Những Năm Tháng Tươi Đẹp Ở Thập Niên - Chương 476: Nhầm rồi

Cập nhật lúc: 2025-12-19 13:36:13
Lượt xem: 13

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hà Huyên cuống lên, đuổi theo nhưng biến mất trong nháy mắt, mắt bé đỏ hoe: "Vở bài tập của cháu, tranh của cháu."

 

Ngọc Khê kéo Hà Huyên : "Không , lên xe ."

 

Cô sợ lát nữa còn đến, vẫn là thì hơn.

 

Hà Huyên trong lòng tiếc nuối nhưng vẫn ngoan ngoãn lên xe. Vương Bân cũng chần chừ, lái xe ngay, lộ trình di chuyển cũng đổi.

 

Chờ khỏi phim trường, Hà Tình tức giận thôi: "Nhất định là Uông Hàm, nhất định là bà ."

 

"Đây là cam lòng đ.á.n.h cược cuối, đáng tiếc cướp nhầm ."

 

Hà Tình phì : "Uông Hàm thấy chắc chắn mặt mũi sẽ đặc sắc."

 

Ngọc Khê xoa đầu Hà Huyên. Cô thấy cái túi đựng tranh cổ khá nên vẫn giữ vứt . Hà Huyên ở đoàn phim thấy vẽ tranh thì thích, cô liền mua bút vẽ và giấy vẽ cho thằng bé, tiện tay dùng cái túi đựng tranh cổ để đựng, ngược trời xui đất khiến kẻ cướp nhầm lẫn. Cô nhếch khóe miệng, đứa bé đúng là tiểu phúc tinh.

 

Hà Tình tiếp tục : "Tiếc là thể báo cảnh sát. Cướp giấy vẽ của một đứa trẻ, bắt cùng lắm là cảnh cáo thôi, haizz!"

 

Vương Bân tiếp lời: "Có thời gian báo cảnh sát thì chúng thà về thủ đô sớm chút còn hơn, tránh đêm dài lắm mộng."

 

Hà Tình chút sợ hãi: " , sớm chút cho an ."

 

Ngọc Khê cúi đầu với Hà Huyên: "Đừng buồn, về nhà cô mua cho cháu."

 

Hà Huyên hiểu chuyện, còn buồn nữa, nhưng vẫn chút sợ hãi nắm lấy tay cô. Cảm nhận bàn tay mềm mại của cô, trái tim bất an cũng định hơn một chút: "Vâng ạ."

 

Xe chạy bốn tiếng, càng về phía Bắc thời tiết càng lạnh, cũng bắt đầu thấy bông tuyết rơi. Hà Huyên mở to mắt: "Tuyết rơi, tuyết rơi ."

 

Hà Tình bật : "Cháu thấy tuyết bao giờ ?"

 

Hà Huyên : "Cháu thấy , nhưng bao giờ thấy nhiều tuyết thế . Cháu ở trong thôn chỉ thấy lác đác vài tuyết rơi thôi."

 

Nếu tuyết lớn như thế thật thì năm ngoái c.h.ế.t cóng , sống đến bây giờ.

 

Ngọc Khê tính ngày, sắp sang tháng 2 : "Cũng tuyết ở thủ đô lớn thế nào, mắt thấy sắp Tết ."

 

Hà Tình gật đầu: " , ngoài mấy tháng, đầu tiên em xa nhà lâu thế , nhớ ba quá. chị họ, năm nay chị về quê ăn Tết ?"

 

"Không về, ba thương chị nên Tết sẽ qua đây."

 

Hà Tình nữa cảm thán, kế mà như ruột thế thật sự hiếm, kế của chị họ thật sự .

 

Trong xe bật lò sưởi, ngoài cửa sổ tuyết rơi, thể mở cửa sổ, đông nên khí chút buồn ngủ. Ngọc Khê ôm Hà Huyên mơ màng ngủ .

 

Khi tỉnh , cô giường ở nhà, quần áo cũng sang đồ ngủ, trong phòng đặc biệt ấm áp. Nhìn thoáng qua đồng hồ, 5 giờ chiều.

 

Cô ngủ say.

 

Ra khỏi phòng, thức ăn dọn lên bàn. Niên Quân Mân vẫn đang bận rộn trong bếp. Đứng ở cửa bếp thấy Hà Huyên đang rửa rau, một lớn một nhỏ bận rộn, Ngọc Khê cảm thấy trong lòng đặc biệt ấm áp, cũng đặc biệt hạnh phúc.

 

Niên Quân Mân cảm giác , đầu : "Đói , món canh cuối cùng xong ngay đây."

 

"Cũng đói lắm. Anh nhiều đấy Niên."

 

"Không nhiều , lát nữa vợ chồng chị họ và vợ chồng Lôi Âm sẽ qua đây."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhung-nam-thang-tuoi-dep-o-thap-nien/chuong-476-nham-roi.html.]

 

Ngọc Khê còn đang thắc mắc trong nhà hai lớn mà tận mười món ăn: "Em lấy rượu và ly nhé."

 

"Được."

 

Canh của Niên Quân Mân xong thì nhóm Chu Linh Linh bốn cũng tới.

