Những Năm Tháng Tươi Đẹp Ở Thập Niên - Chương 1118 - 1125: Phiên ngoại (32)

Cập nhật lúc: 2025-12-21 09:27:25
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 1118: Phiên ngoại (25)

Trịnh Cầm vẻ mặt đầy bí ẩn: "Thứ bảy , thăm em trai con. Lúc đang đợi ở lầu thì đụng một cô gái, em trai con thấy liền kéo chạy biến , còn cho hỏi han gì cả. Con xem biến ?"

"Quá là biến chứ, Ngọc Thanh bình tĩnh như thế nào cơ chứ, thể khiến nó trốn tránh thì cô gái chắc chắn tầm thường !"

Trịnh Cầm tỏ vẻ vô cùng tiếc nuối: "Mẹ còn rõ mặt mũi , thằng nhóc thối tha đó dúi đồ tay đuổi về, nó sợ tìm mà cứ chằm chằm cho đến khi khuất."

Trong lòng Ngọc Khê bùng lên ngọn lửa bát quái hừng hực. Từ nhỏ Ngọc Thanh trai, học giỏi, điều kiện . Tuy rằng gia đình ủng hộ chuyện yêu sớm, nhưng ở trường học thì cấm cản , Ngọc Thanh từ bé nhận thư tình đến mỏi tay, lên cấp ba càng nhiều màn tỏ tình táo bạo hơn.

Ngọc Thanh vẫn luôn bình tĩnh, kinh nghiệm từ chối phong phú vô cùng, mặt đỏ tim đập, bao giờ để trong lòng. Cô gái quả là lợi hại, thể rung động trái tim sắt đá của Ngọc Thanh.

"Mẹ, cuối tuần con cùng ."

Trịnh Cầm như tìm đồng minh: "Được thôi."

Hiện tại bà thật sự rảnh rỗi. Sau khi chuyển đến thủ đô, bà xin nghỉ hưu sớm. Lúc con gái cưới thì bận rộn lo chuyện cưới xin, giờ con gái lấy chồng, Ngọc Thanh ở nội trú, Ngọc Chi học, bà ở nhà ngoài sách thì chỉ tán gẫu. Bây giờ việc để , thật quá, cuối cùng cũng nữa.

Ngọc Khê và Niên Quân Mân ăn cơm xong mới về nhà, báo với ông nội một tiếng để ông cần chờ cơm.

Sau khi kết thúc tuần trăng mật, hai vợ chồng Ngọc Khê bận tối mắt tối mũi. Niên Quân Mân còn đỡ một chút, sự nghiệp của Niên Phong đang thuận buồm xuôi gió, gia đình mỹ mãn, sức khỏe dồi dào nên thể lui về ngay . Niên Quân Mân tuy bồi dưỡng thừa kế nhưng cũng nắm quá nhiều quyền hành.

Ngọc Khê thì ngược , bởi vì Lữ Mãn chỉ thể giữ thành quả chứ giỏi mở rộng, trợ thủ thì chứ chủ đạo thì xong. Trịnh Mậu Nhiên sớm trút bỏ gánh nặng, nên Ngọc Khê thật sự bận đến mức chân chạm đất.

Thứ bảy, Ngọc Khê cố ý sắp xếp thời gian, chút thời gian là do cô cố nặn mới .

Trịnh Cầm trong xe con gái, thấy con xe mà vẫn dán mắt tài liệu thì đau lòng c.h.ế.t: "Ông ngoại con cũng thật là, con mới bao nhiêu tuổi mà giao cho gánh nặng lớn như , chẳng xót cháu chút nào."

Ngọc Khê khép tài liệu : "Đây là dự án mới nhất ông ngoại giao cho con nên mới bận thế thôi. Mẹ, ông ngoại cũng là bồi dưỡng con mà."

Tuy Ngọc Khê cũng chẳng ham hố gì việc tiếp quản gánh nặng , nhưng thâm tâm cô vô cùng sùng bái ông ngoại. Ông ngoại bao giờ vì cô là con gái lấy chồng mà đề phòng, nhất là trong tình huống nhà vẫn con trai, tấm lòng rộng lượng thật sự khiến cô khâm phục.

Trịnh Cầm chỉ xót con gái: "Con con xem, hốc mắt thâm quầng cả , dù bận đến mấy cũng chú ý nghỉ ngơi chứ."

Ngọc Khê đỏ mặt, mấy ngày nay... khụ khụ, thể , thể .

Rất nhanh đến Đại học Thủ đô. Nhà Ngọc Khê quá quen thuộc với nơi . Lần gọi điện báo chính là để chặn đường bắt .

Quả nhiên chặn , cô gái đang cầm điện thoại, vẻ mặt tức giận, đang gì với Ngọc Thanh.

Ngọc Khê hiểu em trai quá mà, lập tức bỏ chứng tỏ thằng nhóc đối xử với cô gái khác biệt!

Mắt Trịnh Cầm sáng rực lên, nhanh tay chụp mấy tấm ảnh, ghét bỏ cái điện thoại: "Độ phân giải chán quá, chụp chẳng rõ gì cả."

Ngọc Khê vỗ vai : "Cô bé chạy , thằng nhóc cũng đường đuổi theo, ngốc c.h.ế.t ."

"Đứa nhỏ chẳng giống chút nào."

Lúc liếc mắt ưng ý Lữ Mãn, tóm buông, con trai bà thật sự quá ngốc, rõ ràng tình cảm mà còn chọc tức giận bỏ , đáng đời độc .

Ngọc Thanh đầu , liền thấy và chị gái đang chằm chằm: "........"

