Những Năm Tháng Tươi Đẹp Ở Thập Niên - Chương 472: Đào hố
Cập nhật lúc: 2025-12-19 13:36:08
Lượt xem: 14
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Giọng Uông Hàm cao vút, thu hút sự chú ý của ít . Bà cố nén kích động, chằm chằm bức tranh chữ như thấy bảo vật, cảnh giác quanh, sợ Lữ Ngọc Khê cướp mất, trực tiếp chi phiếu.
Ngọc Khê: "........"
Cô tin , Uông Hàm đúng là phân biệt thật giả. cô buồn bực, Uông Hàm vội vàng như , còn khẳng định mà, chẳng lẽ cô nhầm?
Uông Hàm thấy Lữ Ngọc Khê vẫn tiếp tục chằm chằm, bước nhanh lên phía : " mua."
Ngọc Khê thế nào cũng thấy là đồ giả, vẽ giống thật đến mấy cũng là giả. Cô giật giật khóe miệng, lùi một bước.
Lúc Uông Hàm mới thở phào nhẹ nhõm. Bà chứng kiến vận may của Lữ Ngọc Khê, nếu thì trân bảo cứ rơi tay cô . Bà đồ cổ, nhưng đang cần tiền. Thứ Lữ Ngọc Khê để mắt tới nhất định là đồ thật, bà thể giải quyết vấn đề tài chính.
Từ Nguyệt ngớ . Rõ ràng còn bao nhiêu tiền, thế mà vung tay một cái 50 vạn. Tiền mang theo là để cứu nguy cho đoàn phim, trong lòng cô cuống lên, vội tiến lên giữ tay Uông Hàm đang lấy chi phiếu: "Tổng giám đốc Uông, đoàn phim còn đang đợi ngài đấy!"
Chủ sạp cảnh giác Từ Nguyệt, thấy ngăn cản cho mua thì chịu. Khó khăn lắm mới gặp con gà béo siêu cấp mù dở, đến ngày phát tài , ai cản cũng . Hắn nhanh tay rút tờ chi phiếu, xác nhận là thật thì tủm tỉm: " gói cho ngài ngay đây."
Ánh mắt Ngọc Khê dừng Từ Nguyệt. Sự lo lắng của Từ Nguyệt cô thu hết mắt. Xem Uông Hàm thật sự thiếu tiền, tờ chi phiếu chừng là chút tiền cuối cùng . Nhớ dáng vẻ vung tiền như rác của Uông Hàm đây, hiện tại, đúng là thì c.h.ế.t.
Uông Hàm căn bản lọt lời Từ Nguyệt. Trong mắt bà lúc chỉ là tiền. Mấy ngày nay bà bán quá nhiều bảo vật, đáng hận thời đại là trân bảo hiếm thì giá đấu giá cũng cao ngất ngưởng. Nếu đợi thêm mười mấy năm nữa mới bán thì bà thiếu tiền.
Ngọc Khê định xem Uông Hàm phạm ngu nữa, ngược càng lưu ý Từ Nguyệt hơn. Xem bày mưu tính kế bên cạnh Uông Hàm chính là Từ Nguyệt.
Nếu thật sự như , việc thiết kế hãm hại cô và đoàn phim cũng là do Từ Nguyệt. Nhiệt độ trong mắt cô giảm xuống, nhưng nhanh cô nhếch khóe miệng: "Hà Tình, chị dẫn em xem tiếp."
Hà Tình hồn từ cơn chấn động. 50 vạn đấy, 50 tệ, , 50 tệ cũng là tiền lớn , chứ 5 hào. Chỉ vì một bức tranh mà bỏ là bỏ , đây mới là thế giới của giàu: "Vâng, ."
Ngọc Khê cố ý lớn, Uông Hàm thấy liền giục ông chủ: "Gói nhanh lên, , nhẹ tay thôi, nhẹ tay thôi, đừng hỏng."
Chủ sạp thu 50 vạn, một chút cũng so đo, hỉ hả suốt.
Mắt Ngọc Khê lóe lên, xoay nhưng nhanh.
Hà Tình khỏi đám đông, nhỏ giọng hỏi: "Chị họ, chị sẽ mua bức tranh chữ ?"
"Sẽ ." Câu trả lời dứt khoát.
"Tại ạ?"
Ngọc Khê khẩu hình : "Giả."
Hà Tình mở to mắt, dám lên tiếng, vỗ ngực. 50 vạn, mua đồ giả.
Ánh Trăng Dẫn Lối
Phố đồ cổ chắc là lập để phục vụ cảnh của phim trường, phần lớn là để lừa khách du lịch. Người du lịch thường thiếu tiền. Có ít sạp hàng tùy ý, đồ cổ đều cũ kỹ, cứ như thật , kỳ thực chín phần mười là giả, đều là lấy từ các chợ đồ cổ nơi khác về.
Ngọc Khê ông nội nhiều, cũng chút ít môn đạo. Đi qua các sạp hàng, trăm phần trăm là giả. Liếc phía , quả nhiên Uông Hàm đang theo.
