Những Năm Tháng Tươi Đẹp Ở Thập Niên - Chương 601: Lưu manh
Cập nhật lúc: 2025-12-21 01:25:45
Lượt xem: 8
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Niên Quân Mân vườn rau hái rau. Tháng 10, đậu đũa, cà tím và nhiều loại rau khác già, may mà trong vườn còn rau mùi, cải dầu và rau chân vịt.
Bữa trưa do Ngọc Khê nấu. Cô mua thịt và sườn, món thịt kho tàu, sườn kho, canh trứng cà chua, cải dầu xào và một nồi cơm lớn.
Có lẽ là bữa cơm dân dã, cả già lẫn trẻ đều ăn ngon miệng.
Ông cụ : "Về nhà ông cũng khai khẩn một mảnh vườn nhỏ để tự trồng rau."
Ngọc Khê: "Ông nội, ông định nhổ mấy cây hoa vất vả lắm mới nuôi sống ạ?"
Ông cụ: "........"
Niên Quân Mân lau tay cho con gái : "Có thể mấy cái giàn, trồng ít rau xanh."
Ông cụ: "Ý kiến đấy."
Ngọc Khê dỗ Diệu Diệu ngủ, cô cũng buồn ngủ, kéo tay Niên Quân Mân: "Chúng cũng qua đó xem ?"
Niên Quân Mân cũng ngứa tay: "Anh cũng lâu câu cá, thôi."
Ao cá cách chỗ ở khá xa, bộ mười lăm phút mới đến, thể thấy sơn trang rộng lớn thế nào.
Khi Ngọc Khê và Niên Quân Mân đến nơi, cá của Ngọc Chi c.ắ.n câu, quẫy mạnh trong nước, là cá to. Ngọc Chi lớn lên ở vùng biển, kinh nghiệm câu cá. Chờ Ngọc Khê tới thì cá kéo lên bờ.
Niên Quân Mân xách lên ước lượng: "Chắc nặng bốn cân." (2kg)
Ngọc Khê con cá chép lớn, nhớ tới món cá nướng địa phương từng ăn khi phim: "Con cá giữ , tối cá nướng ăn."
Niên Quân Mân thùng nước: "Ngọc Chi câu ít nhỉ!"
Ngọc Chi cũng khiêm tốn: "Tay nghề của em giảm sút , nhiều lắm, nhiều lắm."
Ngọc Khê sang Niên Canh Tâm và Diêu Trừng, thùng nước của hai chỉ một con cá, mà còn bé tẹo.
Niên Canh Tâm cảm thấy mất mặt, đơn phương chịu thua: "Anh, câu ?"
Niên Quân Mân: "Câu chứ."
Niên Canh Tâm dậy: "Em thấy chỗ của em lắm, thể đổi chỗ khác."
Niên Quân Mân mắc mồi: "Không cần, chú câu là do chú câu."
Niên Canh Tâm gì, chờ ông hờ tự vả mặt .
Kết quả đầy vài phút cá c.ắ.n câu, còn là con cá nặng ba cân, cảm thấy mặt đau.
Ngọc Khê cũng tiếp nhận cần câu của Diêu Trừng. Kỹ năng cơ bản của đứa trẻ vùng biển là câu cá, bắt hải sản, lặn nước, Ngọc Khê cũng câu .
Diêu Trừng mở mang tầm mắt: "Bà chủ, chị và ông chủ đều lợi hại thật."
Ngọc Khê : "Bọn chị tiếp xúc từ nhỏ, tự nhiên là lợi hại ."
Diêu Trừng là con nhà vùng đất liền, hâm mộ mấy đứa trẻ vùng biển, ba cái thùng nước: "Có câu nhiều quá ?"
Ngọc Khê: "Ở đây tính tiền cá thế nào?"
Diêu Trừng: "Tính theo cân."
Ngọc Khê xổm xuống, chọn mấy con cá to mang về ăn, những con khác đều thả xuống ao, dậy với Niên Quân Mân: "Thời gian còn sớm, chúng cũng về thôi!"
Niên Quân Mân qua cơn nghiện tay: "Chờ thu cần ."
"Ừ."
Cuối cùng mua ba con cá, mua thêm ít tôm sông mang về.
Ngọc Khê sai Ngọc Chi kiếm mấy cái khay sắt hình chữ nhật lớn, kiếm thêm ít than củi.
Món cá nướng Ngọc Khê cố ý hỏi cách , chỉ là về nhà nhớ để , gia vị cần thiết trong vườn đều .
Buổi tối ăn ở ngoài trời, hai con cá nướng đều chén sạch.
Thực Ngọc Khê ngon xuất sắc, mà là địa điểm ăn uống đổi, tự tay nên ăn thấy ngon miệng hơn hẳn.
Buổi tối lều trại dựng xong, Ngọc Khê cảm thấy nhiệt độ xuống thấp, xác nhận nữa: "Hai các thật sự ngủ ngoài trời ?"
Nhận câu trả lời khẳng định, Ngọc Khê liền về phòng ngủ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhung-nam-thang-tuoi-dep-o-thap-nien/chuong-601-luu-manh.html.]
