Những Năm Tháng Tươi Đẹp Ở Thập Niên - Chương 524: Từng sa sút
Cập nhật lúc: 2025-12-20 05:10:09
Lượt xem: 13
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Dương Tích tự rót cho một ly . Cổ họng quá khô, uống liền hai ly mới mở miệng. Vì lưng đau nên nụ chút cứng nhắc: "Vì hai vạn đô la Mỹ mà tù. Lúc đó với Tiết Nhã là nhắm trúng cổ phiếu, ngày hôm đó đúng là lãi, cũng giấu theo dõi. Chiều bán lấy tiền mặt thì trộm. Vốn dĩ trong nước ở nước ngoài kỳ thị, đuổi theo nhưng vu oan là ăn cắp."
Ngọc Khê im lặng. Thời đại du học nước ngoài dễ dàng, cô Tiết Nhã kể ít. Người coi thường Trung Quốc, cũng tin Trung Quốc tiền, những nhà hàng sang trọng cấm cửa Trung Quốc.
Giọng Tiết Nhã run run: "Vu oan ăn cắp?"
Dương Tích hồi tưởng: "Cổ phiếu lãi, hai vạn biến thành bốn vạn, một tiền lớn. khi cáo buộc, họ trộm một ngàn đô la Mỹ, mới ý thức tiền chia chác. Anh tìm luật sư, thể tra một ngàn, bốn vạn lịch sử giao dịch, đáng tiếc ai để ý."
Hắn còn đ.á.n.h nhiều . Sau đó gọi điện thoại, một cuộc điện thoại mà vĩnh viễn gọi.
Ngọc Khê im lặng. Tiết Nhã vội vàng hỏi: "Sau đó thì ?"
Giọng Dương Tích trầm thấp: "Bị trục xuất về nước. Bọn họ nhân chứng vật chứng, về nước phán hai năm tù."
Ngồi tù khiến nữa ý thức sự cô thế. Lại nghĩ đến ngay cả mặt mũi cũng thèm , chê mất mặt, càng đừng đến chuyện tìm luật sư cho . Khoảng thời gian đó cũng lười kháng cáo, ép điên là may mắn lắm . Hắn sa sút một thời gian dài, cho đến khi đ.á.n.h nữa mới chấm dứt cuộc sống sa sút đó. Hắn ngoài, còn đang đợi .
Tiết Nhã há miệng thở dốc. Cô nhớ Dương Tích từng kiếm tiền thành việc học, cho nên cô mới đưa tiền cho Dương Tích, lợi dụng kiếm tiền học phí cho cả hai: "Tại gọi điện cho em?"
Dương Tích : "Sẽ em lo lắng. Anh cũng kéo em , nhỡ bọn họ lấy em con tin, chỉ để ép nhận tội thì ? Anh dám mạo hiểm như ."
Hắn chứng kiến sự đen tối, dám đ.á.n.h cược, đặc biệt là khi tính cách của Tiết Nhã. Hai nơi nương tựa ở nước ngoài, nếu thật sự g.i.ế.c c.h.ế.t thì ai ?
Trong lòng Ngọc Khê đau xót. Vốn nên một tương lai , trời xui đất khiến bỏ phí ba năm. Cô cũng nên trách cứ Dương Tích nên đồng cảm. Cô nhớ Tiết Nhã từng Dương Tích học, kết quả tiền kiếm , việc học hỏng, cả đời còn mang vết nhơ: "Tại đổi tên?"
Dương Tích: "Anh từng tù, đây là một lý do. Còn nữa là đổi họ, nghĩ là sẽ tiện cho việc xin visa."
Ngọc Khê lập tức nghĩ đến: "Anh đến ứng tuyển nam 2 vì phim sẽ ở nước ngoài, cho nên mới đến?"
Dương Tích gật đầu: " . Anh từng tù, bằng đại học, công ty lớn . Làm bốc vác kiếm quá ít tiền, thứ duy nhất thể dùng là ngoại hình, cho nên lăn lộn diễn viên quần chúng. Lần tin tức cố ý thử vai, nghĩ nếu chọn, đoàn phim sẽ nghĩ cách. Tên của cũng là sửa ở Duyệt Huy, Tổng giám đốc Từ giúp đỡ."
Ngọc Khê: "Cho nên Từ Hối Hướng quá khứ của ?"
"Biết, cảm kích ."
Nước mắt Tiết Nhã kìm nữa. Cô cứ tưởng đủ khổ, ngờ cuộc sống của Dương Tích mới thật sự khổ. Một kiêu ngạo như ... Phòng tuyến trong lòng cô sụp đổ.
Dương Tích luống cuống tay chân lấy khăn giấy, bất chấp lưng đau, cẩn thận : "Đừng , , tìm em là . Anh cảm thấy may mắn lắm, gặp em ngay trong nước, cần nước ngoài tìm kiếm giữa biển mênh mông. Ông trời cũng hậu đãi . Tiết Nhã, ba năm nay em sống ?"