Sau đó mặt đỏ bừng lên, cần cũng , cái gì cần thấy họ đều thấy cả .

"Cô bé tên là gì? Khoa nào? Hai đứa bắt đầu từ bao giờ?"

Ngọc Khê tuôn một tràng câu hỏi, trực tiếp hỏi đến mức mặt Ngọc Thanh đỏ lựng như tôm luộc.

Trịnh Cầm bồi thêm: "Cô bé bao nhiêu tuổi ? Nhà ở ?"

Ngọc Thanh cạn lời: "Mẹ, con và cô yêu ."

"Vậy con đỏ mặt cái gì?"

Ngọc Thanh: "........"

, đỏ mặt cái gì, chột cái gì chứ? Rõ ràng là yêu mà!

Chương 1119: Phiên ngoại (26)

Ngọc Khê : "Đại học Thủ đô chị đây quen thuộc lắm, còn mấy bạn giữ trường giảng viên, em thì chị tự hỏi thăm cũng ."

Ngọc Thanh: "........ Chị, bọn em thật sự yêu ."

"Ừ, chỉ là thiện cảm với thôi chứ gì, cô bé đó theo đuổi em hả?"

Ngọc Thanh: "........ Vâng."

Ngọc Khê ngay mà, với cái tính cách của Ngọc Thanh thì tự tìm bạn gái chắc chắn sẽ cô độc cả đời, chỉ thể là cái theo đuổi thôi: "Cô gái thật đáng thương, để ý ai để ý, cứ để ý trúng em, đường tình duyên gian nan ."

"Có ai em ruột như chị ?"

Ngọc Thanh phục, cũng nhiều thích đấy nhé.

Ngọc Khê hừ một tiếng: "Chính vì là em ruột nên chị mới thế. Em xem, em như mọc tóc đen , nếu ai theo đuổi em thì em thể chủ động theo đuổi con gái nhà ? Không thể nào. Lại đến tính cách của em, dễ là thành thật chuyên nhất, khó là khô khan, chăm sóc gia đình, mồm miệng vụng về, còn cần chị thêm nữa ?"

Trịnh Cầm vỗ vỗ vai con trai: "Đã cảm tình thì đừng cao nữa, thật sự cô độc sống quãng đời còn thì đừng mơ mà bắt cháu trai cháu gái nuôi già cho con."

Ngọc Thanh: "........"

Dưới sự liên thủ của Ngọc Khê và Trịnh Cầm, cuối cùng cũng moi thông tin về cô gái . Tên là Triệu Tư Âm, khoa Luật, theo đuổi Ngọc Thanh vài tháng .

Không chỉ một Ngọc Khê nghĩ, may mà đây là em ruột , nếu em ruột thì cô bé yêu nó đúng là phí phạm, một cô gái bao nhiêu!

Cuối cùng hai con phân tích cặn kẽ, dọa dẫm Ngọc Thanh một hồi rằng con gái nhà mà tổn thương thật sự thì sẽ đầu . Thấy Ngọc Thanh lọt tai, hai con mới về.

Thoáng cái hơn nửa tháng trôi qua, dự án trong tay Ngọc Khê cuối cùng cũng đàm phán xong. Chưa kịp ăn mừng, cô chỉ một lòng nghỉ ngơi, ngủ một giấc li bì mười mấy tiếng đồng hồ.

Niên Quân Mân vẫn luôn túc trực bên cạnh, thấy vợ tỉnh dậy vội vàng đỡ dậy: "Em thấy khỏe ở ?"

Nếu thấy vợ ngủ mà sắc mặt vẫn hồng hào thì bế bệnh viện kiểm tra .

Tinh thần Ngọc Khê hồi phục: "Chỉ là lười nhác rã rời, chẳng động đậy chút nào. À đúng , còn đói bụng đến cồn cào nữa, em ăn gì đó."

Niên Quân Mân yên tâm: "Anh bảo dì Lưu hầm cháo liên tục đấy, để bưng lên cho em."

Ngọc Khê thật sự cử động, trong chăn gật đầu: "Vâng."

Niên Quân Mân nhanh , Ngọc Khê hít hít mũi: "Thơm quá, mau mang đây."

"Chờ chút, để kê cái bàn nhỏ lên ."

Ngọc Khê chút nhịn nổi, khó khăn lắm mới uống cháo, cô cứ cúi đầu uống, một hết ba bát mới buông thìa: "No ."

"Em ăn một lúc nhiều như thế, dày khó chịu ?"

Ngọc Khê thấy thật sự khó chịu.

Niên Quân Mân nhíu mày, sức ăn của vợ vốn ít, cố ý lấy bát tô là để tránh múc cháo nhiều . Trước vợ uống hết một bát tô, giờ chơi hẳn ba bát: "Thật sự thấy khó chịu ?"

Ngọc Khê mím môi. Chồng hỏi mấy , do tác dụng tâm lý dày bắt đầu cuộn lên, còn cảm giác buồn nôn, đầu lưỡi chạm hàm cảm giác cũng , ngược càng buồn nôn hơn.

Cô nhanh ch.óng nhảy xuống giường lao thẳng nhà vệ sinh: "Oẹ, oẹ."

Cảm giác nôn mửa thật sự lấy mạng , dày đảo lộn, ruột gan như xoắn , cổ họng, l.ồ.ng n.g.ự.c đều khó chịu, nước mắt giàn giụa, những cơn nôn khan vẫn cứ tiếp tục.

Niên Quân Mân vẫn luôn vỗ lưng cho vợ, lo lắng suông, vợ nước mắt lưng tròng mà đau lòng vô cùng.

