Những Năm Tháng Tươi Đẹp Ở Thập Niên - Chương 537: Công lược

Cập nhật lúc: 2025-12-20 07:08:27
Lượt xem: 14

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Niên Phong: "Ba đứa bé đến ?"

 

Bác Lưu gật đầu: "Họ Vương, xách ít quà cáp."

 

Ông cụ Vương : "Mời !"

 

Ngọc Khê bế Diệu Diệu sô pha, đưa con gái cho Quân Mân. Cô bé ba , thèm béo nữa.

 

Niên Quân Mân vui vẻ hôn con gái một cái: "Con gái ngoan."

 

Cô bé tưởng ba chơi với , càng vui vẻ hơn.

 

Vương Phúc Lộc mang theo ít quà, hai tay xách đầy, trong nách còn kẹp thêm, đặt quà xuống, ngượng ngùng : "Quý Tấn phiền quá. Lần đầu đến chơi cũng mang quà gì quý giá, mua tạm một ít."

 

Ông cụ Vương: "Khách sáo quá, Quý Tấn ngoan, yêu mến."

 

Vương Phúc Lộc thả lỏng tâm trạng. Ông vẫn luôn đưa con đến đây, bận rộn thời gian là một chuyện, mặt khác là tìm lý do thích hợp, sợ đưa sang thấy phiền. Không ngờ thằng nhóc tự theo về. Ông thể cảm nhận cả nhà thích Quý Tấn, may mắn là mang theo quà quý.

 

Tiểu mập mạp chớp chớp mắt to: "Ba ơi, hôm nay con thể ở đây ? Phòng của nhỏ lắm, còn nhiều sách, nhỏ bảo sẽ kể chuyện cho con . Con về nhà ạ? Ở nhà chỉ một Quý Tấn thôi."

 

Vương Phúc Lộc véo má con trai, trong lòng chua xót. Ông cũng dành nhiều thời gian cho con, nhưng xuất thấp kém, xã giao nhiều, khi còn về nhà. Thấy , ông : " bận quá, lơ là thằng bé."

 

Ông cụ Vương thích tiểu mập mạp. Từ lời kể của thằng bé cũng nó là ai. Về mặt huyết thống, Quân Mân đúng là của đứa bé thật: "Nó ở thì cứ ở, nhà cũng nhiều phòng, đông trẻ con cũng vui."

 

Vương Phúc Lộc trong lòng toan tính, mượn con trai để tiếp cận Tập đoàn Đông Phương, tranh thủ bước giới thượng lưu, nhưng đối với con trai là thật lòng, ông thật sự cảm kích: "Cảm ơn ngài."

 

Ngọc Khê thấy dì Lưu : "Cơm xong , ăn cơm ạ!"

 

Ông cụ Vương dậy: "Đi, ăn cơm ."

 

Vương Phúc Lộc dắt con trai theo , trong lòng mừng rỡ. Nhờ phúc của con trai mà giữ ăn cơm, nếu duy trì mối quan hệ thì chuyện thích cũng thành thật.

 

Bữa tối phong phú. Vì trong nhà đều chú trọng dưỡng sinh nên thực đơn phù hợp dinh dưỡng học, còn cả món d.ư.ợ.c thiện chuyên biệt.

 

Cha con nhà họ Vương ăn vui vẻ, giống bảo mẫu ở nhà chỉ thịt cá.

 

Ngọc Khê rót nước trái cây cho tiểu mập mạp: "Chậm chút, coi chừng nghẹn."

 

Tiểu mập mạp gật đầu, nhưng miệng vẫn nhai ngừng.

 

Ngọc Khê thấy cũng vô ích, ăn bón cho con gái. Cô bé sáu tháng tuổi, thể ăn dặm , mỗi thấy lớn ăn cơm đều thèm thuồng.

 

Hà Huyên ăn xong , chìa tay : "Cô ơi, để cháu bế Diệu Diệu cho cô ăn."

 

"Được."

 

Hà Huyên bón khéo hơn Ngọc Khê nhiều, trẻ con lời trẻ con, ngoan ngoãn vô cùng.

 

Ăn xong, Vương Phúc Lộc mở quà: "Biết cụ thích tranh chữ, cháu mang đến biếu cụ một bức. Cháu giám định qua là đồ thật, cụ xem thử ạ!"

 

Niên Phong thấy bức tranh mở , giật giật khóe miệng: "Cậu lấy ở thế?"

 

Vương Phúc Lộc: "Một bạn tặng , là khác tạ với . Cậu cũng hiểu nên tặng cho . cũng mù tịt, cứ để trong thư phòng mãi, thấy nên tặng cho thưởng thức nên mang đến đây."

 

Ông cụ Vương hàng, nhận lấy bức tranh: "Trân phẩm hiếm , quà quý quá, thể nhận. thể cho mượn xem vài ngày ?"

 

Vương Phúc Lộc là sắc mặt nhất: "Được chứ ạ, cụ xem lúc nào, cháu cho mang đến bất cứ lúc nào."

 

Ngọc Khê thu hết biểu cảm của Niên Phong mắt: "Ba, cái là của Uông Hàm?"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhung-nam-thang-tuoi-dep-o-thap-nien/chuong-537-cong-luoc.html.]

