Những Năm Tháng Tươi Đẹp Ở Thập Niên - Chương 604: Giảng bài

Cập nhật lúc: 2025-12-21 06:40:54
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hoàng Lượng thấy đáng tiếc, nhưng Ngọc Khê chỉ là biên kịch của công ty mà còn là bà chủ: "Được."

 

Ngọc Khê gọi điện thoại cho Liên Bác. Liên Bác : "Anh đang định gọi cho em thì em gọi tới. Anh sẽ đích qua phỏng vấn, em xem chiều nay thế nào?"

 

"Được ạ, chiều nay em thời gian."

 

Ngọc Khê và Liên Bác quen lâu, Liên Bác cũng hiểu rõ về Ngọc Khê. Ngọc Khê chuyện quá khứ, chỉ về tư tưởng sáng tác các thứ.

 

Phỏng vấn hai tiếng đồng hồ, chụp ảnh.

 

Liên Bác vội vàng về biên tập bài, trò chuyện nhiều liền ngay.

 

Báo , Ngọc Khê xem qua, quen đúng là , sẽ gài bẫy cô, đều là sự thật.

 

Với bốn bộ phim điện ảnh, Ngọc Khê vững gót chân trong giới điện ảnh, đáng tiếc từng kịch bản phim truyền hình.

 

Ngọc Khê nghĩ, lúc nhận kịch bản, cô sẽ tự thử phim truyền hình xem .

 

Bài báo về Ngọc Khê tung , hot thêm một đợt nữa. Biên kịch tỷ tỷ đầy năng lượng tích cực, vì sự bí ẩn của Ngọc Khê, còn hỏi xin ảnh chụp.

 

Cô còn nhận điện thoại của khá nhiều đạo diễn, đều mời Ngọc Khê kịch bản, giá cả thành vấn đề, nhưng Ngọc Khê đều nhất nhất từ chối.

 

Mọi ban đầu đều tin, thấy Ngọc Khê thực sự nhận kịch bản mới tin.

 

lời chua ngoa, cũng tiếc nuối, rõ ràng thể mượn gió đông để bay cao hơn một bậc, cứ nhất quyết dừng .

 

Ngọc Khê mặc kệ bên ngoài gì, cô đang trốn phóng viên. Mấy tay phóng viên quyết tâm chụp cô, phiền c.h.ế.t .

 

Niên Canh Tâm cảm thấy trong lòng cân bằng hơn hẳn. Mấy ngày nay trốn phóng viên đủ mệt , bọn họ đúng là chỗ nào lọt .

 

Ngọc Khê thèm chấp Niên Canh Tâm, cuối cùng tự cho nghỉ phép, đến công ty nữa. Có việc gì quan trọng thì đến tìm cô, cô trốn nữa, mệt c.h.ế.t.

 

Niên Quân Mân thấy vợ vẫn còn sợ hãi, lấy cuốn sổ: "Bà xã, ký tên ."

 

Ngọc Khê mở to mắt: "Ký tên gì?"

 

"Nhân viên công ty đấy, bọn họ sùng bái em."

 

Ngọc Khê nhận: "Ký tên thì thôi , cũng mà, em ký văn kiện, chữ ký của em quan trọng, lỡ giả thì phiền toái lắm."

 

Chữ ký thật sự thể tùy tiện ký, đặc biệt là giấy trắng, nếu lợi dụng thì quả thực là tai họa!

 

Niên Quân Mân cất giấy bút : "Là suy nghĩ chu ."

 

Ngọc Khê : "Em chỉ là xem nhiều sách luật nên ý thức thôi. Tuy rằng thể ký tên, nhưng em thể tặng họ ít quà, sô-cô-la nhé!"

 

"Được, chỉ cần em tặng, bọn họ đều thích. Ngày nào họ cũng nhắc đến bà chủ đấy!"

 

Ngọc Khê: "Thật ngờ nha, nhân viên công ty là fan trung thành của em đấy!"

 

Niên Quân Mân: " , còn bảo em lâu đến công ty."

 

Ngọc Khê cũng , nhưng nản lòng: "Chờ sóng gió qua , giờ em dám cửa."

 

"Phim còn chiếu một thời gian nữa đấy, em định khỏi cửa luôn ?"

 

Ngọc Khê gật đầu: " thế, em tính , dù em cũng khỏi cửa."

 

Hà Huyên tan học về: "Dì ơi, bài tập văn của con lắm, con thể học cùng dì ạ?"

Ánh Trăng Dẫn Lối

 

Ngọc Khê: "Được chứ, gần đây dì đều ở nhà, nhiều thời gian lắm."

 

Hà Huyên: "Cảm ơn dì."

 

"Không gì."

 

Điện thoại Ngọc Khê vang lên, thấy là sư phụ: "A lô, sư phụ ạ."

 

Hách Phong tự hào về đồ , đầu tiên là chúc mừng, đó : "Trường học mời con về giảng một tiết, thầy qua đây hỏi thử xem con thời gian ?"

 

Cái thể từ chối, Ngọc Khê: "Có ạ, khi nào thế thầy?"

