Những Năm Tháng Tươi Đẹp Ở Thập Niên - Chương 543: Trực giác

Cập nhật lúc: 2025-12-20 07:08:33
Lượt xem: 11

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Ngọc Khê tò mò: "Họ đồn thế nào?"

 

Diêu Trừng ông chủ, dám , gượng: "Không, gì ạ."

 

Niên Quân Mân đau đầu. Tốn bao tâm tư huấn luyện , thủ cực nhưng quản cái miệng, cuối cùng đành tuyển nhà : "Vợ , cô tên Diêu Trừng, 25 tuổi, quen ba cô nên đưa . Ba cô hy vọng cô sớm lấy chồng."

 

Ngọc Khê: "25? Em cũng chỉ mới hai mươi thôi."

 

Đây là thật!

 

Diêu Trừng: "Em mặt trẻ con nên lộ tuổi. Em bảo với ba em , 30 tuổi mà lấy chồng thì em sửa tuổi, 25 cũng khối tin!"

 

Ngọc Khê phì , nhịn : " nghĩ ba cô sẽ đ.á.n.h cô đấy."

 

Diêu Trừng ỉu xìu: "Em cũng tìm bạn trai, nhưng chẳng ai đ.á.n.h em. Em tìm một thể bảo vệ em, tưởng công ty sẽ tìm , ai ngờ những đ.á.n.h em đều vợ , còn là gà mờ."

 

Ngọc Khê: "....... thấy tìm đ.á.n.h cũng mà, cô bảo vệ cũng thế."

 

Diêu Trừng trừng mắt: "Thế , ba em bảo đàn ông mà đ.á.n.h phụ nữ thì còn tính là đàn ông gì nữa."

 

Ngọc Khê nhịn sang Niên Canh Tâm. Vị chính là ngay cả phụ nữ cũng đ.á.n.h , cô đ.á.n.h cho bao nhiêu .

Ánh Trăng Dẫn Lối

 

Niên Canh Tâm tức như cá nóc. Tại phụ nữ ai cũng đáng sợ thế !

 

Niên Quân Mân đau đầu: "Vợ , em xem ai thích hợp thì giúp cô tìm xem, chỗ hết ."

 

Ngọc Khê thích Diêu Trừng: "Được, giao cho em."

 

Trên đường đến đoàn phim, Ngọc Khê bắt đầu moi tin tức: "Trong công ty các , nhiều đang bàn tán về ?"

 

Diêu Trừng thích bà chủ: "Vâng ạ, những đều gặp chị, còn bọn em chỉ thể đoán mò dựa tin tức . Em chị đừng giận nhé."

 

Ngọc Khê hiểu rõ, xem chẳng lời ý gì: "Cô , giận."

 

Diêu Trừng thấy bà chủ hiền như chị gái nhà bên, nghĩ đến những lời đồn đại mà phẫn nộ: "Có đồn chị để tâm đến ông chủ, chẳng mấy khi đến công ty thăm ông chủ, căn bản coi ông chủ gì. Còn phụ nữ nên ở nhà, suốt ngày bận rộn đến chồng cũng lo . Lại còn bảo ông chủ căn cơ, khởi nghiệp dễ dàng, cần là một phụ nữ lưng. Còn chị kiêu ngạo, coi thường bọn em ít học nên thèm đến công ty."

 

Nụ môi Ngọc Khê tắt ngấm: "Những lời ông chủ các ?"

 

Diêu Trừng lắc đầu: "Không ạ, ông chủ chúng em bận rộn thế, cũng chỉ một lén lút truyền tai thôi, thật sự dám để ông chủ thấy thì . Em cũng chỉ vài . Bà chủ, chị đừng giận, bọn họ tư tưởng lạc hậu, sắp bước sang thế kỷ 21 mà còn đòi hỏi phụ nữ tam tòng tứ đức, tư tưởng cổ hủ thực sự. Bọn họ hiểu phụ nữ thời đại mới, em thấy bà chủ , cả toát lên vẻ tự tin, đặc biệt hấp dẫn."

 

Ngọc Khê tự kiểm điểm bản . Cô sự nghiệp, nhưng khi tìm giám đốc chuyên nghiệp thì thời gian rảnh rỗi nhiều hơn. Cảm thấy thật oan uổng, từ khi sinh con cô ý thức chăm sóc gia đình nhiều hơn: "Những lời truyền lâu ?"

 

Diêu Trừng nhớ : "Cũng lâu lắm, hình như hơn một tháng , em cũng tin đồn bắt đầu từ ."

 

Ngọc Khê suy nghĩ trong lòng. Trực giác phụ nữ khá chuẩn, đều yên , đột nhiên tin đồn nhắm cô, chuyện thật thú vị. Cô vuốt cằm: "Xem là chê đến công ty ít quá nhỉ!"

 

Diêu Trừng mở to mắt: "Bà chủ, chị xử lý bọn họ ?"

 

Ngọc Khê véo má Diêu Trừng, cô bé thật đáng yêu: "Tại xử lý bọn họ? Bọn họ chê đến ít thì đến nhiều hơn là chứ gì. Hơn nữa còn thật lộng lẫy . Cô đấy, thời đại mới phụ nữ cũng cần sự nghiệp riêng. sẽ cho bọn họ thấy, chỉ sự nghiệp mà còn thể chăm lo gia đình, vả mặt bọn họ thật đau mới thích. thích vả mặt trực diện, tin đồn sẽ dừng kẻ trí, cô nương !"

