Những Năm Tháng Tươi Đẹp Ở Thập Niên - Chương 598: Nhảy lớp

Cập nhật lúc: 2025-12-21 01:25:42
Lượt xem: 12

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngọc Khê đầu : "Tưởng Lạc?"

 

Tết mới họp lớp xong, cô nhớ rõ vị nữ bạn học , ấn tượng vô cùng sâu sắc.

 

Tưởng Lạc gọi đúng tên thì chút mất tự nhiên, cô gọi buột miệng theo bản năng, sớm thế nhất định cô sẽ gọi.

 

Ngọc Chi hỏi: "Chị, cô là ai?"

 

"Bạn học cấp ba của chị, việc ở công ty nước ngoài, chị nhớ hình như là thế."

 

Ngọc Chi hỏi thêm: "À."

 

Tưởng Lạc bỏ . Cô việc ở công ty nước ngoài càng lâu thì càng hiểu về hàng hiệu. Sau khi họp lớp kết thúc, cô cố ý điều tra về gia thế Lữ Ngọc Khê, cho dù Lữ Ngọc Khê lấy chồng thì bản nhà cô cũng tiền.

 

Tưởng Lạc nhưng cấp của cô nhúc nhích, tỏ nhiệt tình: "Ngài là Lữ , mấy hôm chúng gặp ."

 

Trong đầu Ngọc Chi đầy dấu hỏi: "Anh từng gặp ?"

 

"Ở Trịnh thị, chính là công ty của ông ngoại ngài, chúng đến bàn chuyện hợp tác, ngài từ thang máy xuống."

 

Ngọc Chi: "......."

 

Thế thì nhớ chứ!

 

Đối phương cũng Ngọc Chi nhớ , nhưng , thể chuyện là , nhanh chóng rút danh : "Đây là danh của ."

 

Ngọc Chi lễ phép nhận lấy: "Được."

 

Người phục vụ mang đồ ăn lên, đối phương mới rời .

 

Ngọc Khê hỏi: "Hợp tác gì thế?"

 

Ngọc Chi dang tay: "Em cũng , em nhúng tay công ty."

 

Ngọc Khê cũng hỏi nữa: "Ăn cơm , đói ."

 

Tưởng Lạc theo cấp tìm chỗ . Cấp đối với cấp nịnh nọt luôn giữ nguyên tắc "mời thì ăn", ai đến cũng từ chối, ngờ rằng: "Các cô thật sự là bạn học ?"

 

Tưởng Lạc: "Vâng, chúng là bạn học cấp ba."

 

Cấp đau lòng nhức óc: "Cô tài nguyên tận dụng, ngốc hả!"

 

Trong đầu Tưởng Lạc đầy dấu hỏi: "Hả?"

 

Cấp thấy Tưởng Lạc cũng gì, hạ giọng : "Biết tập đoàn Trịnh thị ?"

 

"Biết."

 

Tập đoàn Trịnh thị, một trong những tập đoàn đầu. Đừng công ty bọn họ là công ty nước ngoài nhưng thật sự so với . Công ty nước ngoài thì nhiều, công ty bọn họ cũng chỉ chiếm cái mác "ngoại", về thực lực thì chỉ là công ty hạng hai mà thôi.

 

Cấp : "Ông chủ Trịnh thị, Trịnh Mậu Nhiên, là ông ngoại của bạn học cô đấy, ông ngoại ruột."

 

Chuyện Trịnh Cầm là kế của Ngọc Khê thực sự mấy . Cảm ơn Hà Giai Lệ từ sớm, trừ vài chuyện , đều cho rằng Ngọc Khê là cháu ngoại ruột của Trịnh Mậu Nhiên.

 

Tưởng Lạc cảm thấy sắp tiêu hóa nổi, đó phản ứng , rốt cuộc cũng hiểu tại nhà Lữ Ngọc Khê phất lên, và tại lấy chồng giàu.

 

Đồng thời cô hối hận, hối hận xanh cả ruột. Từ khi công ty nước ngoài, cô ý thức tầm quan trọng của các mối quan hệ. Nếu cô là bạn của Lữ Ngọc Khê, một giây là thể leo lên cao, còn cần mỗi tháng mời cấp ăn cơm ?

 

Ngọc Chi hạ thấp giọng: "Chị, bạn học của chị cứ sang bên mãi."

 

"Chắc là chuyện ngu xuẩn nên hối hận đấy!"

 

"Trong chuyện ẩn tình gì ?"

 

Ngọc Khê kể chuyện họp lớp, Ngọc Chi xong cảm thán: "Bạn học của chị , thế mà c.h.é.m gió thành thần."

 

Ngọc Khê: "....... Nghe ý tứ của em, em cũng từng c.h.é.m gió ?"

 

Ngọc Chi gật đầu: "Học cấp ba ở thành phố G, em nhận thức sâu sắc tầm quan trọng của giai tầng. Người thượng lưu vĩnh viễn là thượng lưu. Hơn nữa đừng tuổi lớn, đặc biệt c.h.é.m gió, tâng bốc gia đình , tâng bốc bản . Nghe bọn họ thì tin một nửa là . Cho nên vẫn là ở nội địa hơn, c.h.é.m gió một tí là vạch trần ngay."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhung-nam-thang-tuoi-dep-o-thap-nien/chuong-598-nhay-lop.html.]

Ngọc Khê giật , đó nghĩ tình hình ở thành phố G thì cũng chấp nhận: "Vẫn là nội địa hơn."