 

Chu Linh Linh quanh Ngọc Khê một vòng: "Quân Mân bảo em chẳng béo lên tẹo nào, chị còn tin, thấy em chị mới tin. Nếu cái bụng to tướng thì chị còn nghi em m.a.n.g t.h.a.i đấy."

 

Sau đó xót xa: "Lần phim chịu khổ ít đúng , vốn dĩ là bà bầu ."

 

Đặc biệt khi nghĩ đến lúc m.a.n.g t.h.a.i thì nghỉ ở nhà từ sớm, em họ còn theo đoàn phim chạy đông chạy tây, điều kiện cũng , càng thêm đau lòng.

 

Ngọc Khê cảm thấy khổ sở lắm: "Em , cảm giác khá , bác sĩ cũng bảo em bé khỏe mạnh."

 

Lôi Âm hâm mộ thôi: "Giá mà tớ m.a.n.g t.h.a.i cũng như thì , sinh xong cũng cần giảm béo, thật ."

 

Chu Linh Linh chớp mắt: "Tiền đề là em m.a.n.g t.h.a.i cái ."

 

Lôi Âm đỏ mặt. Lý Nham cũng chút ngượng ngùng, trộm liếc bụng vợ. Hắn cũng nỗ lực, chỉ cần thời gian là cùng vợ nỗ lực tạo , nhưng mãi vẫn tin vui. Mắt thấy lớn tuổi nhất hội mà vẫn con, thật sự thèm con lắm .

 

Ngọc Khê thấy sắc mặt hai vợ chồng, : "Con cái là duyên phận, duyên đến thì con sẽ đến thôi. Mẹ tớ bảo, mỗi đứa trẻ đến với nhà lúc nào đều là định mệnh cả ."

 

lừa , kế thật sự như , ba cô cũng tin. Cho nên lúc m.a.n.g t.h.a.i Ngọc Chi, hai vợ chồng bảo dù phạt tiền cũng sinh, đứa bé vốn dĩ nên sinh ở nhà , nếu thật sự bỏ thì nó sẽ đầu t.h.a.i nhà ai, đổi vận mệnh của đứa trẻ.

 

kế nhiều, cô nhớ cũng hết, nhưng cô tin chắc mỗi đứa trẻ đều là duyên phận.

 

Lôi Âm Ngọc Khê cũng bớt sốt ruột, Hà Huyên đang ngoan ngoãn: "Đứa bé lớn lên thật đấy."

 

Ngọc Khê : " ."

 

Càng lớn càng xinh , lớn lên sẽ mê mẩn bao nhiêu cô gái.

 

Ánh Trăng Dẫn Lối

Ăn cơm xong, vợ chồng chị họ về vì bảo mẫu trông con ngủ yên tâm. Vợ chồng Lôi Âm về, Niên Quân Mân và Lý Nham thư phòng.

 

Lôi Âm sô pha: "Cậu hơn ba tháng, Lôi Tiếu và Lý Tiêu tiến triển cực nhanh, quan hệ nam nữ xác định ."

 

"Lý Tiêu mà xác định thì tớ thật sự đ.á.n.h đấy. Tâm tư hai đều rõ ràng, xác định sớm thì sớm."

 

Lôi Âm lo lắng: "Nói thật, tớ lạc quan lắm. Trong giới cám dỗ nhiều, Lý Tiêu tâm cơ, Lôi Tiếu thật sự chơi Lý Tiêu. Nhỡ Lý Tiêu chịu cám dỗ, lúc phim nảy sinh tình cảm với nữ diễn viên thì !"

 

Ngọc Khê cũng một bộ phim truyền hình điện ảnh thời gian khá dài, nếu là diễn viên chính đất diễn nhiều, cảnh diễn phối hợp cũng nhiều, ở chung tự nhiên sẽ nhiều, còn nhập tâm vai diễn, ít thoát vai , ngược nảy sinh tình cảm thật: "Tớ nghĩ Lý Tiêu sẽ , lạnh lùng."

 

Lôi Âm chớp mắt: "Lạnh lùng?"

 

Ngọc Khê gật đầu: "Cậu cực kỳ lý trí, thấu đáo hơn ai hết, đặc biệt là đề phòng phụ nữ trong giới giải trí. Từ việc thích Lôi Tiếu là thể thấy, thích tâm cơ, thẳng thắn, vẫn luôn tìm ngoài ngành."

 

Lôi Âm nghĩ thấy đúng thật. Lý Tiêu giữ cách với tất cả , ngay cả mới trong công ty là Bộ Hân Hân cũng lạnh lùng, nếu cùng công ty thì chắc đến chuyện cũng thèm: " là như , thế thì tớ yên tâm ."

 

Ngọc Khê bật : "Tớ thấy càng ngày càng dáng chị đấy."

 

Lôi Âm cũng : "Cậu ở thủ đô, chỉ thể là tớ trông nom thôi. Vốn dĩ ở gần, hai đứa nhỏ nghỉ lễ đến công ty giúp đỡ, càng càng thấy trách nhiệm của tăng lên ít."

 

Ngọc Khê hỏi: "Hà Giai Lệ và Lôi Quốc Lương thì ? Bọn họ thường xuyên đến thăm chị em Lôi Tiếu ?"

 

 

Loading...