Những Năm Tháng Tươi Đẹp Ở Thập Niên - Chương 605: Chặt đứt móng vuốt
Cập nhật lúc: 2025-12-21 06:40:55
Lượt xem: 11
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cô gái ngại ngùng: "Đàn chị, chị nghiệp xong là kết hôn luôn, chuyện thật ạ?"
Ngọc Khê: "Tuy câu hỏi liên quan đến bài học, nhưng cũng trách rõ. Câu hỏi xin trả lời, nghiệp xong là kết hôn, còn một cô con gái. Những câu hỏi còn , xin đừng hỏi chuyện đời tư nữa, nơi đây là lớp học."
Cô gái thỏa mãn lòng hiếu kỳ, vui vẻ xuống.
Ngọc Khê gọi một nam sinh, hỏi thắc mắc của : "Đàn chị, chị kịch bản cũng cần nhiều sách ?"
"Đương nhiên , lượng của lớn. Ví dụ như bộ phim tội phạm tâm lý , nhiều sách tâm lý, còn hỏi bác sĩ tâm lý, chứ tưởng tượng viển vông. Điện ảnh thể thêm sự sáng tạo nhưng cũng thoát ly thực tế, đồng cảm và cộng hưởng thì phóng đại sự thật, cho nên sách quan trọng."
Nam sinh hiểu, xuống.
Ngọc Khê là tài, lượng lớn, chỉ là biên kịch mà còn là bà chủ, cho nên cái diện hơn. Rất nhanh bạn học hỏi về việc lách nữa mà hỏi Ngọc Khê: "Hiện tại nhiều thuê, nhiều kịch bản đều là chiếm dụng ý tưởng của khác. Đàn chị, chúng em gửi kịch bản, thế nào để thể khiến chú ý?"
Ngọc Khê cân nhắc một chút mới : " cũng rót súp gà cho tâm hồn (lời khuyên sáo rỗng) các em. Đã đến truyền thụ kinh nghiệm thì sẽ sự thật. Xã hội sự công bằng tuyệt đối, quý ở bản . Đương nhiên vận may , cái so . Điều thể giúp các em chính là cho các em một công ty uy tín, các em thể thử, ít nhất sẽ lừa. Còn những cái khác cũng cách nào, chỉ là một cá nhân, thể đổi cả một ngành nghề."
Sinh viên đều im lặng. Lần đầu tiên "súp gà", trắng về xã hội như , cũng sợ đả kích bọn họ.
Ngọc Khê tiếp tục : "Còn nữa, năng lực bản mới là mấu chốt. Vàng thì ở cũng sẽ sáng, chỉ cần nghiêm túc học tập, việc chăm chỉ, sẽ thưởng thức các em."
Dưới đài sinh viên mạnh dạn hỏi: "Đàn chị, còn chị thì ? Con đường thành danh của chị thế nào? Chị từng gài bẫy ?"
Ngọc Khê nhếch khóe miệng: "Các em thực sự ?"
"Muốn ạ!"
Tiếng trả lời vang dội.
Ngọc Khê hắng giọng, tiên kể cho các bạn học chuyện đầu gặp Chu Tình, đó mới : "Lần đầu tiên tham gia nghề, liền ý thức ngành gian nan thế nào. Chính vì ý thức nên mới cân nhắc việc bản lớn mạnh. Bản lớn mạnh , nguyện vọng cũng sẽ thành hiện thực. mở công ty cũng đủ vốn, tự đầu tư cho , may mắn là các bộ phim đều thành công!"
Sinh viên đều ngẩn , ngờ thể thao tác như , ủ rũ, năng lực như đàn chị a.
Ngọc Khê bật : "Tình huống mỗi mỗi khác, cho nên suy nghĩ cũng khác . Chỉ cần niềm tin của chính , nhất định sẽ thành công."
Cuối cùng, Ngọc Khê vẫn rót cho các bạn học một bát "súp gà", nếu cô cảm thấy sẽ "đầu độc" c.h.ế.t các đàn em mất.
Một buổi giảng bài, tính là quá xuất sắc nhưng thực tế, giúp sinh viên sớm kiến thức xã hội, nhận rõ xã hội cũng coi như là chuyện .
Hách Phong đưa Ngọc Khê về văn phòng, đưa cho cô một cây bút: "Viết !"
"Viết cái gì ạ?"
"Những công ty uy tín mà con ."
Ngọc Khê "a" một tiếng, ngoan ngoãn cầm bút . Cô ấn tượng với sáu công ty, nhanh xong: "Những công ty danh tiếng đều , gửi bài qua đó tỷ lệ xem xét lớn."
Hách Phong hiểu, danh tiếng thì gửi kịch bản tự nhiên sẽ nhiều: "Thầy sẽ với bọn trẻ."