Niên Phong đặt chén xuống: "Ừ!"

 

Vương Phúc Lộc: "....... Ha hả, khéo thật đấy."

 

Niên Phong : "Tranh đến tay cũng là duyên phận, giữ !"

 

Vương Phúc Lộc , lấy các món quà khác. Có cho Niên Phong, đồng hồ cho Niên Quân Mân, khăn lụa cho Ngọc Khê, cặp sách cho Hà Huyên, ngay cả Diệu Diệu cũng , là một chiếc vòng tay vàng.

 

Ngọc Khê , những món quà chuẩn nhất thời, Vương Phúc Lộc chuẩn từ sớm.

 

Trừ bức tranh , các món quà khác đều nhận.

 

Vương Phúc Lộc yên tâm, cũng bắt đầu chuyện: " liều mạng như đều là vì con cái, con cái sống thì liều mạng mấy cũng đáng."

 

Niên Phong và Niên Quân Mân đều tán đồng sâu sắc, con cái phấn đấu cũng động lực.

 

Vương Phúc Lộc xoa đầu con trai béo ú: " béo, mấy năm nay kiêng rượu chè, bác sĩ bảo đời may mắn thằng nhóc , nếu thì tuyệt tự. nghĩ , đứa bé thể giống quê mùa cục mịch, liều mạng bàn chuyện ăn bàn rượu . Nếu văn hóa năng lực thì cũng nhận chút tôn trọng."

 

Ngọc Khê chớp mắt, lượng thông tin đủ lớn, ý là chỉ Quý Tấn là con trai duy nhất. Cảm thán, Vương Phúc Lộc thật thâm sâu.

 

Vương Phúc Lộc cố ý bán t.h.ả.m một chút, chẳng hề để ý việc tự bóc mẽ bản . Có thể kéo gần quan hệ là , giao tâm cũng tương đương với bộc bạch tình cảm, ông cụ và Niên Phong càng thiện với Vương Phúc Lộc hơn.

 

Vương Phúc Lộc đợi đến 7 giờ, Ngọc Khê và Niên Quân Mân tiễn, đưa tận cổng lớn.

 

Vương Phúc Lộc xua tay: "Mau !"

 

Ngọc Khê Bạch Nhiêu bước từ trong xe mở cửa, trầm mặc. Bạch Nhiêu vẫn luôn đợi ngoài cửa, phụ nữ nếu leo lên vị trí chính thất thì mới lạ!

 

Niên Phong nếu bóng ma tâm lý thì chừng cũng Bạch Nhiêu cưa đổ .

 

Hôm , Ngọc Khê đóng gói đồ ăn xong cho Hà Huyên. Lần Vương Phúc Lộc đưa , xe rộng rãi nên mang nhiều, dã ngoại mùa thu là thích hợp nhất. Ngọc Khê kiểm tra từng thứ một: túi cấp cứu nhỏ, túi thuốc, hộp giữ nhiệt, trái cây, đồ ăn vặt, bình nước, thiếu thứ gì.

 

Cuối cùng lấy hai trăm tệ đưa cho Hà Huyên: "Tiền nhét túi trong cùng của áo nhé."

 

Ánh Trăng Dẫn Lối

Hà Huyên lời cất tiền kỹ càng. Ngọc Khê đưa chiếc điện thoại sạc đầy pin cho Hà Huyên: "Cô dạy cháu , dùng ?"

 

Hà Huyên gật đầu: "Cháu dùng ạ."

 

Ngọc Khê xỏ dây điện thoại: "Cái đeo lên cổ, giấu trong áo. Có chuyện gì nhất định nhớ gọi điện thoại, di động của trong nhà đều trong đó. Nếu gọi thì nhớ gọi 110, ?"

 

Hà Huyên thấy phiền chút nào, chăm chú lắng , đây là sự quan tâm của cô: "Cháu nhớ ạ, cháu sẽ cất kỹ."

 

Tiểu mập mạp vui: "Anh nhỏ ạ?"

 

Ngọc Khê: "Anh nhỏ dã ngoại mùa thu, tối mới về ."

 

Tiểu mập mạp luyến tiếc, ỉu xìu, đó ngẩng đầu: "Anh nhỏ ở nhà, con về thu dọn quần áo đây, tối con sang."

 

Ngọc Khê: "...... Thu dọn quần áo?"

 

Tiểu mập mạp gật đầu: " ạ mợ, con sang đây ở, cụ đồng ý ."

 

Ngọc Khê véo má tiểu mập mạp. Thằng bé chỉ giống Vương Phúc Lộc ở ngoại hình mà còn giống ở sự khôn khéo, tìm quyền lực nhất trong nhà.

 

Ngọc Khê đích đưa Hà Huyên đến trường. Lần là do nhà trường tổ chức, trong sân đỗ ít xe khách, mỗi lớp hai giáo viên cùng. Năm ngoái một nên kinh nghiệm.

 

Ngọc Khê đưa Hà Huyên lên xe, đợi xe khách mới cùng các phụ khác về.

 

Buổi trưa, điện thoại Ngọc Khê vang lên, màn hình hiển thị của Hà Huyên.

 

 

Loading...