Những Năm Tháng Tươi Đẹp Ở Thập Niên - Chương 474: Cố ý
Cập nhật lúc: 2025-12-19 13:36:11
Lượt xem: 16
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tay Uông Hàm ôm bức tranh vẫn còn run rẩy: " là, mang tất cả những thứ giám định."
Lúc bà dám đến chuyện bán nữa, bà trở thành trò ở phim trường, bà còn thường xuyên đến đây, đây sẽ là lịch sử đen tối.
Từ Nguyệt liếc đống tranh chữ, ảo tưởng trong lòng sớm tan biến, cô chẳng còn ôm hy vọng gì nữa, thành thật theo. Kết quả tất cả đều là đồ giả, lấy một món nào là thật chứ đừng đến giá trị sưu tầm.
Uông Hàm thất thần xé nát đống tranh chữ, 1 triệu rưỡi tệ cứ thế bay biến. Bà nghiến chặt răng hàm: "Nhất định là Lữ Ngọc Khê, con ranh đó cố ý, nhất định là cố ý."
Từ Nguyệt đảo mắt: "Lữ Ngọc Khê cũng mua một bức tranh, dì xem liệu là đồ thật ?"
Sắc mặt Uông Hàm càng khó coi hơn. Nhớ tới cái bát bẩn thỉu ở thành phố G, bà hối hận đến xanh ruột. Nhất định là đồ thật, nhất định là . Phải nghĩ cách đoạt lấy, nếu thì thật với tiền 1 triệu rưỡi mất.
Ngọc Khê đang nhắm tới, mà cho dù thì cô cũng chẳng thèm để tâm, tâm trạng vui vẻ trở về nghỉ ngơi.
Ngày hôm , đoàn phim khởi bình thường. Địa điểm thỏa thuận từ , nhân viên nghỉ ngơi đầy đủ nên tinh thần .
Vì đang ở phim trường nên khi rảnh rỗi Ngọc Khê thể ngoài một chuyến. Cô thật sự tìm một mặt bằng cửa hàng thích hợp, lập tức gọi điện cho chị họ, chỉ chờ công ty phái tới.
Bên cô bận rộn khí thế bao nhiêu thì bên Uông Hàm thê t.h.ả.m bấy nhiêu.
Ở đây nhiều đoàn phim, đông thì thị phi bát quái cũng nhiều. Hà Tình vốn học truyền thông, miệng lưỡi lanh lợi, ngoại hình dễ mến, rảnh rỗi là hóng chuyện bát quái về chia sẻ với Ngọc Khê.
Mấy đoàn phim của công ty Uông Hàm đình công, đình công là do hết tiền. Đoàn phim liên tục xảy chuyện, tiền ném đó sớm cạn kiệt.
Hà Tình hì hì: "Trước đây đều ghen tị, đoàn phim của họ thiếu tiền, cái gì cũng dùng loại nhất, ăn đồ ngon nhất. Giờ thì ai cũng xem trò , cơm hộp của đoàn phim chỉ một món mặn một món canh, nhiều diễn viên nhận vai giờ hối hận đến xanh ruột."
Ngọc Khê bật : " là nên hối hận. Trong hợp đồng ký ghi rõ, trong thời gian phim nhận phim khác. Theo lẽ thường, hiện tại nhịp độ việc nhanh, nếu phim chế tác lớn thì một bộ điện ảnh hơn hai tháng là xong. Không ngờ cứ lằng nhằng kéo dài đến bốn tháng, còn tiếp tục nữa. Diễn viên mới nổi lên nhanh, một năm mà tác phẩm nào thì từ hạng A rớt xuống hạng B ngay."
" , ai bảo bọn họ cứ ham thù lao cao gì, tự hại ."
Ngọc Khê trầm ngâm : "Giai đoạn đầu quen thói xa xỉ, giờ đến tiêu chuẩn cơ bản cũng đảm bảo , sẽ nhiều tiêu cực, sản phẩm càng giảm chất lượng nghiêm trọng. Vốn dĩ thể đạt chuẩn, giờ thì khó mà đạt ."
Hay lắm, lúc cho dù kịch bản đến , đừng đến chuyện thu hồi vốn, lỗ chỏng vó là cảm tạ trời đất .
Mấy năm nay phim điện ảnh tốn thêm nhiều chi phí tuyên truyền, tuy tỷ trọng quá cao nhưng cũng xu hướng tăng dần theo từng năm. Uông Hàm nắm trong tay nhiều bộ phim như , cứ chờ mà đốt tiền !
Ánh Trăng Dẫn Lối
Lúc ăn cơm, Ngọc Khê phần cơm của đoàn phim : bốn món mặn một món canh, ba thịt một rau, còn trái cây tráng miệng, cô càng buồn hơn. Sống chung lâu như mới thấy, đội ngũ đạo diễn Ôn xây dựng chỉ chuyên nghiệp mà còn bản lĩnh, cô suýt chút nữa nhịn mà đào góc tường.
Đến tối, Ngọc Khê theo cảnh đêm, giấc ngủ đầy đủ đối với bà bầu quan trọng. Ăn tối xong cô liền về khách sạn.
Tắm rửa xong, cô dạy Hà Huyên học ghép vần, đếm , thoải mái vô cùng.