Tiết Nhã che miệng, nhưng chỉ .
Ngọc Khê vỗ lưng Tiết Nhã: "Để tớ cho, cứ để một lúc , trong lòng khổ lắm."
Ánh mắt Dương Tích ảm đạm. Đều là của , nếu thành việc học thì cũng sẽ chuyện .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhung-nam-thang-tuoi-dep-o-thap-nien/chuong-524-tung-sa-sut.html.]
Ngọc Khê: "Tiết Nhã bảo lưu một năm, chỉ vì học phí, mà còn vì cô mang thai."
Dương Tích đổ ly nước tay, khiếp sợ Tiết Nhã: "Mang... mang thai?"
Họ chỉ hai , một là ngoài ý do uống say, mơ màng ngủ cùng . Lần thứ hai là dịp Tết.
Tiết Nhã đến đây chỉ một câu trả lời, bao giờ nghĩ đến chuyện tiết lộ về đứa bé. những gì Dương Tích trải qua, cô đau lòng. Nhắc đến con, tình mẫu t.ử trỗi dậy: "Phải, mang thai, em sinh nó ."
Não Dương Tích đủ xoay chuyển, chỉ còn hai chữ: Làm cha. Hắn cha . Chưa bao giờ nghĩ tới gặp Tiết Nhã sẽ bất ngờ lớn thế chờ . Phản ứng cũng nhanh, xoa tay: "Con gái con trai? Đều là của , ... một em vượt qua ."
Vui sướng , chỉ đau lòng. Cuộc sống ở nước ngoài vốn dễ dàng, còn mang theo con nhỏ.
Tiết Nhã: "Đều qua cả ."
Ngọc Khê thầm trợn mắt, , xen : "Tiết Nhã sống . Không tiền dám xin gia đình, còn mang thai, đó là thời khắc t.h.ả.m đạm nhất trong cuộc đời cô . Lo lắng sợ hãi, ăn đủ no, bụng mang chửa tiếp xúc với nước lạnh. Đứa bé sinh sức khỏe , ba ngày hai bữa viện. Rõ ràng ba tuổi mà nhỏ hơn hẳn bạn cùng trang lứa, cái cổ yếu ớt như đỡ nổi cái đầu ."
Ánh sáng trong mắt Dương Tích vụt tắt, chốn dung : "Đều là của ."
Nếu nghĩ cách kiếm học phí, sẽ ở bên cạnh Tiết Nhã, tận mắt thấy con chào đời, họ sớm kết hôn, con sẽ khỏe mạnh lớn lên, sẽ chịu nhiều tội như : "Con... con hiện tại thế nào ?"
Tiết Nhã thở dài: "Khá hơn nhiều , về nước khám Đông y, sức khỏe hơn nhiều. Là con trai, Tiết Kiên. Kiên cường, lúc em cứ tự nhủ với như ."
Dương Tích: "Đều là với em, với con." Nói xong rơi sự tự trách vô tận.
Tiết Nhã ngược thấy nhẹ nhõm. Hiểu lầm giữa họ giải tỏa, Dương Tích phản bội cô, cô thấy đủ : "Anh đừng tự trách nữa, xem con ? Em ảnh đây."
Dương Tích hy vọng : "Có thể chứ?"
"Đương nhiên là thể."
Ánh Trăng Dẫn Lối
Nói xong lấy ảnh trong ví đưa cho Dương Tích.
Ngón tay Dương Tích vuốt ve bé trong ảnh, giống hệt , đây là con trai .
Trợ lý của Dương Tích mới phát hiện câu chuyện khúc chiết của nghệ sĩ nhà , giờ trực tiếp cha luôn, nhất thời tiếp thu nổi, cần thời gian để tiêu hóa.
Ngọc Khê là tỉnh táo nhất, chằm chằm Dương Tích. Người đều là sự thật, nhưng cũng giấu giếm một chuyện. Tại đột nhiên bỏ học? Gọi điện thoại cho ai để đưa về nước?
Dương Tích là du học sinh, nhà ở trong nước, tù tại về nhà? Đổi tên thật sự chỉ là giấu giếm quá khứ thôi ? Cô cứ cảm thấy Dương Tích, Tịch Dương căn bản là hai họ khác .
Ngọc Khê rót cho ly nữa, lặng lẽ Tiết Nhã và Dương Tích chụm đầu , phần lớn là Tiết Nhã , khóe miệng khẽ nhếch lên. Khúc mắc của Tiết Nhã giải khai, cũng tươi tỉnh hơn nhiều. Kể đến chuyện đứa con hiểu chuyện hiếm khi quấy , cô càng thêm hào hứng, trong lòng may mắn đây chỉ là hiểu lầm.
"Reng reng", tiếng chuông điện thoại vang lên.