Những Năm Tháng Tươi Đẹp Ở Thập Niên - Chương 475: Xảo trá

Cập nhật lúc: 2025-12-19 13:36:12
Lượt xem: 15

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Uông Hàm tức điên lên: "10 triệu cướp luôn ? điên mới mua, 5 triệu là kịch trần."

 

"Ồ, là giá trị 5 triệu."

 

Trong lòng Ngọc Khê mừng thầm. 5 triệu a, nhặt 5 triệu. Nếu hố Uông Hàm thì cô từ lâu , chừng còn chẳng gặp cơ hội .

 

Uông Hàm: "....... Cô gài bẫy ."

 

"Bị phát hiện , nhưng cũng muộn."

 

Uông Hàm: "........."

 

Con ranh Lữ Ngọc Khê c.h.ế.t tiệt, xảo trá. Mua tranh là thể nào , bà tức giận dậy: "Tao nguyền rủa tranh của mày cũng là đồ giả."

 

"Rầm" một tiếng vang lớn, thể thấy Uông Hàm tức giận đến mức nào. 5 triệu bay mất, bay mất .

 

Hà Tình xoa xoa lỗ tai, hồn từ cơn chấn động: "Chị họ, một bức tranh giá 5 triệu ạ?"

 

"Chắc là thật đấy, bà nhất định hỏi thăm rõ ràng , cũng tranh là thật ."

 

Hà Tình nuốt nước miếng. Vốn tưởng lúc ở phố đồ cổ mở mang tầm mắt, ai ngờ mới mấy ngày đổi mới nhận thức. Cô bé cảm thấy mấy đứa phú nhị đại trong trường học yếu nhớt, lái cái xe mấy chục vạn vểnh đuôi lên trời, xem chơi đồ cổ mới là hào phóng thật sự .

 

Tâm trạng Ngọc Khê cực kỳ , cầm điện thoại vui vẻ chia sẻ niềm vui với Niên Quân Mân.

 

Niên Quân Mân: "......."

 

Áp lực của lớn thật, một năm còn kiếm 5 triệu.

 

Ngọc Khê: "Sao gì, dọa choáng váng ? Bây giờ là 5 triệu , xem giữ mười mấy năm nữa, chắc chắn giá còn cao hơn. Nếu là thật, em sẽ để của hồi môn cho con gái."

 

Niên Quân Mân khẽ: "Được."

 

Hắn quyết định về xem mấy món bảo bối ông nội , mang vài món về nhà mới .

 

Ban ngày, Ngọc Khê thấy Hà Tình cứ chốc chốc kiểm tra cửa phòng: "Em sợ đến trộm ?"

 

"Vâng, chị, 5 triệu đấy, chị cứ để hớ hênh ở khách sạn như ?"

 

Cứ nghĩ đến 5 triệu để tùy tiện trong khách sạn là cô bé thấy khó thở.

 

Ngọc Khê vuốt cằm. Uông Hàm là kẻ đạt mục đích bỏ qua, mua , chừng thể chuyện trộm cắp thật. Cái cửa khách sạn , chút kỹ thuật là mở ngay: " an ."

 

"Vậy bây giờ?"

 

Ngọc Khê lôi bức tranh : "Cho nên mang theo bên ."

 

Ánh Trăng Dẫn Lối

Hà Tình phì : " , mang theo bên ."

 

Ngọc Khê chỉ mang theo tranh bên mà còn mang cả ví tiền và đồ vật quý giá theo.

 

Đạo diễn Ôn cái bọc nhỏ cô mang theo, trong lòng run rẩy: "Bác sẽ cố gắng đẩy nhanh tốc độ, cháu đừng xin nghỉ nhé."

 

Ngọc Khê: "....... Bác hiểu lầm , cháu ý xin nghỉ, mang theo để phòng trộm thôi."

 

Ôn Vinh cạn lời: "Chị ở khách sạn 4 , camera giám sát, ai dám trộm chứ!"

 

Ngọc Khê bày vẻ mặt ' hiểu ': "Tiền bạc động lòng ."

 

cô cũng sẽ chuyện 5 triệu , phòng mỗi Uông Hàm là đủ , cô ở nơi đông nơm nớp lo sợ.

 

Ôn Vinh: "........"

 

Đau lòng quá, học tỷ đang mỉa mai trong túi quá một trăm đồng ? Để tranh khẩu khí, sờ túi: "Em một trăm đồng đấy nhé."

 

Ngọc Khê: "........"

 

Đạo diễn Ôn: "........"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhung-nam-thang-tuoi-dep-o-thap-nien/chuong-475-xao-tra.html.]

 

Ôn Vinh thấy đầy mặt dấu chấm hỏi, mặt đỏ bừng. Nhất định là ở đoàn phim lâu quá nên đầu óc mụ mị , nhất định là thế, chỉ thông minh cũng tụt dốc.

 

Việc Ngọc Khê mang đồ là đúng. Uông Hàm nhận điện thoại, tức đến mức suýt đập điện thoại, mắng mắng : Con ranh Lữ Ngọc Khê c.h.ế.t tiệt, thể bớt khôn lanh ?

 

Buổi trưa tại quán cơm, Vương Bân về khách sạn một chuyến nhanh, xuống : "Phòng rõ ràng lắm, nhưng cũng dấu vết lục lọi."

 

Hà Tình: "Báo cảnh sát ạ?"

