Những Năm Tháng Tươi Đẹp Ở Thập Niên - Chương 564: Vả mặt

Cập nhật lúc: 2025-12-20 10:21:56
Lượt xem: 17

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lớp trưởng cảm thấy công việc của cũng khá: "Công ty đầu tư Phóng Xa, thành lập tám năm , dự án đầu tư nhiều, cũng đầu tư vài bộ phim điện ảnh, lời lỗ."

 

Ánh Trăng Dẫn Lối

Ngọc Khê từng qua cái tên , xem công ty lớn, cô : "Lớp trưởng, danh ?"

 

hỏi di động. Thời đó điện thoại di động là hàng xa xỉ, một chiếc giá vài ngàn tệ, sinh viên mới nghiệp chẳng mấy ai mua nổi.

 

Lớp trưởng cũng nghĩ nhiều, lấy danh từ trong túi : "Cậu việc gì cứ gọi cho tớ bất cứ lúc nào, tớ sẽ cố gắng giúp đỡ trong khả năng."

 

Ngọc Khê , giải thích gì thêm. Cô đang chiêu mộ nhân tài. Năng lực của Lưu Hưng cô rõ, thời cấp ba luôn lớp trưởng, bản lĩnh đơn giản. Tranh thủ lúc "vàng sáng", cô đào về , buổi họp lớp đến thật đúng lúc.

 

Lớp trưởng đưa danh qua, hỏi: "Cậu danh ?"

 

Ngọc Khê hổ, đầu Tiết Nhã một cái. Cô là bà chủ, thế mà quên mất việc in danh cho .

 

Tiết Nhã giật giật khóe miệng. Được , cô cũng quên mất việc Tiểu Khê danh .

 

Ngọc Khê gượng: "Tớ ."

 

Lớp trưởng nghĩ nhiều, nhưng Tưởng Văn nghĩ nhiều: "Biên kịch dễ nhỉ, bạn Lữ, lương tháng của bao nhiêu thế?"

 

Ngọc Khê trầm mặc: "Tớ lương."

 

Tiết Nhã đang uống nước suýt sặc, bật . Tiểu Khê đúng là lương, ai bảo là bà chủ, chỉ nhận tiền chia hoa hồng chứ.

 

Tưởng Văn càng đắc ý, cảm thấy cuối cùng cũng áp đảo học bá: "Xem sống lắm nhỉ. Theo tớ thấy, xinh như , lúc nên chuyển khoa. Nếu chuyển, dựa khuôn mặt chừng nổi tiếng . mà, giờ cũng muộn, tớ thì như , tìm một ông chồng mà gả, cũng coi như đổi đời."

 

Ngọc Khê nhắm vài , cô cũng chẳng biển rộng mênh m.ô.n.g mà lòng bao dung mãi . Cô nâng tay lên, chiếc nhẫn vẫn luôn che khuất giờ lộ : "Cậu đúng thật, tớ đúng là kết hôn, nghiệp liền cưới!"

 

Các bạn học nam bàn đều ngẩn , chằm chằm chiếc nhẫn. Dù kết hôn, nhưng ai bạn gái cũng từng lượn qua cửa hàng trang sức, đó là nhẫn kim cương đấy, carat lớn.

 

Tưởng Văn chằm chằm chiếc nhẫn, phản ứng đầu tiên là: "Không đồ giả đấy chứ!"

 

Ngọc Khê giật khóe miệng, đây là cái Niên Quân Mân mới mua, hôm tiền chia hoa hồng về tài khoản mua ngay, cô cũng cùng: "Có hóa đơn, xem ?"

 

Tưởng Văn câm nín, trong lòng ghen ghét. Cứ nghĩ đến việc việc vất vả c.h.ế.t sống , còn Lữ Ngọc Khê kết hôn, chiếc nhẫn là gả hào môn, cô lầm bầm: "Tự mua mới là bản lĩnh, dựa chồng thì tính là gì."

 

Ngọc Khê chớp mắt: "Cậu đúng."

 

Cho nên, về thủ đô cô cũng sẽ tự mua cho , thuận tiện mua tặng Lôi Tiếu luôn.

 

Lớp trưởng hồi lâu mới tìm giọng : "Nhẫn cưới của lắm, chồng đối xử với thật ."

 

Ngọc Khê đáp: "Đây nhẫn cưới, là cái mới mua năm nay."

 

Cô cảm thấy hôm nay theo hình tượng "thẳng thắn", ai cũng đừng hòng ngăn cản cô!

 

Lớp trưởng: "......."

 

Nữ thần thầm mến quả nhiên vẫn là nữ thần, gả chồng cũng như .

 

Tưởng Văn tìm thấy cảm giác tồn tại từ phía Ngọc Khê, liền sang hỏi Tiết Nhã, hai là bạn bè, dẫm Tiết Nhã cũng như : "Bạn Tiết , thì , lúc cũng học Đại học Thủ đô mà."

 

Tiết Nhã sớm ngứa mắt Tưởng Văn, : "Chuyện đó xưa như lịch vạn niên , tớ sinh viên trao đổi du học nước ngoài, hiện tại về nước việc. Cậu hỏi lương ?"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhung-nam-thang-tuoi-dep-o-thap-nien/chuong-564-va-mat.html.]

