Những Năm Tháng Tươi Đẹp Ở Thập Niên - Chương 473: Bị lừa thê thảm

Cập nhật lúc: 2025-12-19 13:36:10
Lượt xem: 13

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Ngọc Khê xa vài bước, vẻ mặt phẫn nộ biến mất, khóe miệng nhếch lên, tâm trạng tệ. Trong lòng cô suy tính, Uông Hàm thể dứt khoát ký chi phiếu 30 vạn, xem trong tay vẫn còn tiền.

 

Hà Tình ngớ : "Chị họ, chị giận ?"

 

Ngọc Khê thấy Uông Hàm đuổi theo, vui vẻ : "Sao chị giận?"

 

Hà Tình hiểu , chị họ cố ý. Nghĩ đến những tin tức từ chị họ ở đoàn phim, cô bé cảm thấy hả giận.

 

Vương Bân đồng hồ: "Chị dâu, sắp trưa ."

 

"Dạo thêm chút nữa, khó khăn lắm mới ngoài, dạo thì với bản quá."

Ánh Trăng Dẫn Lối

 

Hà Tình , một lời hai ý: " , dạo cho ."

 

Sau đó, phố đồ cổ xuất hiện một cảnh tượng kỳ lạ. Chỉ cần bộ ba lớn trẻ con để mắt tới cái gì, lập tức tranh mua. Các chủ sạp dần nhận môn đạo, quanh năm lăn lộn đầu đường xó chợ, chuyên bán đồ giả, bọn họ ngu.

 

Rõ ràng là bộ ba đang gài bẫy, lừa phụ nữ lớn tuổi .

 

Ngọc Khê Uông Hàm, chỉ quan sát Từ Nguyệt. Trán Từ Nguyệt mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, trong mắt càng thêm cấp bách, hết tiền.

 

Uông Hàm thấy Lữ Ngọc Khê ý định , trong lòng cuống lên. Mua ba bức tranh, mấy cuốn , tổng cộng tốn 150 vạn, tiền mang theo hết sạch. Tiền còn, đoàn phim đang chờ bà !

 

Mặt Từ Nguyệt trắng bệch, thấy Uông Hàm còn theo, vội : "Tổng giám đốc Uông, chúng thật sự hết tiền ."

 

Uông Hàm một loại tâm lý, nếu tranh với Lữ Ngọc Khê thì cứ cảm thấy như bỏ lỡ bảo vật, sẽ cam lòng: "Cô tiền ?"

 

Mặt Từ Nguyệt cứng đờ: "Tổng giám đốc Uông, em tổng cộng nhận mấy bộ phim, một cái quảng cáo, trừ phần chia cho công ty, còn chỉ mười lăm vạn, đều đưa cho ngài dùng gấp ."

 

Uông Hàm mới nhớ , gượng. Bà tin Từ Nguyệt sẽ lừa , chia cho Từ Nguyệt bao nhiêu tiền bà đều . Đồng thời cảm thán, thù lao diễn viên thời đại thấp thật, nếu trả thêm cho Từ Nguyệt, đừng mười lăm vạn, năm vạn là nhiều. Thấy Lữ Ngọc Khê dừng một sạp hàng, bà mím môi: "Đuổi theo."

 

"Tổng giám đốc Uông?"

 

Uông Hàm dù cam lòng, nhưng tiền cũng vô dụng: " chỉ xem thôi."

 

Ngọc Khê thật sự cảm thấy gặp vận may lớn. Vốn dĩ cô định dạo nữa, nhưng cố tình một bức tranh săn thú lọt mắt cô. Bức tranh bẩn, vứt lăn lóc trong góc, cô dừng chân vì con ch.ó trong tranh.

 

Con ch.ó trong tranh miệng ngậm con mồi, dường như thể thấy hung quang trong mắt nó. Phía là con em Bát Kỳ, thể thấy vẻ vui mừng, khóe miệng nhếch lên.

 

Bức tranh , trực giác mách bảo cô là đồ thật. Từ lông tóc và thần thái của con chó, dù giả tinh vi đến cũng thể tái hiện như tranh thật. Đưa tay sờ thử, cô càng thêm chắc chắn.

 

Trong hầm ngầm ít tranh chữ, đều là hàng thật, cô từng xem qua ít ở thư phòng của ông nội. Chất liệu tranh lừa , cảm giác sờ y hệt tranh thật.

 

Cuối cùng là con dấu. Cô nhiều về họa sĩ, thì thấy quy củ, chắc chắn lắm. so với những thứ thấy đó, cho dù là giả thì cũng giá trị sưu tầm.

 

Chủ sạp thấy Ngọc Khê dừng chân lâu, trong mắt lóe lên tia tinh quái. Vị ưng ý, nhất định thể bán : "Cô nương, thích thì hai mươi vạn."

 

Ngọc Khê lên tiếng, đầu Uông Hàm, vẻ mặt đầy tức giận: "Sao nào? Tổng giám đốc Uông cướp nữa ?"

 

Uông Hàm thấy hai mươi vạn, mặt biến sắc. Trong túi bà vét sạch chắc cũng chỉ hai trăm tệ. Người quen ký chi phiếu, trong túi chẳng bao giờ mấy tiền mặt. Đáng hận là tài khoản hết tiền. Nhìn chằm chằm bức tranh sạp, bẩn thỉu, thể so với những thứ bà mua: "Không cần."