"Thực cũng thể gửi cho con, chỉ là lớp con dám . Con sợ tất cả đều gửi kịch bản cho con thì hỏng bét. 'Một bát gạo dưỡng ân nhân, một gánh gạo dưỡng kẻ thù', con đạo lý đó, con sợ giúp quen cảm kích."
Hách Phong: "Tính con thông minh đấy, là đúng."
Ngọc Khê : "Thực chỉ xem những sinh viên thông minh thôi. Người thông minh nhất định sẽ gửi kịch bản cho con."
Hách Phong: "Chỉ sợ tự cho là thông minh, nghĩ rằng công ty các con con thì sẽ nhận kịch bản khác."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhung-nam-thang-tuoi-dep-o-thap-nien/chuong-605-chat-dut-mong-vuot.html.]
"Sư phụ, con về đây."
"Về , con xong , thầy đoán trường sẽ để con tiếp ."
"Thế thì càng , con thật sự hợp giảng bài."
Hách Phong: "Đừng quên đến nhà ăn cơm, cô cả con nhớ con đấy!"
"Con ạ."
Hách Phong vô cùng hài lòng về đồ , đồ thật ông nở mày nở mặt!
Ngọc Khê xuống lầu. Rất , phóng viên cũng tin tức , cô thể dạo quanh trường, hoài niệm một chút.
Sau đó Ngọc Khê hối hận vì đụng Tịch Nhạc. , Tịch Nhạc vẫn nghiệp mà!
Tịch Nhạc thấy Ngọc Khê mắt sáng rực lên. Đàn chị thành biên kịch nổi tiếng, còn là bà chủ, quan hệ rộng, tài nguyên trong tay nhiều đếm xuể, công ty phát triển càng thì tài nguyên càng đỉnh.
Cậu cũng xem bộ phim đó , ghen tị với nam yêu tinh trong phim. Một mới mà nhờ vai diễn đó nổi tiếng, đây là cơ hội luôn khao khát. Sờ sờ mặt , đáy mắt lóe lên tia toan tính: "Đàn chị, thật trùng hợp!"
Ngọc Khê tiếp tục thẳng. Tịch Nhạc ngó lơ, trong lòng c.h.ử.i thầm Dương Tích, nhất định là tại Dương Tích. Cậu vội đuổi theo, vẻ mặt đầy tủi : "Đàn chị, chị ghét em lắm ?"
" biểu hiện rõ ràng thế mà mới nhận ?"
Tịch Nhạc: "....... Đàn chị, chị hiểu lầm gì với em ?"
Ngọc Khê ghét nhất loại bám dai như đỉa đói, đặc biệt là kẻ mục đích riêng: "Đừng giở trò tâm cơ mặt . rõ cho , Dương Tích thì cũng coi trọng , càng giúp , hiểu ?"
Tịch Nhạc đả kích: "Tại ?"
"Nhân phẩm. Nhân phẩm quyết định tất cả. Diễn viên công ty nhân phẩm đều đạt chuẩn. Còn , thứ cho thẳng, tâm tư hết lên mặt đấy. Nhớ kỹ, Từ Nguyệt. Thật hiểu nổi, Từ Nguyệt là khôn khéo, lừa ."
Mặt Tịch Nhạc trắng bệch, ngờ Lữ Ngọc Khê : "Chúng em ..."
Ngọc Khê nhạo một tiếng: "Phải . Cậu nhớ kỹ cho , bớt đ.á.n.h chủ ý lên , nếu chặt đứt móng vuốt của . bao giờ dọa , cứ việc thử xem."
Tịch Nhạc tin Lữ Ngọc Khê bản lĩnh . Lữ Ngọc Khê quan hệ rộng, bản công ty, là con dâu Tập đoàn Phương Đông. Cậu chằm chằm bóng lưng Lữ Ngọc Khê rời , tại vận may như Dương Tích chứ.
Dù cam lòng nhưng cũng nhớ kỹ lời cảnh cáo, dám động tâm tư nữa. Cậu cũng coi như chút danh tiếng, thật sự sợ hủy hoại.
Ngọc Khê nhanh cổng, Niên Quân Mân lái xe tới: "Họp kéo dài nên đến muộn."
"Không , lúc em cũng ngắm nghía khắp nơi."
Hai vợ chồng vội về nhà mà hiệu sách. Ngọc Khê mua sách tập văn tiểu học cho Hà Huyên, cô học sinh tiểu học nên thế nào, cũng cần tham khảo thêm.
Niên Quân Mân cũng chọn sách cần, hai vợ chồng mua một lúc mười mấy quyển.
Ánh Trăng Dẫn Lối
Ngọc Khê lên xe: "Em cảm thấy trong nhà mua thêm kệ sách ."
" là cần mua. 'Trong sách tự nhà vàng', câu đúng thật, vẫn là nên nhiều sách."
Ngọc Khê : "Chờ con gái chữ, em sẽ bồi dưỡng thói quen sách cho con."
Niên Quân Mân đau lòng con gái một giây: "Được."