"Cốc cốc", tiếng gõ cửa. Hà Tình ở cửa, qua mắt mèo thấy Uông Hàm: "Chị, là Uông Hàm, mở cửa ạ?"
Ngọc Khê nhướng mày, Uông Hàm mấy ngày, xem xoay tiền về đây. Cô nheo mắt: "Chỉ bà thôi ?"
"Vâng."
"Cho bà ."
Uông Hàm xách túi, giày cao gót bước . Liếc mắt liền thấy Lữ Ngọc Khê đang lười biếng dựa sô pha, sắc mặt hồng hào. Bà nhịn đưa tay sờ mặt , lớp phấn dày cộp. Mấy ngày nay vì tiền mà bà bán đấu giá đồ cổ, so với đúng là tức c.h.ế.t .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhung-nam-thang-tuoi-dep-o-thap-nien/chuong-474-co-y.html.]
Ngọc Khê vỗ vai Hà Huyên: "Vào phòng học thuộc bảng cửu chương , lát nữa cô kiểm tra."
Hà Huyên ngoan ngoãn xuống ghế, thành thật về phòng ngủ, thuận tay đóng cửa .
Uông Hàm nheo mắt: "Người với đúng là thể so sánh, nuôi ch.ó thú cưng, vợ chồng các thì , nuôi trẻ con thú cưng."
Hà Tình tức điên: "Bà..."
Ngọc Khê vỗ nhẹ tay Hà Tình: "Chó đ.á.n.h rắm thì em cứ coi như tiếng pháo nổ thôi, so đo với ch.ó gì."
Uông Hàm tức đỏ mặt: "Mày..."
Ngọc Khê khẩy: " ? chỉ đang trần thuật sự thật thôi. , đến lợi hại thì bà mới là ông tổ, coi con trai ruột như thú cưng, bội phục bội phục."
Mặt Uông Hàm tái mét, cố nén cơn giận. Hôm nay bà đến để cãi . Sờ sờ cái túi, về thủ đô, cũng do liên tục bán đồ cổ quá nhiều mà giá cả cao như thời gian . Lần vốn nên bán 10 triệu, nhưng chỉ bán 8 triệu. Đưa cho đoàn phim 4 triệu, yêu cầu tất cả các đoàn phim xong trong vòng một tháng. Trừ tiền lương và chi phí hậu kỳ phát sinh, 4 triệu còn căn bản đủ.
Bà bán món bảo bối cuối cùng, đó là con át chủ bài của bà , ít nhất khi tìm món đồ cổ mới, bà sẽ động đến nó. Cho nên bà bức thiết mua bức tranh trong tay Lữ Ngọc Khê. Hít sâu một , bà cố gắng bình tĩnh : " đến tìm cô để bàn chuyện ăn."
Ngọc Khê nhướng mày: "Làm ăn?"
" , ăn. Bức tranh cô mua , bạn thích nó, ông giá 50 ngàn."
Ngọc Khê: "........"
Tưởng cô ngốc thật chắc?
Uông Hàm: "Lúc cô mua 1 ngàn, 50 ngàn là gấp 50 . Nếu thì căn bản bán cái giá đó ."
Ngọc Khê cảm thấy đ.á.n.h giá cao chỉ thông minh của Uông Hàm . Không khả năng tương lai, Niên Phong chống lưng phía , Uông Hàm sống coi như bỏ : "Không bán."
"100 ngàn, thể nhiều hơn nữa, điểm dừng."
Ngọc Khê tức quá hóa : "Câu ' điểm dừng' xin trả cho bà, bà tơ tưởng quá nhiều đấy. Đi thong thả tiễn."
Uông Hàm chắc chắn đó là đồ thật nên Ngọc Khê mới bán. Bà về dò hỏi, tuy là tranh thời Thanh nhưng cũng những danh họa giá trị cao. Thời gian đấu giá một bộ, cũng tương tự như cái Lữ Ngọc Khê mua, bán 5 triệu. Vì 5 triệu, bà c.ắ.n răng: "200 ngàn."
"Không bán."
"300 ngàn, thể thêm nữa."
Ngọc Khê giật giật khóe miệng, cô diễn đạt rõ ràng ? Chỉ hai chữ mà khó hiểu đến thế ? " sẽ bán, bà bao nhiêu tiền cũng sẽ bán."
Nếu kiêng kị đứa bé trong bụng, cô đích tiễn Uông Hàm ngoài . Đồ hổ, da mặt dày thật.
Uông Hàm buồn bực thôi, nghẹn khuất tủi , đặc biệt là khi hết tiền, bà hận tất cả , nhưng nhịn nhớ đến cái của Niên Phong. Năm đó khi bà Niên, bao giờ bà sầu lo vì tiền . Lắc lắc đầu, mắt bức tranh quan trọng hơn.
"500 ngàn."
Ngọc Khê nheo mắt, giá cả cứ tăng lên mãi, Uông Hàm nhất định hỏi thăm rõ ràng. Không ngờ một bức tranh thời Thanh đáng giá như . Uông Hàm 500 ngàn thì giá trị thực nhất định gấp mấy con đó: "10 triệu, sẽ bán cho bà."