Một lúc lâu Ngọc Khê mới hết nôn khan, cô bệt xuống đất, mặc cho chồng giúp súc miệng rửa mặt. Cô còn chút sức lực nào, giọng cũng khản đặc: "Chắc là do ăn nhiều quá đấy."

Niên Quân Mân thấy giống lắm: "Chúng bệnh viện kiểm tra xem ."

Ngọc Khê thật sự còn sức, chẳng cả: "Em một lát là đỡ thôi."

"Không , kiểm tra mới yên tâm."

Chương 1120: Phiên ngoại (27)

Cuối cùng, Ngọc Khê lay chuyển Niên Quân Mân, cố gắng lấy chút sức lực quần áo bệnh viện. Kết quả kiểm tra nhanh .

Ngọc Khê ngơ ngác hỏi bác sĩ: "Bác sĩ cháu t.h.a.i ạ?"

Bác sĩ: " , gần một tháng rưỡi ."

Trong đầu Niên Quân Mân như pháo hoa nổ tung, miệng lẩm bẩm liên hồi: "Mình sắp bố , sắp bố ."

nhanh lo lắng: "Vợ cháu nôn dữ dội lắm, bác sĩ ơi, thế là ạ?"

Bác sĩ cạn lời: "Mười mấy tiếng đồng hồ ăn gì, đùng cái ăn quá nhiều nên mới gây phản ứng t.h.a.i nghén. Lúc về nhớ chú ý một chút, lát nữa tờ hướng dẫn những điều cần lưu ý đấy. Sau đừng ăn uống vô độ như thế nữa, ăn uống cân bằng."

Ngọc Khê ngượng ngùng, nhưng cũng thấy yên tâm: "Cảm ơn bác sĩ."

Cặp bố mới toanh cầm tờ xét nghiệm, ngây ngô, bọn họ thật sự sắp bố .

Ngọc Khê kìm đưa tay vuốt ve bụng , nơi đang một sinh linh bé bỏng: "Mau gọi điện thoại báo tin vui cho ."

" , đúng , gọi ngay đây."

Chờ vợ chồng Ngọc Khê về đến nhà, trong nhà đều tin, tất cả đều tập trung ở nhà cũ. Ngọc Khê lập tức thăng cấp thành động vật bảo tồn, còn là loại quý hiếm nhất, hận thể canh chừng 24/24.

Cuối cùng Trịnh Cầm ở , tiện thể kể chuyện bát quái về Ngọc Thanh. Ngọc Thanh và Triệu Tư Âm chính thức ở bên .

Trịnh Cầm : "Em trai con dẫn về mắt, chờ chốt thời gian sẽ báo cho con."

Ngọc Khê: "....... Tốc độ cũng nhanh quá đấy chứ!"

Trịnh Cầm phì : "Mẹ cũng thế, con đoán xem em trai con gì?"

"Nói gì ạ?"

"Yêu đương mà nhằm mục đích kết hôn là giở trò lưu manh, cho nên nhất định đưa về nhà, đợi chúng tán thành xong, nó tên Tư Âm quy hoạch cuộc đời nó!"

Ngọc Khê: "........"

Thời gian thấm thoắt trôi qua, bụng Ngọc Khê ngày càng lớn, chớp mắt sắp đến ngày sinh, cô cũng đến công ty nữa.

Làm , cảm nhận con lớn lên trong bụng từng ngày, Ngọc Khê mới ý thức sâu sắc nỗi vất vả của . Từ khi t.h.a.i nghén đứa trẻ, luôn hy sinh, nhất là giai đoạn cuối t.h.a.i kỳ, ngủ cực kỳ khó chịu, nghiêng ngửa đều thoải mái, chịu tội ít.

Ngọc Khê nhập viện từ sớm, cuối cùng cũng đến ngày "dỡ hàng".

Trịnh Cầm thấy bố thì kinh ngạc: "Bố, bố Ngọc Khê đang sinh?"

Ông cụ công tác, bà gọi điện thông báo, định bụng chờ sinh xong mới báo, ngờ ông cụ tự đến.

Trịnh Mậu Nhiên thể "bởi vì bố nhớ ngày sinh của Diệu Diệu" ? Đương nhiên là thể, nhưng ông việc cũng nghiêm cẩn: "Bố gọi điện thoại cho con, bố thẳng qua đây luôn."

Trịnh Cầm nghĩ nhiều, lo lắng về phía phòng sinh: "Đã nửa tiếng , cũng bao giờ mới sinh xong."

Trịnh Mậu Nhiên đồng hồ, lúc lên tiếng, ghế dài chờ đợi. Đừng mặt ông bình tĩnh, nhưng trong lòng cũng lo lắng khôn nguôi. Ông tự phụ cho rằng khi trọng sinh thì chuyện sẽ đổi, khi bụi lắng xuống thì tim ông vẫn còn treo lơ lửng.

Rất nhanh, trong nhà đều đến đông đủ. Nếu Niên Quân Mân vòng quanh ch.óng mặt thì hơn.

Cuối cùng cửa phòng sinh cũng mở, y tá bế đứa bé . Niên Quân Mân là đầu tiên lao tới: "Vợ thế nào ?"

Lời chúc mừng của y tá kịp chặn , khựng một chút mới : "Sản phụ sự bình an. Người nhà xem mặt em bé , là bé gái, suýt soát ba cân rưỡi ( 3.5kg)."

Niên Quân Mân cúi đầu con gái, trong lòng trào dâng cảm xúc, đây là con của và Ngọc Khê: "Tốt, quá, cảm ơn y tá."

