Những Năm Tháng Tươi Đẹp Ở Thập Niên - Chương 490: Ký tên

Cập nhật lúc: 2025-12-19 23:45:14
Lượt xem: 19

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Ngọc Khê véo má Hà Huyên: "Cháu phòng cô lấy cuốn sổ màu đỏ ở ngăn kéo cùng đây, xem là ngay."

 

"Vâng."

 

Hà Huyên chạy nhanh : "Cái ạ?"

 

" , chính là cái sổ màu đỏ đó, cháu xem , trong đó đều là thông tin dượng tra giúp cháu đấy."

 

Hà Huyên lật xem, những trường tiểu học ở thủ đô đều trong đó. Có một chữ , nhưng tên mỗi trường đều ghi chú, cô tận tâm giúp chọn trường.

 

Ngọc Khê : "Thấy , học phí cũng đắt, bởi vì trường tư thục. Vốn dĩ định cho cháu học trường tư thục song ngữ, bỏ ý định đó. Không vấn đề tiền nong, cô thấy trường Tiểu học 1 , ở trường tư thục sự đua đòi so sánh quá nghiêm trọng."

 

tìm hiểu , nhiều gia đình chú trọng giáo d.ụ.c đều thích trường Tiểu học 1 hơn. Nếu quan hệ của ông nội, ở khu vực cô nhi viện học trái tuyến đó khó. Nghĩ đến đây, hộ khẩu của cô đang ở chỗ Quân Mân, cũng thuộc khu vực tuyển sinh của trường Tiểu học 1. Lần chuyển về chuyển hộ khẩu , tính toán cho tương lai.

 

Hà Huyên hiểu nỗi khổ tâm của cô. Cậu bé chỉ là gửi nuôi chứ nhận nuôi, cho nên hộ khẩu vẫn ở cô nhi viện. Vào trường tư thục, bé sẽ là kẻ khác loài: "Cảm ơn cô."

 

Ngọc Khê vuốt tóc Hà Huyên: "Cháu nhà cô chú, tuy nhận nuôi nhưng cô chú cũng đối đãi thật lòng giả dối, tự nhiên hy vọng cháu hơn. Bất quá, những lời cần dặn dò vẫn , kiến thức đổi vận mệnh, cháu nỗ lực học tập, đó chính là sự báo đáp lớn nhất đối với cô chú."

 

"Vâng, cháu sẽ cố gắng."

 

Ngọc Khê : "Còn về giáo d.ụ.c song ngữ, khẩu ngữ của cô . Đợi về nhà tổ, cháu thể thử dùng ngoại ngữ giao lưu với ông cụ Niên, ông sống ở nước ngoài nhiều năm, khẩu âm chuẩn xác, ngoại ngữ của cháu sẽ tụt . Còn về sở thích, cô cũng ép cháu, ưu tú thì tự yêu cầu bản từ nhỏ. Cháu xem Ngọc Chi là , mỗi ngày học nhiều thứ."

 

Hà Huyên đều , trong mắt bé, Ngọc Chi và Ngọc Thanh đều là những lợi hại, tuy Ngọc Thanh lạnh lùng.

 

Thời gian trôi nhanh, một tuần nữa trôi qua. Hợp đồng hợp tác ký, đội ngũ thi công cũng tìm xong. Ngọc Khê đích xem địa điểm, ở tầng cao nhất của trung tâm thương mại, diện tích đủ lớn, Niên Phong hào phóng. Những việc còn cần lo nữa.

 

Chuyện thành lập rạp chiếu phim, Ngọc Khê trừ trong công ty thì với ai, vẫn đang trong giai đoạn bảo mật.

 

Bụng cô tám tháng, khi ở cữ xong cô sẽ đến công ty, lúc thật sự an tâm dưỡng thai.

 

Hôm nay là ngày cuối cùng, lên xe định thì xem một màn kịch .

 

Từ Nguyệt đuổi theo Niên Canh Tâm đến cửa công ty. Niên Canh Tâm học xong, hành hạ đến khổ sở, thấy Từ Nguyệt sắc mặt càng khó coi: " gặp cô, từ lúc cô bày mưu tính kế thì chúng chia tay ."

 

Từ Nguyệt mím môi, cô cũng , nhưng bắt buộc tới. Uông Hàm vẫn luôn hỏi cô , nếu tới, để Uông Hàm trị Niên Canh Tâm, chừng Uông Hàm sẽ sắp xếp kim chủ cho cô . Nghĩ đến kim chủ, trong lòng cô rùng .

