Những Năm Tháng Tươi Đẹp Ở Thập Niên - Chương 483: Đổi
Cập nhật lúc: 2025-12-19 23:45:07
Lượt xem: 17
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ánh mắt đều tập trung cái bát vỡ bốn mảnh.
Ngọc Khê sờ sờ ngực, kích thích thật. Đây chỉ là tiền mà còn là văn hóa a. Vỡ thế là xong . May mà tuyết, nếu tuyệt đối chỉ vỡ bốn mảnh.
Ông cụ Vương xót xa thôi, miệng lẩm bẩm: "May là bốn mảnh, may mắn."
Mắt Uông Hàm đỏ ngầu. Trong mắt bà đây là tiền, là món đồ cổ cuối cùng của bà . Bà trông chờ nó để trở bà Niên, cho dù thể tái hôn thì cũng là tiền của bà , công ty đang cần tiền .
Mặt Niên Canh Tâm trắng bệch. Từ thái độ của ông nội món đồ là thật, thứ đáng giá. Thế tính là do vỡ ?
Uông Hàm bò dậy, nhặt những mảnh vỡ bỏ hộp, tim như đang rỉ máu. Cất xong, bà trừng mắt con trai với đôi mắt đỏ ngầu.
Niên Canh Tâm sợ hãi lùi một bước, nhưng vẫn tránh cái tát.
"Bốp" một tiếng hả giận, bà tát thêm mấy cái, cái vang hơn cái .
Ngọc Khê che mắt Hà Huyên . Nhìn khuôn mặt vốn trắng bệch vì lạnh của Niên Canh Tâm nhanh chóng đỏ lên, dấu năm ngón tay mặt hằn rõ mồn một, bên tai còn thấy vết xước do móng tay cào, đây là hạ thủ lưu tình a.
Niên Phong tức giận chịu nổi, bước nhanh xuống, nắm c.h.ặ.t t.a.y Uông Hàm: "Đủ ."
Ông hất tay Uông Hàm , che chở con trai ở phía .
Cả đời ông từng động đến một ngón tay của con cái, hai đứa con trai ông đều từng đánh. Uông Hàm dám đ.á.n.h con ngay mặt ông, ông hận thể đ.á.n.h c.h.ế.t bà . Càng nghĩ càng giận, ông lạnh lùng Uông Hàm đang phát điên.
Lý trí của Uông Hàm trở , nhanh chóng phân tích lợi hại: "Được, nổi giận nữa, chúng tái hôn."
Niên Phong lạnh mặt: "Nằm mơ."
Nói xong kéo Niên Canh Tâm định hành lang.
Uông Hàm thể để dễ dàng như : "Bắt buộc tái hôn. Nó vỡ đồ cổ của , đây là món đồ cổ cuối cùng của , chúng bắt buộc tái hôn."
Ngọc Khê xong liếc Niên Quân Mân, Uông Hàm giống như đang dối.
Trong lòng Ngọc Khê vui vẻ, cái bát vỡ vụn. Uông Hàm mơ cũng ngờ sự việc phát triển theo hướng !
Niên Phong nhạo: "Cái bát là do bà ôm, liên quan gì đến Canh Tâm. Chính bà giữ , ai bảo bà giày cao gót bảy phân. Đừng vu oan giá họa, mau ."
Tay Uông Hàm run rẩy. Công ty cần tiền, bà mở công ty quy mô lớn, nhân viên đông, lương cao, hơn nữa đều là mời về với giá cao. Một công ty chính là cỗ máy đốt tiền, còn chi phí tuyên truyền hậu kỳ, tiền trong tay còn bao nhiêu, chỗ dựa cuối cùng cũng mất, , nhất định tái hôn.
"Nếu nó hất tay , thể ngã ? Niên Phong, cái bát ít nhất thể bán đấu giá 3000 vạn, giờ mất trắng , bắt buộc tái hôn."
Ông cụ Vương đột nhiên lên tiếng: "Niên Phong xuống. Bà là ai vỡ thì đó bồi thường, dù cũng là con ruột bà , con đừng can thiệp."
Niên Phong sững sờ, rốt cuộc cũng xuống.
Niên Canh Tâm c.ắ.n môi, ông nội, vô cùng tổn thương.
Đáng tiếc còn chuyện tổn thương hơn. Uông Hàm tức giận chỉ Niên Canh Tâm: "Bán nó cũng chẳng đáng bao nhiêu tiền. Nó con trai . Niên Phong, nó là con trai ông, con trai ông thì ông chịu trách nhiệm, tái hôn ."
Niên Canh Tâm mặt cắt còn giọt máu. Biết nhẫn tâm là một chuyện, chính tai thấy là một cảm giác khác. Tim đau nhói, hình ảnh từ ái sâu trong ký ức tan biến, phụ nữ dữ tợn mặt vĩnh viễn là nữa.
Uông Hàm mặc kệ cảm nhận của Niên Canh Tâm. Từ lúc ly hôn, Niên Canh Tâm còn là con trai bà nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhung-nam-thang-tuoi-dep-o-thap-nien/chuong-483-doi.html.]