Y tá đám nhà vây quanh, chút choáng váng, đông quá, trận thế lớn, cô ôm c.h.ặ.t đứa bé: " đưa bé trong ."

Trịnh Mậu Nhiên cũng chen , vội vàng liếc một cái, lúc trái tim mới hạ xuống. Diệu Diệu, đứa bé đúng là Diệu Diệu , sai .

Chương 1121: Phiên ngoại (28)

Ngọc Khê cảm thấy giai đoạn ở cữ sinh là nhẹ nhàng nhất. Con gái là một bé ngoan, dễ nuôi vô cùng. Bên cạnh chồng và đẻ, ngoại trừ việc cho con b.ú thì cô chẳng cơ hội động tay việc gì. Mẹ đẻ ở đây, cả nhà chồng cũng dọn về ở cùng.

Diệu Diệu, đúng , tên con gái là Niên Diệu Diệu. Tuy rằng Niên Phong nhận tổ quy tông, nhưng rốt cuộc vẫn để thừa kế cho bố nuôi, cho nên bé mang họ Niên.

Điều duy nhất khi ở cữ là ngoài, cứ nhốt trong phòng ngủ thật sự là t.r.a t.ấ.n .

Buổi tối Niên Quân Mân mới gặp con gái: "Con gái lớn lên đáng yêu thật đấy."

Tuy rằng chút lăng kính của cha, nhưng Diệu Diệu lớn lên quả thực xinh xắn, đúng là cục cưng của cả nhà.

Ngọc Khê ông bố ngốc nghếch, ậm ừ cho qua chuyện vì câu quá nhiều : "Em ông ngoại , công ty các cũng chuẩn từ thiện hả?"

Niên Quân Mân gật đầu: "Ừ, bố đề xuất đấy. Bố từng về nông thôn sống nên hiểu rõ tình hình ở vùng sâu vùng xa, trẻ con tiền học. Lần bàn chuyện hợp tác về, bố liền nghĩ đến việc xây dựng trường tiểu học Hy Vọng, cho những đứa trẻ khao khát đến trường một cơ hội học tập."

Lần nếu vợ đang ở cữ thì cũng theo. Tuy ấn tượng sâu sắc lắm nhưng cũng nhớ cuộc sống trong khe núi thật sự khổ cực.

Ngọc Khê sấp xuống: "Em thấy ông ngoại cũng ý giống em, hai công ty cùng ."

"Được thôi, sức của một nhà chung quy cũng hạn, bên em tham gia thì tự nhiên là ."

Ngọc Khê: "Chờ em hết cữ sẽ bàn chuyện với ông ngoại."

ông ngoại vẫn luôn việc thiện, ở cô nhi viện quê, quý nào ông cũng quyên góp. Lần ông ngoại một cách chính quy hơn.

Ngọc Khê ở cữ tròn một tháng, cuối cùng cũng ngoài hít thở khí. Nhờ kiêng cữ nên cô thấy khó chịu gì, ngược tinh thần sảng khoái mười phần.

Vừa hết cữ, Ngọc Khê liền việc. Ở nhà chồng và đẻ nên cô yên tâm về con cái.

Một tháng , dự án từ thiện trường tiểu học Hy Vọng liền thực thi, hiệu suất cao như là nhờ công của Trịnh Mậu Nhiên.

Trịnh Mậu Nhiên quá quen thuộc với quy trình, còn thêm nhiều ý tưởng mới mẻ, khiến Ngọc Khê khâm phục thôi.

Gần đây, Trịnh Mậu Nhiên còn thu mua một công ty thực phẩm, thiết lập điểm thu mua tại nhiều hương trấn, chuyên thu mua nông sản miền núi, sơn hào hải vị, đó qua sàng lọc đóng gói, theo hướng phân khúc cao cấp, đ.á.n.h thương hiệu thuần thiên nhiên. Đặc biệt là ở các thành phố lớn, yêu cầu về thực phẩm ngày càng cao nên việc kinh doanh vô cùng phát đạt.

Ngọc Khê: "......."

Kết quả là ông ngoại bỏ tiền thu mua, còn thực hành dựa cô. Thế là cô bận tối mắt tối mũi, vốn dĩ lúc m.a.n.g t.h.a.i béo lên ít, nhờ mà vóc dáng thuận lợi gầy nhanh ch.óng.

Đến Tết, vóc dáng của Ngọc Khê khôi phục như xưa.

Sự kiện lớn nhất năm mới là Ngọc Thanh và Tư Âm chính thức đính hôn, hai nhà gặp mặt Tết, cả hai bên đều hài lòng.

Năm mới, trong nhà thêm trẻ nhỏ nên náo nhiệt vô cùng.

Ngọc Khê ngạc nhiên khi thấy Niên Canh Tâm cứ lảng vảng bên cạnh . Đối với em chồng , cơ hội gặp mặt thật tình nhiều lắm. Cậu chịu yên, vốn học đạo diễn nên quanh năm chạy khắp nơi, về giao tình thì thật sự thiết.

"Có việc gì ?"

Niên Canh Tâm ngại ngùng. Bố và cả chịu đầu tư tiền, trong nhà chỉ còn cầu cứu chị dâu: "Chuyện là, em sắp nghiệp , một tác phẩm nghiệp, em trực tiếp thành phim điện ảnh, những thể kiếm tiền mà còn dùng tác phẩm nghiệp luôn."