 

Hách Phong: "Chiều ngày , con thấy thế nào?"

 

"Được ạ, cần con chuẩn ?"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhung-nam-thang-tuoi-dep-o-thap-nien/chuong-604-giang-bai.html.]

"Không cần, cứ về quá trình sáng tác của con là ."

 

Ngọc Khê nắm chắc trong lòng, bắt cô giảng bài theo sách vở là : "Vâng ạ."

 

" , cô cả của con hỏi con đấy, thời gian thì qua ăn bữa cơm, con và Quân Mân lâu qua."

 

Ngọc Khê chút ngượng ngùng, cô và Niên Quân Mân bận rộn, đúng là lâu , đến là Tết Đoan Ngọ: "Vâng ạ."

 

Niên Quân Mân: "Lần trốn ."

 

" , sư phụ gọi điện thoại thể từ chối. Thôi kệ, chỉ một tiết ."

 

"Đến lúc đó đưa em ."

 

"Được."

 

Ở nhà, Ngọc Khê phát hiện vấn đề, Diêu Trừng cứ thẫn thờ: "Em nghĩ gì thế?"

 

Diêu Trừng: "Em đang nghĩ em liên lụy đến Niên Canh Tâm ."

 

Ngọc Khê vòng quanh Diêu Trừng quan sát: "Em thế là để tâm !"

 

"Để tâm cái gì ạ?"

 

"Chính là để Niên Canh Tâm trong lòng, để tâm thì em sẽ bối rối thế ."

 

Diêu Trừng dọa sợ: "Thật ạ?"

 

"Chị là từng trải, là hiểu, em chính là để tâm ."

 

Diêu Trừng choáng váng, đó bỏ chạy.

 

Ngọc Khê hậu tri hậu giác nhận , hình như cô giúp Niên Canh Tâm , tại cái miệng nhanh nhảu.

 

Sau đó, buổi tối Niên Canh Tâm về liền phát hiện Diêu Trừng khác lạ. Biết nguyên nhân xong, miệng ngoác đến tận mang tai, đích tìm Ngọc Khê cảm ơn.

 

Ngọc Khê Niên Canh Tâm, trong lòng tắc nghẹn, cảm giác như con gái sói tha mất, cô chẳng thèm bố thí cho Niên Canh Tâm một ánh mắt nào.

 

Niên Canh Tâm coi như thấy, dù chị dâu cũng chẳng bao giờ cho sắc mặt , quen , tìm Diêu Trừng để "tăng độ nhận diện".

 

Buổi tối, Ngọc Khê lải nhải với Niên Quân Mân: "Diêu Trừng chẳng cố gắng gì cả, bao lâu nay yêu đương, động lòng với Niên Canh Tâm chứ?"

 

"Cái dáng vẻ mặt dày mày dạn của Niên Canh Tâm, còn giả đáng thương, động lòng mới lạ. Nói cũng , kỹ năng diễn xuất của nó tiến bộ ít !"

 

Ngọc Khê nghĩ đến việc Niên Canh Tâm cứ diễn nét đáng thương, trợn trắng mắt: "Em thấy nó rảnh rỗi quá đấy, mai gọi điện cho Hoàng Lượng tìm việc cho nó ."

 

"Em quên , nó đang tránh đầu sóng ngọn gió, mắt việc."

 

Ngọc Khê: "......."

 

Được , là cô tự , tự lấy đá ghè chân .

 

Hôm giảng bài, Niên Quân Mân đưa Ngọc Khê . Đã lâu về trường, trường học đổi ít, xây thêm tòa nhà mới, sinh viên cũng đông hơn.

 

Đường đến khoa Ngọc Khê quen, sư phụ đang đợi, cô thẳng lên là .

 

Lần là giảng đường bậc thang, sinh viên kín chỗ. Chà chà, sinh viên cả khoa đều đến.

 

Hách Phong giới thiệu Ngọc Khê: "Đây là đàn chị của các em, Lữ Ngọc Khê, hoan nghênh."

 

Ngọc Khê bước lên bục giảng, tiếng vỗ tay rào rào, kích động.

 

Sinh viên đài từng xem ảnh nghiệp, ngờ đàn chị ngoài đời còn xinh hơn trong ảnh nhiều.

 

Ngọc Khê đầu tiên giảng bài nhưng hề luống cuống. Họp hành quen , trong tay cũng cầm giáo án chuẩn , , cũng là thói quen khi họp, thứ đều ở trong đầu. Mở màn cần tự giới thiệu: "Như , hôm nay đặc biệt một chút, các em hỏi, trả lời. kinh nghiệm của ích với các em , cho nên quyền chủ động giao cho các em."

 

Sinh viên đài bùng nổ, hơn 100 con bắt đầu thảo luận.

 

Ngọc Khê hiệu im lặng: "Bây giờ giơ tay, sẽ gọi."

 

Chà chà, gần như ai cũng giơ tay. Ngọc Khê gọi một cô gái.

 

Cô gái đeo kính chút kích động, đẩy gọng kính: "Đàn chị, chị xinh quá."

 

"Cảm ơn em, em câu hỏi gì hỏi ?"

 

 

Loading...