 

Ngọc Chi gật đầu: "Em tiếp thu sự đầu độc mà trở thành kẻ ăn chơi trác táng, thể thấy ý chí kiên định đến mức nào."

 

Phải ít kéo xuống bùn đấy!

 

Ăn cơm xong, hai chị em về nhà. Ngọc Khê trông con gái, Ngọc Chi ôm máy tính gõ liên tục, duy nhất cái dây mạng thấy chướng mắt.

 

Thời gian trôi nhanh đến cuối tháng Tám, Trịnh Mậu Nhiên trở về thành phố G, Ngọc Chi mang theo tài xế chuyển đến Tứ hợp viện ở.

 

Trong nhà càng thêm náo nhiệt, ông cụ Vương là vui nhất. Tuổi càng cao càng thích , chỉ đông mới cảm thấy bản đang từng bước tiến về cái c.h.ế.t.

 

Ngọc Thanh và Tư Âm hưởng tuần trăng mật cũng về. Triệu Tư Âm ở mặt Ngọc Thanh phụ nữ nhỏ bé, chỉ cần thoát khỏi tầm mắt Ngọc Thanh thì lập tức biến thành "nữ hán tử".

Ánh Trăng Dẫn Lối

 

Trở về tụ tập ăn uống một bữa, đó bận rộn. Ngọc Thanh xin nghỉ hơn nửa tháng quả thực dễ dàng, nghỉ xong, nghỉ dài là bao giờ.

 

Tháng Tám sắp kết thúc, đồng nghĩa với việc sắp khai giảng.

 

Ngọc Khê cũng đang chuẩn cho việc khai giảng của Hà Huyên. Thằng bé Hà Huyên lớn nhanh như thổi, ở nhà ăn ngon, dinh dưỡng cân đối, vận động mỗi ngày nên chiều cao vượt trội so với bạn đồng trang lứa.

 

Ngọc Khê bế con gái, dẫn Hà Huyên mua quần áo về, đến giờ cơm.

 

Hôm nay hiếm khi đông đủ , ngay cả Niên Canh Tâm cũng ở nhà.

 

Ngày mai là khai giảng, ăn cơm xong Hà Huyên : "Cháu nhảy lớp, cháu học thẳng lên lớp 5."

 

Ông cụ là đầu tiên lên tiếng: "Học thẳng lớp 5? Thế kiến thức lớp 4 cháu học ?"

 

Hà Huyên gật đầu: "Cháu vẫn luôn tự học, cụ cố dạy cháu học xong hết ạ."

 

Cậu bé lãng phí thời gian nữa!

 

Niên Phong Hà Huyên thông minh: "Học thì nhảy lớp cũng ."

 

Trong mắt ông, thời gian quan trọng.

 

Niên Quân Mân nghĩ nghĩ: "Mọi đồng ý thì đồng ý, nhưng nhảy lớp xem nhà trường thế nào. Cháu lên lớp 5 nhất định sẽ bài kiểm tra, nắm chắc ?"

 

Mắt Hà Huyên sáng lấp lánh: "Có ạ, cháu nắm chắc."

 

Nếu mới học đến học kỳ 2 lớp 5 thì bé còn lên thẳng cấp hai.

 

Trong nhà rảnh rỗi nhất là Ngọc Khê: "Ngày mai dì đưa cháu đến trường, tìm giáo viên hỏi thử xem."

 

"Vâng."

 

Ngọc Chi thì thực tế hơn nhiều, đối với đứa cháu "hờ" khá thích, cảm giác là cùng loại, đừng bề ngoài vô hại nhưng trong lòng đen tối lắm.

 

Đối với bắt đầu tiếp nhận giáo d.ụ.c song ngữ từ cấp hai như Ngọc Chi, ngoại ngữ kém Niên Phong nhưng vẫn là giỏi nhất trong đám trẻ, lên liền dùng tiếng Anh kiểm tra Hà Huyên.

 

Hà Huyên theo Niên Phong luyện khẩu ngữ hai năm, trẻ con càng dễ tiếp thu, là đứa chịu học nên tiếng Anh lưu loát vô cùng!

 

Ngọc Chi hài lòng, : "Ngày mai em cũng ."

 

Ngọc Khê: "Em vội chuyện công ty ?"

 

"Không vội, một miếng thể ăn thành mập mạp , cứ chờ khai giảng xong ."

 

Ngọc Khê: "......."

 

Khoảng thời gian ai là ngày nào cũng kêu bận? Giờ bảo vội!

 

Ngày mùng 1 tháng 9, Ngọc Khê trực tiếp dẫn Hà Huyên tìm chủ nhiệm. Việc nhảy lớp cũng tiền lệ, tự một quy trình riêng, sắp xếp cho Hà Huyên bài kiểm tra.

 

Là bài thi cuối kỳ lớp 4, chỉ cần đạt chuẩn là thể lên lớp.

 

Hà Huyên là thực học, thằng bé chỉ học sách giáo khoa mà còn nhiều sách ngoại khóa. Ngọc Khê qua bài thi, thành vấn đề.

 

Kết quả nhanh, trừ môn Ngữ văn phần hiểu trừ một điểm, các môn khác đều 100 điểm. Biết Hà Huyên tự học lớp 5, chủ nhiệm vui mừng, thủ tục nhảy lớp càng thuận lợi hơn.

 

 

Loading...