Ngọc Khê hiểu , đây là xin đầu tư. Em chồng tìm đến cô chứng tỏ trong nhà đồng ý, nhưng em chồng đầu mở miệng, trực tiếp từ chối thì . Người con út cháu tôn, em chồng khéo mồm hơn chồng cô, thường xuyên ở bên cạnh chồng, lời của đôi khi quan trọng, cô hỏng quan hệ với chồng.

Chương 1122: Phiên ngoại (29)

Bởi vì, cô sớm nhận chồng chính là một phụ nữ nhỏ bé, còn là một phụ nữ tâm hồn nhạy cảm, trong lòng nếu cái gai thì chỉ càng đ.â.m càng sâu.

"Cần bao nhiêu?"

Mắt Niên Canh Tâm sáng rực lên, hi vọng : "Không nhiều ạ, vốn ít thôi, hai trăm vạn (2 triệu tệ)."

Ngọc Khê: "......."

Vị hiểu lầm gì về khái niệm "vốn ít" ? Hai trăm vạn mà là vốn ít á?

Niên Canh Tâm xoa xoa tay: "Chị dâu, thật sự thì 150 vạn cũng ạ."

Ngọc Khê cầm 150 vạn ném qua cửa sổ thật, cô là thương nhân, suy tư một chút : "Chị thấy em thể chia sẻ rủi ro, tìm thêm mấy nhà đầu tư nữa. Em xem nhé, chị thể đầu tư một phần, tên tuổi của chị và bố, em sẽ dễ dàng kéo đầu tư, em thấy kiến nghị của chị thế nào?"

Hơn nữa nhiều ngoài tham gia cũng thể tạo áp lực cho Niên Canh Tâm, nhất định sẽ dốc hết mười hai phần tinh lực để phim, ít nhất nếu lỗ thật thì cũng đến nỗi lỗ quá t.h.ả.m.

Niên Canh Tâm chần chừ. Hắn tìm nhà chính là sợ lỗ thì nhà bao bọc cho, nhưng chị dâu và cả thì khác, dù cũng cùng một họ. Nếu thật sự để chị dâu đầu tư bộ, lỡ như lỗ vốn, chỉ mất mặt mà trong nhà cũng hiềm khích, cả chừng cũng vì mà thấp hơn chị dâu một cái đầu: "Được ạ, để em tìm thêm ít đầu tư."

Ngọc Khê nhướng mày, cô đ.á.n.h giá thấp Niên Canh Tâm . Thằng nhóc chần chừ cô đều thấy hết, đây là tự phân tích rõ ràng lợi hại: "Chị góp 50 vạn."

Niên Canh Tâm: "Cảm ơn chị dâu."

Qua năm mới, Ngọc Khê dùng tài khoản cá nhân chuyển tiền, tiền đưa xong cô cũng chú ý nữa. Mãi đến tháng 3, bộ phim chuẩn khởi , Ngọc Khê mới gặp Niên Canh Tâm.

Niên Canh Tâm đến vì chuyện phim ảnh. Ngọc Khê nheo mắt: "Có đầu tư 100 vạn, nhờ em giật dây để bàn chuyện ăn với chị hả?"

Niên Canh Tâm chột . Nhà đầu tư nhiều mối quan hệ trong giới, cũng mượn nhân mạch đó nên khi nhắc tới, liền đến đây: "Vâng, ông cũng hứng thú với mảng thực phẩm, cho nên chuyện với chị dâu."

Ánh Trăng Dẫn Lối

Cây b.út máy trong tay Ngọc Khê gõ nhẹ từng nhịp lên mặt bàn. Cô nên "rồng sinh rồng phượng sinh phượng" nhỉ? Tâm tư của Niên Canh Tâm cũng ít , quả thực giống bố chồng. Cô từng cho rằng thằng nhóc giống chồng, khuôn mặt quá tính lừa gạt, thằng nhóc lưng chắc ít lợi dụng tên tuổi của cô !

Trong lòng Niên Canh Tâm giật thon thót. Từ khi quen chị dâu, tuy chị dâu lúc nào cũng tươi , nhưng đó đều là mặt nạ. Chị dâu là phận gái xuất giá mà thể dần dần nắm quyền quản lý công ty, mấy cái tâm tư nhỏ nhặt của chắc chắn giấu . Chị dâu lời nào áp lực quá: "Chị dâu."

Ngọc Khê nheo mắt: "Canh Tâm ."

Niên Canh Tâm: "........ Dạ."

"Chỉ thôi, nhé."

Niên Canh Tâm: "........ Cảm ơn chị dâu."

Hu hu, cho thêm lá gan cũng dám nữa, cảm nhận ánh mắt hình viên đạn!

Ngọc Khê: "Đều là trong nhà, chị thích thẳng thắn hơn."

"....... Vâng."

"Được , chiều mai lúc 2 giờ chị một tiếng đồng hồ, em dẫn đến đây !"

Niên Canh Tâm: "Vâng ạ chị dâu."

Chiều hôm , Ngọc Khê gặp , là một đàn ông béo mập, híp cả mắt thấy , tên là Vương Phúc Lộc, một đàn ông khôn khéo.

Buổi tối Trịnh Mậu Nhiên mới Vương Phúc Lộc đến bàn chuyện hợp tác. Ông cũng nên gì, loanh quanh thế nào mà hợp tác với . Xem sự nghiệp của Vương Phúc Lộc cũng sắp biến chuyển, nhưng thể khẳng định quý nhân của Vương Phúc Lộc vẫn luôn là Ngọc Khê. Ông thấy thú vị, Vương Phúc Lộc cũng mệnh lắm.