Ngọc Khê hiểu, ông nội dụng tâm lương khổ, đây là cắt đứt hy vọng của Niên Canh Tâm, để rõ bộ mặt thật đáng ghê tởm của Uông Hàm.
Ông cụ Vương nheo mắt: "Lời là do cô đấy nhé, cô nhận Canh Tâm?"
" , nhận."
Uông Hàm trả lời dứt khoát, cảm thấy chỗ nào đó đúng, nhưng cũng nghĩ nhiều. Bà thật sự vì tiền mà sắp điên , đầu óc cho phép bà suy nghĩ nhiều, hôm nay bắt buộc tái hôn, nhất định tái hôn.
Ông cụ Vương vỗ nhẹ xuống ghế: "Canh Tâm , xuống !"
Niên Canh Tâm thật sự tủi , ngoan ngoãn xuống: "Vâng."
Ông cụ Vương chuyện hôm nay Niên Canh Tâm trách nhiệm, hơn nữa trong mắt lóe lên tia tinh quái, vỡ bốn mảnh vẫn thể phục hồi: "Tái hôn thì đừng hòng, thể đền cho cô một món đồ cổ khác, vật đổi vật."
Uông Hàm cau mày: "Ông thể lấy món đồ cổ gì?"
Ông cụ Vương với Ngọc Khê: "Tiểu Khê, giúp ông trong tủ lấy cái bát ở hàng thứ hai đây."
Ngọc Khê sảng khoái đáp lời: "Vâng ạ!"
Niên Quân Mân dậy đỡ vợ phòng. Thấy vợ thẳng đến cái bát đó, nhỏ giọng hỏi: "Cái bát gì đặc biệt ?"
Ngọc Khê thì thầm: "Đừng vẻ ngoài , hoa văn cũng dọa , kỳ thật là đồ đời Thanh đáng giá mấy. Em ông nội , hình như đấu giá hai trăm vạn thôi. Uông Hàm hiểu mà, ông nội lấy nó đổi cũng là đoán chắc Uông Hàm hàng, lấy cùng loại bát để lừa bà ."
Niên Quân Mân khẽ: "Không ngờ ông nội cũng lừa ."
Ngọc Khê tìm hộp, bỏ bát : "Ông nội hận bà c.h.ế.t . Nếu trong nhà đồ giả thì cái ông cũng nỡ lấy . Lần Uông Hàm đúng là tiền mất tật mang."
Niên Quân Mân nhếch khóe miệng: " , bà hết vốn ."
Ngọc Khê nghĩ cũng thấy vui vẻ, Uông Hàm còn vốn liếng cũng sẽ bớt gây sự hơn.
Hộp mang ngoài, ông cụ Vương nhận lấy mở cho Uông Hàm xem: "Nhìn cho kỹ, cũng tương tự cái của cô đấy."
Đồng t.ử Uông Hàm co rút, đích xác là sai biệt lắm. Trong lòng chấn động, nhận định lão già họ Vương tiền, c.ắ.n môi: " cần, tái hôn với Niên Phong. Ba, con sai , con nhất định sẽ hiếu kính ba thật ."
"Thôi đừng, sợ cô hại c.h.ế.t để thừa kế di sản của , còn sống đủ . Cô mà đổi thì cái cũng . Dù cô cũng chẳng đưa bằng chứng là Canh Tâm vỡ. Cùng lắm thì tống cổ cô ngoài, cô gì nào?"
Uông Hàm sầm mặt, mới ý thức đây là nhà tổ Vương gia chứ ngoài đường cái, ai thể chứng cho bà . Nhìn , mặt ai nấy đều là sự mất kiên nhẫn. Dù cam lòng, bà cũng tái hôn là thể, đổi cái bát còn hơn là gì: "Được, đổi."
Ông cụ Vương với con trai: "Lấy giấy bút , cái giấy chứng nhận đổi bát. Ta tin bà , tránh bà đến ăn vạ."
Niên Phong nhanh chóng dậy, tìm giấy bút xong giấy chứng nhận. Ông cụ Vương xem qua thấy vấn đề gì liền ký tên, hiệu cho Uông Hàm ký.
Uông Hàm chằm chằm giấy chứng nhận, câu chữ vô cùng chặt chẽ, bà bắt bẻ cũng , cam lòng ký tên.
Ông cụ Vương vui vẻ ôm cái bát vỡ, ghét bỏ phẩy tay với Uông Hàm: "Mau , cô nhảm nữa, thả ch.ó tiễn khách đấy."
Ánh Trăng Dẫn Lối
Uông Hàm mím môi, ôm hộp . Trong lòng nghĩ giám định ngay, đồ của lão già họ Vương nhất định là đáng giá.
Ngọc Khê gọi giật Uông Hàm : "Tranh của trẻ con vẽ ? Xem đủ , bao giờ thì trả ?"
Uông Hàm đột ngột đầu . Lữ Ngọc Khê nhắc bà cũng quên mất. Lữ Ngọc Khê chơi bà một vố, tốn bao công sức cướp về thế mà là tranh vẽ nguệch ngoạc của trẻ con. Bà mím môi: " , cô đang cái gì."