Những Năm Tháng Tươi Đẹp Ở Thập Niên - Chương 471: Tôi mua

Cập nhật lúc: 2025-12-19 13:36:07
Lượt xem: 12

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Uông Hàm đang ở phim trường, bên cạnh là Từ Nguyệt. Hai dẫn theo ít , đang dạo quanh các cửa hàng.

 

Ngọc Khê thu hồi ánh mắt. Uông Hàm đích đến thị sát đoàn phim ?

 

Phim trường mấy năm nay phát triển nhanh chóng, kéo theo ít ngành nghề, đặc biệt là dịch vụ và du lịch, xung quanh mọc lên ít khách sạn mới.

 

Ngọc Khê ở cùng đoàn phim. Bên điều kiện, cô chăm sóc bản cho . Ra ngoài gần hai tháng nay, trừ cái bụng to dần lên thì mặt mũi chẳng tí thịt nào.

 

Ở đây một khách sạn 4 , kinh doanh một năm rưỡi, đ.á.n.h giá trong đông đảo khách sạn.

 

Ngọc Khê tự thủ tục nhận phòng, thuê một căn phòng suite (phòng cao cấp) và một phòng đơn thương mại. Ngọc Khê và Hà Tình ở phòng suite, phòng đơn cho Vương Bân.

 

Khách sạn ở đây khách du lịch đông nên giá cả đắt hơn thành phố bình thường. Ở thành phố, phòng suite cũng chỉ hai trăm, ở đây đòi ba trăm, đắt thật sự.

 

Ngọc Khê thuê theo tháng. Việc phim ở đây thuận lợi thì một tháng rưỡi là xong. Cô nhẩm tính chi phí, tiền ở hơn một vạn, cộng thêm ăn uống là ngót nghét hai vạn tệ.

Ánh Trăng Dẫn Lối

 

Giám đốc lễ tân vui mừng. Phòng suite ít, thích nhất khách thuê tháng. Đáng tiếc khách thuê tháng nhiều, chỉ một minh tinh lớn từ thành phố G đến mới thuê tháng. Diễn viên hạng A, hạng B trong nước, thù lao đóng phim cao, bản họ nỡ tiêu tiền, đoàn phim càng sắp xếp chỗ ở cao cấp. Mỗi tháng họ chỉ tiêu cho thuê bao nhiêu phòng suite.

 

Tháng vượt chỉ tiêu, khách thuê phòng suite đều là những tiền, thái độ đặc biệt : "Mời bên ."

 

Giám đốc lễ tân đích đưa lên, mở cửa phòng giới thiệu: "Tầng hai là nhà hàng, tầng ba là phòng tiệc lớn, nhu cầu gì xin liên hệ bất cứ lúc nào."

 

Ngọc Khê : "Cảm ơn."

 

"Vậy phiền nữa, cô cứ nghỉ ngơi ạ."

 

Hà Tình tiễn ngoài. Ngọc Khê kéo rèm cửa, đây là tầng mười hai, thể thấy một nửa phong cảnh phim trường. Mắt tinh còn thể thấy đang treo dây thép phim.

 

Phòng suite gồm hai phòng ngủ, diện tích tương đương . Tiếc nuối duy nhất là thể nấu ăn, nhưng tổng thể cảnh tồi.

 

Sắp xếp xong hành lý, tắm rửa sạch sẽ, rũ bỏ hết mệt mỏi mới xuống lầu ăn cơm.

 

Dùng điện thoại phòng gọi Vương Bân, hẹn ăn ở tầng hai. Tầng hai ăn ít, đại sảnh chỉ còn một bàn trống.

 

Ngọc Khê và xuống thì thấy Uông Hàm và Từ Nguyệt .

 

Ngọc Khê: "......."

 

Thế mà cũng gặp , thôi , khách sạn nhất mà.

 

Uông Hàm cũng thấy Ngọc Khê, sắc mặt đổi. Lần đến để thống kê xem mấy đoàn phim thiếu bao nhiêu tiền, còn bao lâu nữa thì xong. Cứ nghĩ đến chuyện thiếu tiền là trong lòng hận.

 

Phục vụ đưa thực đơn tới. Ở đây khá gần thủ đô, món ăn hợp khẩu vị Ngọc Khê. Cô gọi món thích, gọi thêm canh cho Hà Huyên tẩm bổ, đó đưa thực đơn cho Hà Tình: "Thích ăn gì cứ gọi."

 

Hà Tình : "Chị họ, bữa em mời."

 

Làm trợ lý hai tháng, cô bé tiêu một xu nào, tiền kiếm đều tiết kiệm. Hàng tháng ba còn gửi tiền, cộng thêm quỹ đen đó, túi tiền rủng rỉnh.

 

"Được."

 

Bên Ngọc Khê đang trò chuyện thì bàn bên cạnh dọn dẹp xong, Uông Hàm và Từ Nguyệt xuống đó, trực tiếp Ngọc Khê ngó lơ.

 

Uông Hàm lạnh mặt xuống, đ.á.n.h giá Lữ Ngọc Khê. Khí sắc tồi, béo lên chút nào. Nghĩ đến lúc m.a.n.g t.h.a.i béo như heo, trong lòng bà càng mất cân bằng: "Mấy ngày gặp nhỉ."

 

Ngọc Khê coi như thấy, tiếp tục cúi đầu dạy Hà Huyên nhận mặt chữ, trong lòng vui mừng. Đứa bé lớn nhanh thật, chút rụt rè, dáng cũng dáng hình. Người rồng sinh rồng phượng sinh phượng, cô cũng khỏi tò mò, cha đứa bé là ai? Tại đưa đến cô nhi viện?