 

Ngọc Khê đặt bát xuống: "Báo cảnh sát vô dụng thôi. Bên là phim trường, tạp, dân cư lưu động lớn. Báo cảnh sát thì chứ, một tên trộm vặt, chẳng lẽ cảnh sát còn tiêu tốn lượng lớn nhân lực vật lực vượt tỉnh truy bắt? Huống chi còn mất đồ."

 

Hà Tình buồn bực thôi. Trước ở trong tháp ngà, những gì tiếp xúc chỉ là chuyện nhỏ nhặt. Bước xã hội, mới bao lâu mà cô bé cảm thấy thật sự trưởng thành .

 

Vương Bân : " cần canh chừng ?"

 

Ngọc Khê xua tay: "Không cần, dám đến nữa ."

 

Cô hiểu Uông Hàm, một thành công, tuyệt đối sẽ thứ hai.

 

Sau đó cũng Uông Hàm là hết hy vọng việc , tóm thấy xuất hiện nữa.

 

Đoàn phim chụp thuận lợi, từng vai diễn đóng máy, nhanh đến lúc kết thúc. Tin bát quái lớn nhất trong thời gian đó là đoàn phim do Uông Hàm đầu tư cắt bỏ ít cảnh để đóng máy sớm.

 

Ngọc Khê tin , cố ý đãi cả đoàn phim thêm cơm, thêm hai món thịt. Lần Uông Hàm chắc chắn lỗ vốn to.

 

Lần đầu tiên Ngọc Khê ở đoàn phim hơn ba tháng. Niên Quân Mân về thủ đô, vốn định qua đây nhưng Ngọc Khê cho, dù cô cũng sắp về . Cô Niên Quân Mân rời công ty ba tháng, quá nhiều việc chờ xử lý, thà về thủ đô giải quyết việc công ty, đợi cô về còn thời gian bên cô.

 

Cuối cùng, Niên Quân Mân thuyết phục.

 

Cảnh cuối cùng kết thúc, cả đoàn phim reo hò, thu dọn thiết . Ngọc Khê thì đang xem sổ sách, tuy cô là nhà đầu tư nhưng cô ở đây nên công ty cũng cần phái qua.

 

Đoàn phim đến cuối cùng, do dự toán nghiêm ngặt, Ngọc Khê cho thêm 50 vạn, trừ phí tuyên truyền hậu kỳ dự trù, xong vẫn còn dư 5 vạn tệ.

 

Đạo diễn Ôn cứ nhớ thương 5 vạn tệ đó: "Bác nghĩ thế , vẫn luôn chạy đua với tiến độ, thành thời hạn đều vất vả. Tổng cộng hơn một trăm nhân viên, bác định chia 5 vạn cho tiền thưởng."

 

Ngọc Khê: "....... Thế tiền tiệc đóng máy ạ?"

 

Đạo diễn Ôn ngẩng đầu trời, tuy đông nhưng bầu trời hôm nay thật.

 

Ngọc Khê: "........"

 

Đây là cô mời đây mà. Thấy đạo diễn Ôn lén , cô cố ý lên tiếng.

 

Đạo diễn Ôn cuống lên, nội tâm rối rắm. Nói thật, hợp tác ông hài lòng nhất, ông nắm giữ quyền hành, nhà đầu tư thật sự một chút cũng can thiệp. Các bạn bè đồng nghiệp hâm mộ c.h.ế.t. đội ngũ ông gây dựng theo ông nhiều năm, phim, nhà đầu tư đều bóp chặt dự toán, một xu cũng chịu chi thêm, bao giờ chuyện dư tiền trả . Đây là đầu tiên dư tiền, ông thật sự nỡ dùng để ăn uống.

 

cũng đắc tội , đối tác như ông đẩy ngoài. Rất nhiều đang dò hỏi xem ai đầu tư cho ông, đào góc tường ít: "Hay là... trích 1 vạn tiệc đóng máy?"

 

Ngọc Khê coi trọng đội ngũ đạo diễn Ôn gây dựng, cô cũng sẽ keo kiệt. Những đều là nhân tài, đích tiếp xúc qua, cơ hội tăng hảo cảm, tự nhiên hào phóng: "Để cháu mời, đều vất vả , tiền đó cứ coi như tiền thưởng . Lát nữa cho đến nhà hàng đặt bàn, tối nay chúng qua đó."

 

Đạo diễn Ôn tít mắt: "Tốt, quá."

 

Ngọc Khê cũng vui vẻ, trong lòng đang lên danh sách xem nên đào ai.

 

Buổi tối tiệc đóng máy, đây là bữa cơm cuối cùng, tất cả nhân viên đều mặt. Một bàn đồ ăn tính rượu cũng hơn hai trăm tệ, quy cách cao.

 

Ngọc Khê chỉ là biên kịch mà còn là nhà đầu tư, lên phát biểu, cố ý nhấn mạnh tiền còn dư sẽ phát tiền thưởng, trọng điểm là bữa cơm cô bỏ tiền túi mời, hung hăng ghi điểm.

 

Ăn xong, đạo diễn Ôn cũng phản ứng , lén với Ôn Vinh: "Bác bảo học tỷ cháu sảng khoái thế, hóa ý đồ đào ."

 

Ôn Vinh vỗ vai bác cả: "Phản ứng chậm đấy ạ."

 

Đạo diễn Ôn: "....... Tin bác đ.á.n.h cháu ?"

 

Ôn Vinh: "........"

 

Ngày hôm , Ngọc Khê về thủ đô. Lái xe về, khỏi khách sạn thì lao tới giật túi xách chạy.

 

 

Loading...