Những Năm Tháng Tươi Đẹp Ở Thập Niên - Chương 485: May mắn
Cập nhật lúc: 2025-12-19 23:45:09
Lượt xem: 15
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngọc Khê nửa năm gặp Trịnh Mậu Nhiên. Ông chẳng đổi chút nào, ảo giác mà tóc ông dường như đen hơn một chút. Điều duy nhất khiến cô khó chịu là cảm giác tim đập thình thịch xuất hiện.
Trịnh Mậu Nhiên mang theo quà đến, ông cụ Vương vui vẻ. Ông và Trịnh Mậu Nhiên thường xuyên gặp mặt, hai sở thích tương đồng, đều mê tranh chữ, nhiều tiếng chung.
Trịnh Cầm Trịnh Mậu Nhiên, hai cha con chỉ liếc một cái nhanh chóng dời mắt . Trịnh Cầm kéo con trai út: "Gầy ."
Ngọc Chi nũng: "Mẹ, xem, con cao hơn , cao lên thì đương nhiên gầy chứ."
Trịnh Cầm nắm tay con trai thấy lạnh buốt: "Mau nhà , trong nhà ấm áp."
Ông cụ Vương mời Trịnh Mậu Nhiên , Niên Phong theo , đó mới là vợ chồng Ngọc Khê, cuối cùng là Niên Canh Tâm.
Niên Canh Tâm ở từ ngày 28, vốn dĩ dám thở mạnh, hôm nay Trịnh Mậu Nhiên cũng tới càng khiến hạ thấp sự tồn tại của . Trong lòng vẫn ghen tị với trai hờ, tuy lớn lên bên cạnh cha nhưng thật sự may mắn.
Trịnh Mậu Nhiên bụng Ngọc Khê với ánh mắt ôn hòa: "Sắp sinh nhỉ!"
Ngọc Khê gật đầu: "Còn hơn hai tháng nữa ạ."
"Tốt, lắm."
Ông cụ Vương nửa năm gặp Trịnh Mậu Nhiên: "Nghe ông về thành phố G?"
Trịnh Mậu Nhiên : "Phải, thị trường bất động sản ở thành phố G sụp đổ, còn một phần tài sản ở đó, đích về trấn giữ."
Ông cụ Vương hiểu kinh tế nhưng cũng ảnh hưởng của sự sụp đổ: "Thành phố G phát triển như , sụp đổ ?"
Trịnh Mậu Nhiên: "Rất nhiều nguyên nhân, nhất thời cũng giải thích rõ . Cũng may là kiểm soát , bất quá cũng hoãn mấy năm."
Ông cụ Vương "" một tiếng, xen chuyện ăn: "Tiểu Khê một bức tranh, rửa sạch xong mang cho ông xem, trân phẩm hiếm đấy."
Trịnh Mậu Nhiên kinh ngạc. Nửa năm nay trọng tâm của ông đều đặt ở thành phố G, chỉ phân chút ít tâm tư theo dõi Uông Hàm, ít chú ý đến Ngọc Khê: "Vận khí thật đấy."
Tim Ngọc Khê lập tức treo lên. Nói thật, nếu sợ gây chú ý thì cô thật sự bỏ về. Ngọc Trúc Thiêm cứ nhấp nháy liên tục, tim đập thình thịch, đứa bé trong bụng đạp, càng thêm phiền lòng.
Ông cụ Vương tủm tỉm, cháu dâu may mắn là chuyện : "Đi, dẫn ông xem."
Trịnh Mậu Nhiên dậy: "Được."
Ngọc Khê cảm thấy ảo giác của . Trịnh Mậu Nhiên cô, nhưng ánh mắt ông dừng cô nhiều nhất. Cô cố nhớ xem chuyện gì khác thường , thấy thì trong lòng nhẹ nhõm hơn. Chờ Trịnh Mậu Nhiên ngoài, cảm giác tim đập nhanh biến mất, sắc mặt cũng tươi tỉnh hơn một chút.
Niên Quân Mân quan sát vợ, thấy vợ sợ Trịnh Mậu Nhiên thì cau mày, đỡ vợ: "Ngồi nãy giờ , đỡ em một chút nhé, bác sĩ bảo nhiều giúp dễ sinh."
Ánh Trăng Dẫn Lối
Ngọc Khê: "Vâng."
Buổi tối Trịnh Mậu Nhiên ở ăn cơm. Ngọc Khê trong lòng liên tục niệm thần chú "nhịn một chút là xong", mãi đến khi Trịnh Mậu Nhiên về, trong lòng cô mới thực sự nhẹ nhõm.
Hai vợ chồng giường, Niên Quân Mân nhịn hỏi: "Vợ , em sợ Trịnh Mậu Nhiên?"
"Vâng."
Cô thật sự sợ Trịnh Mậu Nhiên thẳng , nhưng thể cho Niên Quân Mân lý do, nghẹn khuất, c.ắ.n môi: "Nếu như, em ... Thôi bỏ , gì , em mệt , ngủ thôi!"
Vẫn là tự chịu đựng , chuyện trọng sinh quá khó tin, huống chi còn liên quan đến Ngọc Trúc Thiêm. Không đến bước đường cùng cô sẽ , hy vọng thể mang theo bí mật xuống mồ.