 

Chủ sạp trợn tròn mắt. Hắn tưởng tượng đến việc mua nhà mua xe, thế mà cần. Chỉ thể chuyển sự chú ý sang cô gái mặt: "Bà cần, cô nương, hai mươi vạn, trả tiền thì cái là của cô."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhung-nam-thang-tuoi-dep-o-thap-nien/chuong-473-bi-lua-the-tham.html.]

 

Ngọc Khê nhạo một tiếng: "Ông tưởng là kẻ coi tiền như rác thật ? Đây là tranh đời Thanh? Nhìn cái cách ông vứt lăn lóc, bẩn thỉu , chỗ con dấu xem, tuy rằng quy củ nhưng cũng chút mờ nhạt. Các giả cũng cho thật một chút chứ. cũng chỉ thấy hợp nhãn duyên, một ngàn tệ, nhiều hơn ."

 

Những chủ sạp xung quanh xem náo nhiệt giờ mới hồn. Đây kẻ ngốc nhiều tiền, rõ ràng là trong nghề. Bỗng dưng thấy đồng cảm với phụ nữ lừa lúc nãy.

 

Khách du lịch cũng phản ứng , Ngọc Khê với ánh mắt khác hẳn.

 

Từ Nguyệt cũng nhận , mặt càng thêm trắng bệch, nhưng dám với Uông Hàm, sợ toạc thì bà trút giận lên . Cô , Uông Hàm đến con trai ruột còn vứt bỏ , đừng mong chút tình nghĩa nào với ngoài như cô .

 

Chủ sạp bức tranh, cái thu một trăm tệ, tuy bằng hai mươi vạn nhưng bán cũng lời, còn hơn là để mốc meo trong tay mãi bán : "Tiểu cô nương, mắt đấy, một ngàn thì một ngàn."

 

Ngọc Khê cũng tỏ vội vàng, đếm một ngàn từ trong túi : "Gói cho ."

 

Chủ sạp sảng khoái thu tiền, gói ghém cẩn thận đưa qua. Ngọc Khê cầm lấy, chẳng thèm liếc Uông Hàm lấy một cái, xoay bỏ . Không dạo nữa, mệt c.h.ế.t cô .

 

Tâm trạng cô , còn nữa, nãy giờ cứ gọi là cô nương, trong lòng cũng thấy vui vui, cô vẫn còn trẻ chán.

 

Trở xe, Ngọc Khê xoa bóp chân, eo cũng mỏi, với Vương Bân: "Tìm quán nào ăn cơm về nghỉ ngơi."

 

"Vâng chị dâu."

 

Hà Tình hỏi: "Chị họ, bức tranh là thật ạ?"

 

"Tám chín phần mười là thật. Chị thấy ít đồ thật, chờ về cho ông nội xem là . Nhìn thần thái con chó, nếu là thật thì cũng là trân phẩm đấy."

 

Hà Tình trầm mặc vài giây nhịn ha hả: "Uông Hàm mà cướp một hồi, kết quả vớ đồ giả, bỏ lỡ đồ thật vì tiền, biểu cảm nhất định sẽ đặc sắc."

 

Ngọc Khê cũng vui vẻ: " . Bất quá, hiện tại bà cũng chẳng dễ chịu gì. Bà đến phim trường chắc chắn là để đưa tiền, tiền tiêu hết , bà nghĩ cách khác."

 

Hà Tình cong mắt : "Bà đem bán những thứ mua hôm nay , chừng thể xoay tiền đấy."

 

Ngọc Khê lớn hơn, đáng tiếc cô thấy biểu cảm đặc sắc của Uông Hàm.

 

Bên Ngọc Khê tìm quán ăn cơm, còn Uông Hàm thì mang theo đồ mua, chuẩn bán bớt một món. Bà thực sự thiếu tiền, tìm đến cửa hàng đồ cổ, định bán một bức tranh.

 

Nhân viên cửa hàng đồ cổ còn chẳng thèm gọi sư phụ , sầm mặt: "Đồ giả cấp thấp thế cũng dám mang đến cửa hàng chúng bán, mau cút ."

 

Trái tim đang chờ đợi của Uông Hàm tan nát: "Cậu cái gì?"

 

"Tai điếc ? Đồ giả! Còn , đừng trách khách khí." Giọng điệu tràn đầy sự mất kiên nhẫn.

 

Tai Uông Hàm ù , run rẩy tin: " gặp sư phụ, gặp sư phụ giám định."

 

Nhân viên hừ một tiếng: "Đồ giả lộ liễu thế cần đến sư phụ, cũng . Không tin thì tìm cửa hàng khác mà xem. Phi, mang đồ giả bán cũng xem đây là chỗ nào."

 

Uông Hàm tin, nhưng Từ Nguyệt tin. Vốn đoán Lữ Ngọc Khê gài bẫy, chỉ là ôm chút hy vọng, nhỡ cái thật, một bức tranh là giải quyết vấn đề. hiện tại, hy vọng tan vỡ, mặt cô càng thêm trắng bệch.

 

Uông Hàm nén giận sang cửa hàng đồ cổ khác, kết quả y hệt . Không tin cũng tin, miệng lẩm bẩm: "Sao thể, thể chứ."

 

Từ Nguyệt rõ câu , hỏi: "Tổng giám đốc Uông, dì gì cơ?"

 

 

Loading...