Tưởng Văn căng mặt. Vốn dĩ cô cảm thấy công việc của tồi, công ty nước ngoài đủ tư bản khoe khoang, ngờ hỏi một câu vả mặt một . Đã đến nước , cần thiết hỏi cho lẽ: "Bao nhiêu?"

 

Tiết Nhã tủm tỉm: "Cũng nhiều lắm, 5000 tệ một tháng, chức vụ Tổng giám đốc, cộng thêm chia cổ phần công ty."

 

Cả phòng im phăng phắc. Trừ mấy trong nhà vốn tiền, phần lớn sinh viên mới nghiệp thật sự năng lực . Lương 5000 tệ, ở các doanh nghiệp đầu tư nước ngoài, là mức lương cực cao, huống chi còn chia cổ phần.

 

Tưởng Văn hé răng nữa, khô khốc , mặt chút đau: "Ha hả, lợi hại thật."

 

Tiết Nhã bồi thêm: "Không lợi hại bằng Tiểu Khê ."

 

Tưởng Văn câm miệng.

 

Vốn dĩ chuẩn màn mở đầu để khoe khoang, ngắt ngang như , đều cảm thấy ngượng ngùng.

 

Dư "Đầu To" ha hả. Hắn tổ chức tụ họp, xem một màn kịch . Người khác nhận thương hiệu, nhưng thì . Mấy năm nay lăn lộn yêu đương ở đại học, quà cáp tặng ít nên rành lắm.

 

Hắn cũng tâm tư riêng. Năm đó học bá xinh như , cũng thương nhớ, còn nghĩ nếu học bá sống , thể tay bao nuôi. Không ngờ, học bá bước , qua một cái liền dập tắt ý định.

 

Áo lông vũ của Lữ Ngọc Khê gì đặc biệt, là hàng trong nước, nhưng cái túi xách là hàng hiệu nước ngoài, giá cả vạn tệ. Lại lúc cô cởi áo khoác, đồng hồ cổ tay cũng mấy vạn, còn cả quần áo, thương hiệu đều nhận , cả hàng hiệu mấy vạn tệ, thế mà bảo sống ? Căn bản là sống quá chứ!

 

Đương nhiên cũng suy nghĩ đen tối, Lữ Ngọc Khê học diễn xuất, ai b.a.o n.u.ô.i đấy chứ. phong thái, chuyện chuyển khoa, phủ định ý nghĩ đó. Nhìn Tiết Nhã rõ ràng rõ tình hình của Lữ Ngọc Khê, cuối cùng là chiếc nhẫn kim cương , là mấy vạn tệ, mà còn nhẫn cưới.

 

Nhà Dư "Đầu To" cũng tiền, nhưng đến mức ngàn vạn. Hắn nghiệp xong vẫn luôn mở rộng thị trường, sớm nhắm thủ đô, nên mới mời ăn.

 

Hắn bưng ly rượu lên: "Bạn Lữ, tớ kính , chúc mừng kết hôn."

 

Ngọc Khê rót nước trái cây cho , giải thích: "Tớ mới sinh con, xin phép dùng nước trái cây rượu!"

 

Mọi đều ngẩn ngơ, Dư "Đầu To" cũng sửng sốt: "Không , , uống nước trái cây, tớ uống rượu."

 

Ngọc Khê cũng sảng khoái cạn ly: "Cảm ơn!"

 

Dư "Đầu To" bắt đầu hình thức lôi kéo quen: "Bạn Lữ, chồng thủ đô ?"

 

"Ừ."

 

"Chắc là kinh doanh nhỉ!"

 

Ngọc Khê nghĩ nghĩ: "Anh bên an ninh bảo vệ."

 

Dư "Đầu To" : "An ninh , cũng lợi hại đấy!"

 

Ngọc Khê : "Cũng tàm tạm."

 

Dư "Đầu To" trong lòng chút tiếc nuối, an ninh bảo vệ và xưởng nhà liên quan gì . Tuy nhiên, theo nguyên tắc thêm bạn thêm đường, vẫn nhiệt tình: "Vẫn là thủ đô hơn, cơ hội nhiều, giống quê , phát triển nhanh bằng thủ đô. Nhà tớ hàng thủ công mỹ nghệ, gia công các loại vỏ sò, ở vùng ven biển, mấy năm đều thích, nhưng mấy năm gần đây, cái mới lạ nhiều, mua về một cái thì mãi hỏng, hiệu quả kinh tế lắm, giờ buôn bán khó hơn nhiều."

 

Ngọc Khê , trong lòng cân nhắc, mắt sáng lên vài phần: "Tác phẩm nghệ thuật từ vỏ sò? Xưởng nhà nhận đặt theo yêu cầu ?"

 

Dư "Đầu To" sửng sốt: "Bên tớ lượng lớn, từng nhận đặt riêng."

 

Ngọc Khê lấy di động : "Cậu di động ? Cho tớ xin ."

 

Dư "Đầu To" tỉnh cả : "Có, di động."

 

Sau đó lấy , cảm thấy mất mặt vì điện thoại của xịn bằng của Lữ Ngọc Khê. Hắn nhanh chóng , Ngọc Khê nháy máy qua: "Tớ lưu , chờ ăn Tết xong về thủ đô, tớ sẽ liên lạc với ."

Loading...