Bên phía Ngọc Khê cũng coi trọng Vương Phúc Lộc, mảng thực phẩm đích xác cần hợp tác. Vương Phúc Lộc tìm đến thì cô cũng định tìm hợp tác, hiện tại đối tác trực tiếp định đoạt.

Thời gian trôi qua luôn nhanh, chớp mắt một năm nữa, bạn nhỏ Diệu Diệu tính tuổi mụ lên ba, mồm miệng lanh lợi vô cùng, là hạt dẻ của cả nhà.

Năm nay trong nhà thêm một chuyện đáng chú ý nữa là bộ phim của Niên Canh Tâm. Quá trình phim thuận lợi, nội dung liên quan đến kinh tế. Đừng , Niên Canh Tâm thật sự thiên phú, mang chút sắc thái kịch tính một câu chuyện vốn khuôn phép, khiến nó đặc sắc hơn ít.

Phim công chiếu, vợ chồng Ngọc Khê và Niên Quân Mân ủng hộ, mua ít vé xem phim phát cho nhân viên coi như phúc lợi.

Do đạo diễn lớn, cũng độ nổi tiếng, dù chút quan hệ thì suất chiếu cũng cao lắm, may mà chất lượng phim nên doanh thu phòng vé cũng khá khẩm.

Ngọc Khê hài lòng, ít nhất lỗ vốn, đương nhiên cũng lãi. Ừm, chia đến tay Ngọc Khê hơn năm vạn một chút, thật đáng mừng.

Buổi tối, Ngọc Khê với Niên Quân Mân: "Em chuẩn sẵn tinh thần lỗ , thế mà lãi."

"Có lãi Canh Tâm vui nhỉ?"

"Bởi vì kỳ vọng cao quá chứ , thằng nhóc đó tưởng là kiếm đậm lắm cơ!"

Niên Quân Mân: "....... Không lỗ là ."

"Vẫn còn trẻ non , ngạo khí lắm. Em cũng nghĩ xem, nếu em và Vương Phúc Lộc hợp tác, Vương Phúc Lộc thể giới thiệu nhiều mối quan hệ cho em thế ? Nếu chúng và các đối tác nhân tiện nhắc tới, đối tác thể bao rạp mua vé ? Em hiểu về doanh thu phòng vé, nhưng cũng tiện thể tìm hiểu một chút, hai năm gần đây phim điện ảnh cơ bản đều lỗ, kiếm chút đỉnh trắng đều là nhờ công của gia đình."

Niên Quân Mân: "Vậy em với chú ?"

Ngọc Khê lườm một cái: "Em là chị dâu chứ chị gái , lời mới thích hợp."

"Được, mai ."

"Anh nhất định phân tích rõ ràng cho em hiểu, chúng thể giúp một nhưng thể giúp mãi . Lần đối tác nể mặt, nhiều quá thì ai cho . Còn nữa, bảo em , cái gì cũng tìm nguyên nhân từ bản , bản lĩnh bản mạnh thì là vàng sớm muộn gì cũng sẽ sáng, dựa khác bằng dựa chính ."

Niên Quân Mân ôm vợ: "Trong lòng hiểu rõ, nhất định sẽ rõ ràng, cũng để tránh nếu bằng bộ phim , chú đả kích quá mức."

"Ừ, dù cũng là em trai , chịu khó để tâm một chút."

Sau đó, Ngọc Khê quản nữa. Có lẽ Niên Canh Tâm nghĩ thông suốt, rốt cuộc còn rầu rĩ vui, ở nhà thêm mấy ngày trường học.

Thời gian thấm thoắt, Ngọc Thanh cũng nghiệp, nhưng tiếp tục học lên thạc sĩ, và hôn kỳ với Tư Âm cũng ấn định.

Ngày là do Trịnh Mậu Nhiên chọn, vốn dĩ Ngọc Thanh định kết hôn sớm như , tiếc là trấn áp. Trịnh Mậu Nhiên hừ hừ, ông là quyết định.

Ngọc Khê tinh lực quản chuyện Ngọc Thanh, ngày cưới liền bắt đầu chuẩn quà mừng.

Hôm nay, Ngọc Khê bàn hợp đồng ở ngoài về, vốn định lên thang máy thì dừng bước, nghiêng đầu thoáng qua.

Giám đốc phía hỏi: "Lữ tổng, chuyện gì ạ?"

Ngọc Khê khựng : "Mọi lên ."

Nói xong, Ngọc Khê về phía khu nghỉ ngơi ở đại sảnh. Trợ lý phía vội vàng đuổi theo, còn những khác thì ngẩn , cũng theo.

Ngọc Khê cô gái đang xổm bên chậu cây cảnh nức nở, quả nhiên lầm: "Lôi Tiếu?"

Lôi Tiếu đang thương tâm, đau lòng c.h.ế.t. Cô đến để xin việc, mắt thấy sắp nghiệp , đều đang tìm việc . Bố vất vả lắm mới nhờ quan hệ, cô mới cơ hội phỏng vấn , kết quả vì đến muộn mà hỏng bét.

Ngọc Khê: "........ Đừng nữa, ngẩng đầu lên nào."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhung-nam-thang-tuoi-dep-o-thap-nien/chuong-1118-1125-phien-ngoai-32.html.]

Lôi Tiếu đầm đìa nước mắt ngẩng đầu lên, chớp chớp mắt, quen lắm, nhanh cô nhớ : "Chị là đại tỷ tỷ."

Ngọc Khê: "......."

"Đại tỷ tỷ" là cái quỷ gì, thôi , ba năm đúng thật là đại tỷ tỷ.

