Lâm cũng hối cải để mới, đứa nhỏ , nỗ lực học tập."
Ngọc Khê nhướng mày, đổi đủ lớn.
Phụ đều tới , giáo viên , trong tay cầm bảng điểm lớn. Bảng điểm lớn in sẵn, tổng cộng 50 bản, mỗi phụ đều . Các phụ cầm bảng điểm , giáo viên còn , đ.á.n.h giá sự tiến bộ và thụt lùi của mỗi học sinh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhung-nam-thang-tuoi-dep-o-thap-nien/chuong-617-doi-mat.html.]
Ngọc Khê cầm bảng điểm, vui vẻ, thật đúng như cô dự đoán. Ngọc Chi thi thứ 12 khối, còn đòi hạng nhất cái gì, top 10 cũng .
Ngọc Chi là trường hợp đặc biệt duy nhất.
Giáo viên đến tên Ngọc Chi : "Bài thi của trò đều xem qua, nhiều phương pháp giải đề quá mức vượt cấp, tận dụng kiến thức cấp ba đại học, cho nên nhiều đề đúng cũng trừ điểm. kiến nghị, dùng kiến thức cấp ba để giải đề, tránh cho lúc thi đại học đụng giáo viên chấm thi tán thành đáp án của trò ."
Ngọc Khê: "Vâng."
Giáo viên cao hứng, bài thi của Ngọc Chi nếu trừ một ít điểm cần thiết thì thể giật giải nhất. Cô đều thể nghĩ đến, thành tích nghiệp sang năm, cô thể lấy bao nhiêu tiền thưởng.
Sau đó chính là phát bài thi, Ngọc Khê lật xem bài thi của Ngọc Chi, giật giật khóe miệng. Trừ điểm là đáng đời, vì bớt việc, nhiều tư duy giải đề đều điểm kiến thức cấp ba.
Tiếng Anh cần , chỉ bài văn trừ hai điểm, trừ nhiều nhất chính là toán học cùng vật lý.
Họp phụ kết thúc, ngoài hành lang học sinh ít, đại bộ phận đều ở sân thể dục.
Ngọc Chi bạn bè, một học sinh chuyển trường bằng lòng cùng khác giao lưu, tự dựa cửa sổ.
Ngọc Khê cầm bảng điểm ác ý: "Bữa tối nay em mời, chị sẽ đặt tiệm cơm ngon."
Biểu tình Ngọc Chi nứt : "Em top 10? Không đúng, hạng nhất ư?"
Ngọc Khê đưa bài thi cho Ngọc Chi: "Tự xem , nếu trừ điểm cần thiết thì hạng nhất hẳn là của em."
Ngọc Chi thể chấp nhận, nhanh chóng lật xem, cạn lời: "Thế cũng thể trừ điểm, em giải đề đúng mà."
"Vượt quá chương trình học, tư duy của em vượt quá chương trình."
"Em hối hận , sớm trở ."
Ngọc Khê giật bài thi từ tay Ngọc Chi: "Học kỳ , em thành thành thật thật tới trường học cho chị."
"Chị, em cảm thấy em vẫn nên về thành phố G học thì hơn."
"Miễn bàn, thôi, chị về tuyên truyền thành tích của em, cho em c.h.é.m gió. Bất quá, nhà thành tích của em là kém cỏi nhất. Nhìn xem Ngọc Thanh, khi nào rớt khỏi hạng nhất . Nhìn chị xem. Em thế nhưng thứ 12, thứ 12 đấy, nghiêm trọng kéo chân cả nhà, em ngã ở thì lên ở đó."
Ngọc Chi: "....... "
Phụ lén mặt đều tê dại!
Di động của Ngọc Chi vang lên, đến điện thoại, cứng . Ngọc Khê hỏi: "Ai a!"
"Ông ngoại, hẳn là hỏi thành tích."
"Nghe , tự c.h.é.m gió đào hố thì tự điền."
Ngọc Chi nghiến răng: "Chị ruột."
"Cần thiết là ruột, chúng lớn lên giống thế mà."
Trịnh Mậu Nhiên cũng chỉ là quan tâm một chút, thi bao nhiêu đối với ông thật sự để ý, xong liền cúp máy.
Hai chị em khỏi khu dạy học, gặp Văn Tịnh, bên Văn Tịnh là con trai cả của bà.
Văn Tịnh : "Đây là con trai cả của , Phương Abel, năm nay 17 tuổi."
Ngọc Khê: "Hạng nhất khối a."
Bề ngoài một chút đều giống mọt sách, diện mạo giống Văn Tịnh, chiều cao .
Ngọc Chi nhướng mày: "Lần thi, hạng nhất là của ."
Phương Abel cũng là kẻ cao ngạo: "Có bản lĩnh thì tới lấy!"
Ngọc Khê cong con mắt: "Em thứ 12 khối, đừng mở miệng ngông cuồng như ."
Ngọc Chi: "....... Bà chị chọc tim đen!"
"Chị sự thật, thứ 12 khối."
Ngọc Chi: "....... Lịch sử đen tối của đời ."
"Biết thì , sự thật cho em , đừng ngông cuồng!"
Ngọc Chi đột nhiên chằm chằm Phương Abel xem: "Chị, mắt giống Hà Huyên a!"
Ngọc Khê qua: "Thật đúng là giống."