Ngọc Khê mang theo ga trải giường từ nhà . Tuy là chăn ga mới nhưng do tác dụng tâm lý, vẫn thấy đồ nhà hơn.
Sáng hôm dậy, nguyên liệu nấu ăn hạn, đơn giản nấu mì sợi ăn kèm tương ớt cũng ngon, chỉ Diệu Diệu ăn riêng cháo bột.
Hôm nay tham quan khu danh lam thắng cảnh. Ở đây thác nước, năm nay lượng mưa đủ nên thác nước tuy lớn nhưng cũng hùng vĩ.
Nước suối trong khe núi đặc biệt trong veo. Nước suối , gần đám rong rêu thể thấy tôm nhỏ, còn ít, dày đặc.
Diêu Trừng xổm xem tôm: "Mùa tôm béo nhất, dụng cụ bắt thì ."
Ngọc Khê: "Đừng mơ, đây là khu danh lam thắng cảnh, cho phép ."
Diêu Trừng tiếc nuối dậy: "Lãng phí quá."
Niên Canh Tâm: "Về chúng ao cá vớt."
Diêu Trừng để ý đến Niên Canh Tâm, cứ bám lấy cô thế nhỉ: "Anh tự ."
Niên Canh Tâm chút thất bại, cảm thấy gặp báo ứng. Trước đùa giỡn tình cảm, giờ gặp thông suốt, đường tình gian nan. Trong lòng thầm nghĩ, nếu thể diễn màn hùng cứu mỹ nhân thì mấy.
Kỳ nghỉ lễ 1/10 một điểm là khu du lịch quá đông , dân thủ đô ít.
Cả nhà Ngọc Khê đến thác nước, bên thác là hồ nước, khá sâu.
Niên Quân Mân ôm con gái, ông nội: "Chúng đừng chen lên , xem là . Lan can thấp thế , lỡ chen xuống thì nguy hiểm."
Ngọc Khê dắt Hà Huyên: "Vâng."
Đồng thời cũng dặn dò ba phía đừng quá gần lan can bảo vệ.
Ngọc Khê đang chụp ảnh thì thấy tiếng "bùm", đó phía hỗn loạn, rơi xuống nước, "bùm" thêm một tiếng nữa, nhảy theo xuống.
Niên Quân Mân giao con gái cho vợ: "Anh lên xem ."
Ngọc Khê tin tưởng Niên Quân Mân bơi. Đợi một lúc, Niên Quân Mân . Ngọc Khê hỏi: "Em tưởng nhảy xuống chứ!"
Niên Quân Mân: "Không cần đến , Canh Tâm cứu Diêu Trừng lên ."
Ngọc Khê "" một tiếng, giật : "Diêu Trừng ngã xuống á?"
"Ừ, , chỉ sặc chút nước."
Ánh Trăng Dẫn Lối
Lúc đến nơi thì đưa lên bờ. Niên Canh Tâm còn định hô hấp nhân tạo, chỉ tiếc Diêu Trừng vẫn tỉnh táo, tát cho một cái.
Đợi một lúc, nhân viên công tác tới. Mọi thấy xảy chuyện cũng tản , dù đến mấy thì chỗ cũng nguy hiểm.
Diêu Trừng khoác áo, cả ướt sũng nhưng mặt đỏ bừng. Trên mặt Niên Canh Tâm in rõ dấu năm ngón tay.
Ngọc Chi vẫn luôn nín , còn Niên Canh Tâm thì vẻ mặt đầy uất ức.
Ngọc Khê hỏi: "Sao thế ?"
Diêu Trừng tức giận : "Phía em gã đàn ông sàm sỡ em, em vững nên ngã xuống."
Ngọc Khê Niên Canh Tâm: "Cậu ?"
Niên Canh Tâm cảm thấy oan còn hơn Đậu Nga: "Không em."
Có gan ăn cắp nhưng gan chịu đòn, là của công chúng, cần thể diện chứ.
Ngọc Khê: "Thế Diêu Trừng đ.á.n.h ?"
Mặt Niên Canh Tâm cũng đỏ lên, sờ soạng xúc cảm đúng là tồi.
Diêu Trừng cũng ngại . Người đàn ông đầu tiên dám chạm n.g.ự.c cô, tuy là cứu cô nhưng trong lòng thấy kỳ cục lắm, hung hăng trừng mắt một cái: Đồ lưu manh.
Ngọc Khê trái , cũng hỏi thêm: "Chúng cũng về thôi, quần áo kẻo cảm lạnh."
Diêu Trừng: "Không , sức khỏe em lắm!"
Kết quả hắt xì một cái, chút cảm lạnh, gió ở khu du lịch lớn.
Niên Canh Tâm lo lắng: "Mau về thôi, nào."
Diêu Trừng chằm chằm bàn tay đang kéo tay , nhịn nhịn nhưng thật sự nhịn : "Đừng kéo ."
Niên Canh Tâm ngược nắm càng chặt: "Ai bảo cô chậm."
Niên Quân Mân hồn: "Hai đứa nó...?"