Ánh Trăng Dẫn Lối

 

Hiện tại trong mắt Uông Hàm chỉ tiền, thế chấp công ty vay nặng lãi, vì kiếm tiền mà tâm địa đen tối . Có hai cô gái mới ký hợp đồng đưa tiếp khách. Tuy rằng cũng là tự nguyện nhưng cô vẫn thể chấp nhận . Cô thể tính kế, nhưng ghét việc gián tiếp bán .

 

Đang suy nghĩ thì thấy Niên Canh Tâm , cô vội vàng kéo góc áo: "Em cũng là ép buộc, tình huống lúc đó em cũng còn cách nào khác, em yêu ."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhung-nam-thang-tuoi-dep-o-thap-nien/chuong-490-ky-ten.html.]

Niên Canh Tâm "a" một tiếng: " ăn chơi trác táng một chút nhưng ngốc. Cô và đều giống , đều ích kỷ. Các vì bảo bản mà đẩy , giờ yêu , nực . , quên cho cô , để mắt đến cô vì yêu, mà chỉ vì ngoại hình của cô thôi. Đừng tự coi trọng quá, nếu tự rước lấy nhục thì cô thể đến bất cứ lúc nào."

 

Vừa hành hạ đang tức ách, còn dám phát hỏa, chỗ trút giận cũng .

 

Ngọc Khê: "......."

 

Hai kẻ tám lạng nửa cân.

 

Ngọc Khê với Vương Bân: "Lái xe ."

 

Xe khởi động hai ở cửa giật . Tim Niên Canh Tâm nhịn run lên, nhớ tới nỗi sợ hãi giáo viên chi phối. Tuần lấy mạng , sẽ học thêm khóa nữa chứ? Chắc là , thật sự Lữ Ngọc Khê, yên tâm .

 

Sắc mặt Từ Nguyệt thì khó coi. Lần trốn Lữ Ngọc Khê, thấy hết . Xong , đừng mong gặp Niên Canh Tâm nữa, cô đây?

 

Hôm , Ngọc Khê đưa Hà Huyên trường Tiểu học 1 nhập học. Đi thủ tục nhập học mới phân lớp. Hà Huyên học mẫu giáo gần đó nên là học sinh chuyển trường.

 

Trường Tiểu học 1 khối lớp 1 tám lớp, mỗi lớp 30 học sinh, học sinh đông. Hà Huyên phân lớp 2.

 

Ngọc Khê dẫn Hà Huyên tìm giáo viên chủ nhiệm lớp 2, một thầy giáo hơn ba mươi tuổi. Nhìn hồ sơ của Hà Huyên, thầy sững sờ: "Em gửi nuôi ở nhà chị?"

 

Ngọc Khê: " , đứa bé ngoan ngoãn hiếu học, hy vọng thầy giáo thể chiếu cố nhiều hơn."

 

Thầy giáo thấy đứa bé bám Ngọc Khê, đưa đến trường Tiểu học 1, chứng tỏ cô thật lòng với đứa bé, thiện ý: " sẽ lưu ý, để đưa em lớp ."

 

Ngọc Khê yên tâm nên theo. Ngày đầu tiên khai giảng ít phụ ngoài cửa. Khả năng giao tiếp của Hà Huyên , nhanh trò chuyện vui vẻ với bạn cùng bàn, cô cũng yên tâm.

 

Ngày đầu tiên khai giảng tiết học, nhận cặp sách và đồng phục xong, trưa là về. Ngọc Khê đón, Vương Bân .

 

Hà Huyên về nhà đặc biệt hưng phấn, kết bạn với bạn mới, đồng phục xong cả buổi chiều nỡ cởi .

 

Niên Quân Mân về thấy: "Đây là đồng phục ? Đẹp đấy."

 

Tai Hà Huyên đỏ lên, lúc mới thỏa mãn cởi đồng phục .

 

Niên Quân Mân đang nấu cơm, "cốc cốc" tiếng gõ cửa. Ngọc Khê dậy mở cửa, ngoài cửa là một cô gái, vẻ mặt lo lắng: "Xin hỏi đây nhà Niên Quân Mân ạ?"

 

"Phải, cô là ai?"

 

Cô gái đeo ba lô: "Mau đến bệnh viện , chị Vương đang chờ ký tên để phẫu thuật đấy!"

 

 

Loading...