Lôi Tiếu lau khô nước mắt. Ngồi xổm lâu nên chân tê rần, Ngọc Khê đỡ một cái: "Sao em ở đây? Bị bắt nạt ?"

Lôi Tiếu ôm sơ yếu lý lịch lắc đầu: "Em đến phỏng vấn muộn."

Bố tốn bao nhiêu ân tình, khom lưng uốn gối bao nhiêu , cứ thế hỏng hết.

Ngọc Khê: "......."

Tòa cao ốc đều là của nhà cô, mấy công ty, phần lớn đều là nhà dùng, 50% là đến từ việc gia đình cô tuyển dụng, đúng là duyên phận thật.

Đứa bé giống quan niệm thời gian: "Sao đến muộn?"

Chương 1123: Phiên ngoại (30)

Lôi Tiếu c.ắ.n môi, cô nhắc đến . Ba năm , tái hôn. Vì lấy thương nhân, tuy kế nhưng lúc tiền, thiếu về châm chọc bố cô.

ai ngờ , mấy năm thương nhân phá sản, còn gánh lưng một đống nợ. Mẹ cô ly hôn nhưng đối phương dạng , ly hôn , moi tiền từ cô, nên nhắm đến cô, giới thiệu đối tượng.

Hôm nay bà chặn đường cô, vất vả lắm cô mới thoát , đó thì muộn giờ.

Ngọc Khê đầu Lôi Tiếu ngày càng cúi thấp, , thế hỏi : "Trên hồ sơ em xin công ty nào?"

"A, Tập đoàn Trịnh thị ạ."

Công ty nổi tiếng, phúc lợi , lương cao, nhiều sinh viên trong trường đều , cho nên cơ hội phỏng vấn khó .

Ngọc Khê thầm nghĩ quả nhiên là thế, đầu bảo trợ lý: "Đưa cô phỏng vấn !"

Nói xong, Ngọc Khê dẫn rời .

Lôi Tiếu tròn mắt: "Chuyện ?"

Trợ lý trong lòng ghi nhớ cô gái . Cô theo sếp nhiều năm, sếp thiện cảm với cô gái . Còn về việc họ hàng thì trợ lý rõ, họ hàng của sếp cô đều nhớ trong lòng, sếp nhiều họ hàng, chẳng qua là thiện cảm với cô gái thôi, nhiều hơn nữa thì , nhưng cũng đáng để chiếu cố.

Lôi Tiếu trợ lý tủm tỉm mà giải thích gì, nhanh phản ứng . Cô cũng ngốc, phía đại tỷ tỷ một đám theo, ai nấy đều là tinh , khí thế mười phần, đại tỷ tỷ thuận miệng là thể cho cô phỏng vấn , trong lòng cô liền hiểu rõ.

Ngọc Khê trở văn phòng, đợi một lúc trợ lý mới , đầu cũng ngẩng lên: "Nhập chức ?"

Trợ lý ngay sếp bảo cô đưa phỏng vấn chính là để cho : "Đã thủ tục ạ, ngày mai chính thức , tiên là thực tập, ba tháng khảo hạch, thông qua và lấy bằng nghiệp sẽ chuyển chính thức. À, trướng tổng giám đốc Tề ạ."

Ngọc Khê: "Cô việc !"

Trợ lý sếp hài lòng với sự sắp xếp của . Tổng giám đốc Tề là một trong ít tự dẫn dắt mới, tuy nghiêm khắc nhưng trướng ai nấy đều năng lực cực mạnh. Tính cách của sếp là dù quan tâm đến ai cũng hy vọng đó thể tự học bản lĩnh. Công ty nuôi vô dụng, dù cơ hội cho cô bé , còn việc chuyển chính thức là xem bản cô bé nỗ lực . Sau nếu sa thải thì là do bản cô bé, sếp cũng sẽ vì cô bé mà phá lệ nữa.

Ngọc Khê cũng hỏi han gì thêm về Lôi Tiếu. Bốn tháng , cô mới gặp Lôi Tiếu, cô bé lấy bằng nghiệp và chính thức nhận .

Ngọc Khê thì dúi cho một cái túi, mặt Lôi Tiếu đỏ bừng: "Bố em món tủ, em cảm ơn chị thế nào, dám tìm chị ở nhà ăn, cho nên mới chặn chị buổi sáng, cảm ơn chị cho em cơ hội, cảm ơn chị."

Ngọc Khê hộp cơm trong túi giấy, bốn cái. Lại thẻ nhân viên của Lôi Tiếu, thành nhân viên chính thức. Lôi Tiếu tìm cô ở nhà ăn cũng là cô nghĩ Lôi Tiếu tâm cơ, buổi sáng chặn đường cô, tránh đồng nghiệp là , thể tránh nhiều phiền toái.

buổi sáng tránh đồng nghiệp cũng dễ, thời gian cô cố định, đa giờ cao điểm, ít khi đến sớm, nhất là thời gian mệt nên dậy sớm, hôm nay là hiếm hoi đến sớm.

Chắc hẳn Lôi Tiếu ngày nào cũng mang đồ ăn theo chờ suốt một thời gian dài, tấm lòng cô xin nhận: "Sau nỗ lực nhiều hơn nhé."

Lôi Tiếu rạng rỡ: "Vâng ạ."

Ngọc Khê xách cái túi lên lầu, định mang về nhà ăn cơm. Hôm nay họp xong cuộc họp quan trọng, Niên Quân Mân sẽ đến đón cô bệnh viện kiểm tra.

Bởi vì cô cảm giác hình như dính bầu , nếu mấy ngày nay đặc biệt mệt mỏi, kỳ kinh nguyệt tới, thì cô thật dám nghĩ đến chuyện mang thai, rõ ràng là phòng tránh mà!