Niên Quân Mân điều chỉnh tư thế, ôm vợ lòng: "Được, ngủ !"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhung-nam-thang-tuoi-dep-o-thap-nien/chuong-485-may-man.html.]
Chờ vợ ngủ , cúi đầu hàng lông mày nhíu chặt của cô, kìm đưa tay vuốt phẳng. Hắn vội, thời gian chờ vợ . Hắn dự cảm bí mật sẽ liên quan đến nhiều chuyện.
Đêm giao thừa năm 98 đặc biệt náo nhiệt. Thủ đô vẫn cấm đốt pháo hoa pháo trúc, từ sáng sớm phố lớn ngõ nhỏ râm ran tiếng pháo, đến tối càng rộn ràng hơn, tiếng pháo ngớt.
Người ở khu nhà tổ cũng thiếu tiền, nhà nào cũng mua pháo hoa. Chương trình Táo quân bắt đầu, pháo hoa rợp trời nổ vang.
Ngọc Khê ăn sủi cảo xong thức đón giao thừa mà về phòng . Niên Quân Mân cũng về theo, thấy vợ trằn trọc: "Không ngủ ?"
"Tiểu gia hỏa đang đạp em, bên ngoài đốt pháo, con bé hưng phấn, cả đêm chịu nghỉ ngơi."
Cô cũng ngủ lắm, nhưng trong bụng cứ quậy tưng bừng.
Niên Quân Mân vén áo ngủ của vợ lên, thể thấy rõ bụng đang chuyển động. Bàn tay to xoa bụng, giọng điệu mang ý đe dọa: "Lại ngoan, chờ con đời ba đ.á.n.h đòn nhé."
Ngọc Khê phì : "Anh nỡ ."
Như để đáp lời Ngọc Khê, bụng động một cái.
Đáy mắt Niên Quân Mân tràn đầy sự dịu dàng: "Anh chỉ dọa con bé thôi, em xem, con bé im kìa."
Ngọc Khê đợi một lúc thấy im thật, ngáp một cái: "Em ngủ đây, hôm nay ngủ muộn quá ."
"Anh canh cho hai con, ngủ !"
Ngọc Khê ngủ say, một giấc đến sáng. Sáng mùng một chúc Tết, cô nhận bốn bao lì xì. Hà Huyên sáu cái, nhóc đầu tiên nhận lì xì, kích động đỏ cả mặt.
Ăn xong, Hà Huyên cầm bao lì xì: "Cô ơi, cho cô ."
Ngọc Khê vuốt má Hà Huyên: "Đây là tiền mừng tuổi của cháu, cháu cầm lấy tự giữ , nhưng hứa với cô tiêu linh tinh, tiền tiêu hợp lý mới ."
Hà Huyên sững sờ. Cuộc sống hiện tại của bé là điều dám tưởng tượng, còn thể tự giữ tiền ?
Niên Quân Mân bật : "Cầm , đây cũng là để rèn luyện năng lực cho cháu đấy."
Hà Huyên thấy các bậc trưởng bối đều , đỏ mặt thu bao lì xì, trong lòng ấm áp. Tuy quan hệ huyết thống nhưng bé cảm nhận sự ấm áp của gia đình.
Niên Canh Tâm ngẩn , chuẩn bao lì xì. Hai ngày nay tâm trí cứ bay bổng . Được ở nhà tổ chỉ thấy vui mừng, vì bao giờ nghĩ cho khác nên căn bản nghĩ đến chuyện lì xì, huống chi là một đứa trẻ cùng huyết thống.
thái độ của ông nội và ba chấp nhận bé , dậy về phòng ngủ.
Ngọc Khê chú ý thấy, ngờ năm phút Niên Canh Tâm , tay cầm bao lì xì đưa cho Hà Huyên: "Tiền mừng tuổi."
Hà Huyên dám nhận, đưa tay .
Ông cụ Vương vui mừng. Đứa cháu út tuy ích kỷ nhưng thể sửa đổi, bao lì xì chính là khởi đầu : "Chú út cháu cho đấy, cầm lấy !"
Hà Huyên cô, thấy cô gật đầu mới nhận: "Cảm ơn chú út, chúc chú út năm mới vui vẻ, vạn sự như ý."
Khóe miệng Niên Canh Tâm nhếch lên, thích câu vạn sự như ý: "Năm mới vui vẻ."
Sáng mùng một Tết chúc Tết họ hàng nhưng cả nhà đến bệnh viện. Ông cụ Niên tỉnh một lúc ngủ nhanh, một giấc ngủ nửa ngày là sẽ tỉnh. Ở bệnh viện một lúc, đoàn mới xuống lầu.
Niên Canh Tâm cảm giác sủng ái mà lo sợ, thế mà cũng cùng. Cảm giác công nhận bao giờ cảm nhận . Thấy gia đình trai hờ riêng một xe ý định về ngay, nhịn tiến lên: "Mọi định thế? Em vé xem phim Tết, cùng xem phim ?"
Ngọc Khê đúng là xem phim. Phim Tết ba bộ, một bộ là do Uông Hàm đầu tư, cô xem thử thế nào: "Phim nào cũng vé ?"