 

Diêu Trừng chớp chớp mắt to, nhịn lùi về . Trực giác nhạy bén mách bảo cô , bà chủ hiện tại nguy hiểm!

 

Niên Canh Tâm phía liếc Diêu Trừng, phun hai chữ: "Đầu đất!"

 

Diêu Trừng vui: "Anh mắng ai đấy?"

 

"Ai thưa thì mắng đó."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhung-nam-thang-tuoi-dep-o-thap-nien/chuong-543-truc-giac.html.]

 

Diêu Trừng xắn tay áo lên. Niên Canh Tâm lập tức tắt đài. Đáng c.h.ế.t cái giá trị vũ lực, đ.á.n.h .

 

Ngọc Khê trợn trắng mắt. Kẻ mồm mép tép nhảy chính là Niên Canh Tâm.

 

Diêu Trừng chớp mắt: "Bà chủ, thực tâm địa các em đều ạ."

 

Ngọc Khê "ừ" một tiếng: " , họ cũng là xót cho ông chủ các ."

 

Người trong công ty Niên Quân Mân cũng ba Niên Quân Mân là Niên Phong, đều tưởng Niên Quân Mân tự khởi nghiệp, ngày nào cũng bận rộn. Vệ sĩ huấn luyện đều là quân nhân xuất ngũ, họ cùng tín ngưỡng nên thiết hơn nhân viên bình thường một chút.

 

Ngọc Khê giận vì chuyện , chỉ là tìm hiểu sâu hơn. Một tháng nay mới tin đồn, chuyện chút thú vị.

 

Cái miệng của Diêu Trừng chịu yên: "Mọi đều cảm kích ông chủ. Giống như Lưu lão nhị , con ở nhà bệnh, ông chủ thì dọn gạch mệt c.h.ế.t cũng kiếm đủ tiền chữa bệnh, cho nên mới đặc biệt quan tâm ông chủ."

 

Ngọc Khê nhịn véo má Diêu Trừng, da dẻ thật sự : "Tâm rộng lắm, yên tâm , sẽ khó dễ truyền tin đồn, cũng sẽ bảo Quân Mân đuổi việc ai ."

 

Diêu Trừng nghiêm túc vài giây, rốt cuộc thở phào nhẹ nhõm, toe toét: "Ông chủ mỗi nhắc đến bà chủ đều , chỉ bà chủ mới xứng đôi với ông chủ nhất. Chị đến nhiều mấy im miệng ngay."

 

Ngọc Khê bật . Miệng Diêu Trừng tuy nhiều nhưng cũng tâm cơ, cũng là cô đến công ty nhiều hơn, quan tâm Niên Quân Mân nhiều hơn đây mà!

 

Đến đoàn phim, bối cảnh chuẩn xong, bắt đầu cảnh đầu tiên từ một vụ án mạng, m.á.u me.

 

Buổi trưa còn món trứng xào cà chua, cái ác ý . Tuy là m.á.u giả nhưng từng chứng kiến cảnh m.á.u me mà thể bình tĩnh ăn xong món thật mấy ai.

 

Niên Canh Tâm đen mặt: "Chị dâu, em là nam 4, hôm nay cảnh của em, em về."

 

Ngọc Khê liếc xéo một cái: "Cho một cơ hội, nhắc nữa xem."

 

Niên Canh Tâm gan, sợ chuyện khác chờ . Cậu như thù với đồ ăn, chọc mạnh bát, một miếng cũng ăn.

 

Diêu Trừng yếu ớt : "Lãng phí thức ăn là đáng hổ, bao nhiêu nơi cơm ăn ?"

 

Niên Canh Tâm đẩy qua: "Vậy cô ăn , dù đụng ."

 

Diêu Trừng chê: "Ăn thì ăn, đang lo ăn đủ no đây!"

 

Ngọc Khê: "Cho đến là để học tập. Cậu tưởng ai cũng cơ hội chuyện với đạo diễn Trương ? Cậu xổm ở đây chỉ đạo thì cứ trộm vui !"

 

Niên Canh Tâm nhỏ giọng : "Em thấy thần tượng cũng chẳng ."

 

Ngọc Khê lười giải thích với Niên Canh Tâm. Niên Canh Tâm là cây rụng tiền của công ty, tự nhiên hy vọng phát triển càng . Cô hừ một tiếng: "Nhắc nhở một chút, hợp đồng mười năm đấy, ."

 

Niên Canh Tâm ôm ngực: "Chị dâu, chị qua ma quỷ ?"

 

Ngọc Khê: "Hả?"

 

Nghĩ đến hợp đồng mười năm, Niên Canh Tâm thốt lên: "Chị chính là sự tồn tại của ma quỷ!"

 

"Cảm ơn."

 

Niên Canh Tâm: "......."

 

Cậu ý khen.

 

Ngọc Khê ăn xong , rửa hộp cơm, Chu Tình cũng ở đó.

 

 

Loading...