 

Uông Hàm ngó lơ, mặt càng đen, hận thể xé xác Lữ Ngọc Khê.

 

Từ Nguyệt khẽ lắc đầu, dám Lữ Ngọc Khê. Trước Lữ Ngọc Khê dù thế nào cũng sẽ như hôm nay, trong lòng cô thấp thỏm, là cô kế hoạch của bọn họ ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhung-nam-thang-tuoi-dep-o-thap-nien/chuong-471-toi-mua.html.]

 

Uông Hàm dù cam lòng cũng chỉ thể nhịn. Tình trạng mắt bà thể trêu chọc thêm ai nữa, bà đợi, đợi đến sang năm.

 

Bên Ngọc Khê coi Uông Hàm gì, ăn uống ngon lành. Uông Hàm và Từ Nguyệt thì chẳng ăn, đồ ăn phong phú đến mấy cũng như nhai sáp.

 

Cơm tối ăn một nửa, Ngọc Khê buông đũa , chỉ thấy tiếng gọi: "Ngọc Khê?"

 

Ngọc Khê đầu . Ôi chao, hôm nay ngày gì thế , Từ Hối Hướng cũng tới: "Đã lâu gặp."

 

Từ Hối Hướng tìm chỗ xuống bàn bên cạnh. Từ Nguyệt thêm vài , nghiêm túc nghi ngờ nếu bàn của Lữ Ngọc Khê còn chỗ thì Từ Hối Hướng nhất định sẽ đó. Ý định rời vụt tắt, cô nữa.

 

Uông Hàm thấy Từ Hối Hướng. Bà nhớ rõ lúc đến xin , dù mang theo lễ vật gì thì trong mắt Từ Hối Hướng cũng chỉ sự trào phúng. Bà dậy bỏ .

 

Sắc mặt Từ Nguyệt đổi, rốt cuộc theo.

 

Từ Hối Hướng chú ý tới Từ Nguyệt nhưng để cô mắt, đầu : "Nghe đoàn phim của các cô thuận lợi, tiến độ ba tháng mà hai tháng thành, chúc mừng nhé."

 

"Cảm ơn."

 

Quay phim thuận lợi kết thúc là thành công một nửa. Tuy cô thích Từ Hối Hướng lắm nhưng cũng nhận lời chúc mừng của để lấy hên.

 

Từ Hối Hướng quan sát kỹ Lữ Ngọc Khê. Làm mà vẫn tinh tế như , làn da mặt đặc biệt . Trong lòng càng chua xót, càng thêm ghen tị với Niên Quân Mân.

 

Hắn cũng chuyện nhiều hơn, đáng tiếc hẹn tới, chỉ thể rời .

 

Từ Nguyệt là nhạy cảm, nhiều năm tiếp xúc với Từ Hối Hướng nên quá hiểu . Phản ứng của Từ Hối Hướng thu trong mắt cô , cô nheo mắt. Đây là tính kế sinh tình cảm ? Nghiêng đầu Lữ Ngọc Khê, thể thừa nhận, Lữ Ngọc Khê thật sự xinh và cũng thông minh.

 

Ăn xong, nhóm Ngọc Khê dạo một vòng, mua ít đồ. Ngọc Khê lượng khách qua , nheo mắt: "Ở đây mà mở cửa hàng bán đồ ăn theo phim ảnh nhất định sẽ hot."

 

Nghĩ là , về đến nơi cô gọi điện cho chị họ. Chu Linh Linh dỗ con ngủ xong: "Đến phim trường ?"

 

"Vâng, giọng chị vui vẻ thế , chồng chị về hả?"

 

Chu Linh Linh đau lòng nhớ . Để , cô cùng chồng đại chiến vài trận, mở mang tầm mắt thế nào là "một hai nháo ba thắt cổ" thực sự: "Anh rể em đích đưa về đấy, em thấy , hả giận lắm."

 

Ngọc Khê thể tưởng tượng : "Đưa về là , chị cũng yên tâm."

 

"Haizz, cũng may rể em về phía chị, nếu chị xé xác cả luôn."

 

Ngọc Khê đồng cảm với rể. Một bên là , một bên là vợ, kẹt ở giữa, bên nào cũng lòng. Không nhắc đến bà Trần nữa, cô chuyện mở cửa hàng.

 

Chu Linh Linh: "Chị cũng từng nghĩ tới , nhưng công ty thể thiếu chị, chị còn chăm con. Nếu em thời gian thì xem xét giúp, địa điểm thích hợp chị sẽ cho qua khảo sát."

 

"Được."

 

Hai chị em trò chuyện một lúc cúp máy. Vì đoàn phim mới đến cần nghỉ ngơi chỉnh đốn nên hôm Ngọc Khê việc gì, buổi sáng liền dạo.

 

Dạo đến khu phía Tây, thấy cả con phố đều bán đồ cổ tranh chữ, cô tò mò xuống xe. Không ngờ phim trường cũng phố đồ cổ.

 

Ngọc Khê hiểu nhiều về đồ cổ, nhưng tranh chữ thì chút ít. Đi đến một sạp tranh chữ, những bức tranh treo đó, cô ông nội nhiều, mưa dầm thấm lâu cũng phân biệt thật giả.

 

Chủ sạp thấy cô lái xe sang, là khách sộp: "Cô nương thích ? Thích thì bán rẻ cho, 50 vạn."

 

Ngọc Khê: "......."

 

dọa sợ , đồ giả mà cũng đắt thế ? Chưa đợi Ngọc Khê gì, phía hô lên: " lấy."

 

Giọng quá quen thuộc với Ngọc Khê: "......."

 

 

Loading...