Cô sạp hàng phía , bước nhanh tới, cầm lấy cuốn , cẩn thận lật xem.
Mắt chủ sạp đảo quanh, động tĩnh phía rõ mồn một. Những trong mắt chính là tiền: "Cô nương, chỗ là đồ thật đấy, cô xem cuốn , của Vương Hi Chi đấy."
Ngọc Khê: "........"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhung-nam-thang-tuoi-dep-o-thap-nien/chuong-472-dao-ho.html.]
Mấy tay buôn bán thể tâm chút ? Cô thấy mấy bán hàng rong gần đó trộm, chút hối hận vì ghé sạp , chủ sạp c.h.é.m gió kinh quá.
Chủ sạp thấy cô gái biểu tình cứng đờ, tưởng dọa sợ, càng c.h.é.m hăng: "Đây là tổ tiên truyền , tuyệt đối là hàng thật. Đừng chỉ vài trang, giữ đến giờ cũng là khó lắm . Nhớ năm đó phá tứ cựu bảo vệ a, thật với tổ tông."
Ngọc Khê: "......."
Đây là ở phim trường lâu quá, sống thành tinh .
Hà Tình mặt đỏ bừng. Cô bé gì cũng là học bá, tuy học khảo cổ nhưng cũng về Vương Hi Chi. Cô bé dám thẳng, sợ bật !
Ngọc Khê cắt ngang màn c.h.é.m gió của chủ sạp: "Xin hỏi, ông họ gì?"
" họ Lưu." Thuận miệng họ thật, vội chữa : "Nhớ năm đó, nhà chúng vì giữ mạng mà đổi họ a, thật với tổ tông!"
Ngọc Khê: "........"
Cô thật sự , nhưng vì hố Uông Hàm nên chỉ thể nhịn, hy vọng nội thương.
Ngọc Khê bên nhịn , nhưng các chủ sạp lân cận và xem náo nhiệt nhịn , thi trộm.
Chủ sạp trừng mắt, đám đừng hòng phá hỏng chuyện của . Đồng thời cũng chột , chút c.h.é.m quá đà.
Ngọc Khê lật xem cuốn , giả vờ như thật, vẫn trái lương tâm hỏi: "Bao nhiêu tiền?"
Xung quanh hít ngược một khí lạnh. Chém gió giả thế mà cũng tin, các chủ sạp khác sôi nổi ném tới ánh mắt hâm mộ, kẻ ngốc nhiều tiền hiếm gặp a!
Khách du lịch lên tiếng, tuy rằng ăn mặc tồi nhưng cũng thể tiêu tiền hoang phí thế . các chủ sạp xung quanh, đám đều cùng một giuộc, rốt cuộc nhịn xuống.
Chủ sạp trong lòng vui mừng, uổng phí nước bọt. Trong lòng thầm mong thêm vài kẻ ngốc nhiều tiền như thế thì mấy: "30 vạn, tổng cộng ba tờ, một tờ mười vạn."
Ngọc Khê cầm cuốn ý buông tay, liếc thấy Uông Hàm đang sốt ruột chịu , mặt cô tỏ vẻ do dự: "Đắt quá."
Chủ sạp mím môi: "Cô nương, cũng là thấy cô hợp nhãn duyên, nếu thiếu 50 vạn bán . Thiếp của Vương Hi Chi a, bảo tàng chắc ."
Ngọc Khê chần chừ, Uông Hàm cuống lên: "Cô lấy thì lấy, 30 vạn, thiếu một xu."
Chủ sạp Ngọc Khê nữa, ánh mắt sáng quắc phụ nữ đang chi phiếu. Mẹ ơi, còn kẻ ngốc hơn: "Phu nhân, còn cái khác, bà xem ?"
Uông Hàm thâm tâm cho rằng Lữ Ngọc Khê vận khí , chỉ cần thứ Lữ Ngọc Khê sờ qua, nghĩ đến cái bát trân bảo, bà càng nhanh: " chỉ lấy cuốn ."
Chủ sạp tiếc nuối nhận lấy chi phiếu, với cô gái đang cầm cuốn : "Cô nương, còn cuốn khác, cô xem thử , đều là hàng chính phẩm, bút tích thực của đại sư."
Uông Hàm lạnh mặt: "Lữ Ngọc Khê, cuốn là của , cô nên buông xuống ."
Ngọc Khê vẻ mặt nỡ buông xuống, đó giả bộ vui: "Tại bà cướp thứ nhắm trúng?"
Uông Hàm đắc ý dào dạt: " mua , gọi là cướp."
Ngọc Khê trừng mắt, kéo Hà Huyên: "Chúng ."
Từ Nguyệt hồn khi mất thêm 30 vạn, nghi hoặc chằm chằm Lữ Ngọc Khê. thấy dáng vẻ bất bình của Lữ Ngọc Khê cảm thấy nghĩ nhiều . , nhất định là cô nghĩ nhiều.