Chương 1124: Phiên ngoại (31)

Vợ chồng Ngọc Khê bệnh viện kiểm tra cả buổi, kết quả là thai. Bác sĩ xác nhận xác nhận là do áp lực quá lớn, nghỉ ngơi , điều dưỡng là sẽ .

"Em sợ m.a.n.g t.h.a.i thật sự, mắt thấy dự án sắp bắt đầu , em là tổng phụ trách còn khảo sát nữa."

Niên Quân Mân cảm thấy vợ chồng đúng là khổ, trong nhà trẻ con ít, Canh Tâm thì tâm trí đặt kinh doanh, Ngọc Thanh càng giỏi, chui thẳng viện nghiên cứu, còn Ngọc Chi, thằng nhóc khiếu kinh doanh đấy nhưng tiếc là còn quá nhỏ.

"Ông ngoại gọi chúng về nhà ăn cơm đấy."

Ngọc Khê: "Được, báo kết quả kiểm tra luôn, đỡ để bố lo lắng."

Cuối cùng, Lôi Tiếu mang món tủ đến, Ngọc Khê mang về nhà đẻ. Ngọc Khê đưa thức ăn cho thím Ngô, bước phòng khách liền thấy ông ngoại đang thảnh thơi uống : "......."

Nói thật, bắt đầu từ năm nay ông cụ chẳng mấy khi đến công ty nữa, trừ khi cuộc họp quan trọng, phần lớn thời gian ở nhà thì là du lịch khắp nơi cùng bà ngoại, cuộc sống tiêu d.a.o tự tại, mà cô đỏ cả mắt.

Trịnh Mậu Nhiên liếc mắt đứa cháu gái đang im thin thít, trực tiếp bỏ qua sự ghen tị trong mắt Ngọc Khê: "Kết quả kiểm tra thế nào?"

Ngọc Khê thấy đều : "Gần đây là do mệt quá thôi ạ, thai."

Trịnh Mậu Nhiên cảm giác " đời say cả tỉnh", buổi sáng nhận tin tức ông khẳng định là t.h.a.i , bởi vì thời gian đúng, cặp song sinh đến mùa đông mới phát hiện cơ.

Trong lòng Trịnh Cầm tiếc nuối, nhưng con dâu m.a.n.g t.h.a.i cũng nhanh thật, cảm thấy m.a.n.g t.h.a.i lệch thời gian với con gái cũng : "Sau chú ý nghỉ ngơi nhiều , đừng liều mạng quá."

"Con cũng liều mạng , việc gì cũng chờ ký tên, các loại hội nghị lớn nhỏ ngừng, khổ cách nào, ông ngoại, ông xem ."

Trịnh Mậu Nhiên: "....... Ai chà, ông hẹn với lão Lý đến giờ , cơm tối ông về nhé."

Ngọc Khê: "........"

Hừ, già cũng chột đấy chứ!

Ngọc Khê khách sáo giữ một chút thôi, hiếm khi nghỉ ngơi, thà dâng hiến cho Chu Công ngủ bù còn hơn.

Đến bữa tối, Ngọc Khê ngờ món tủ của Lôi Tiếu cả nhà yêu thích. Bà ngoại Trịnh dạo ăn uống kém, ngược hôm nay ăn ngon miệng.

Trịnh Mậu Nhiên thấy hết: "Món mua ở thế?"

"Ông ngoại, ông còn nhớ cô gái con đụng , cô ở công ty, cô mang cho con đấy."

Sau đó bàn ăn tĩnh lặng như tờ, Ngọc Khê: "......."

Vui quá nên mồm miệng nhanh nhảu, lộ tẩy mất .

Trịnh Mậu Nhiên lực bất tòng tâm, ông cảm nhận tia t.ử thần từ vợ và con gái, trực tiếp ném cái nồi sang chỗ khác: "Ngọc Khê cho ông , ông là ông tán thành đấy, thật sự."

Ngọc Khê: "......."

Trong lòng thầm niệm, đây là ông ngoại ruột, ruột thịt!

Cuối cùng, Ngọc Khê nghiến răng, dỗ dành đang đỏ mắt, bà ngoại đang rưng rưng , còn cả chồng và bố đang mặt lạnh tức giận, đầu cô nổ tung, hu hu!

Giải quyết xong bên nhà đẻ, về nhà dỗ dành chồng, hứa hẹn một loạt hiệp ước bất bình đẳng , còn tước đoạt quyền lái xe!

Cô cũng định phản bác đấy, nhưng rốt cuộc là sai, đành hèn nhát nhận thua!

Ngọc Khê tước đoạt quyền lái xe, để an ủi tâm hồn bé nhỏ của , cô ôm con gái cùng. Có hạt dẻ ở đây, cô thể tự an ủi rằng vì con nên lái xe.

Diệu Diệu đầu tiên đến đây, bé Ngọc Khê, đối mặt với dòng tinh qua mà chẳng hề sợ hãi chút nào, dáng bà chủ nhỏ lắm, khác chào hỏi bé còn gật đầu đáp lễ, còn dáng hơn cả Ngọc Khê.

Đến văn phòng, cô nhóc giả bộ nữa, mắt sáng lấp lánh : "Mẹ ơi, con giống cụ ngoại ?"

Ngọc Khê: "....... Giống."

Cô nhóc vui vẻ: "Mẹ ơi, việc , con gọi điện thoại cho cụ ngoại."

Ngọc Khê cứ thế bỏ rơi. Cô buồn bực ghê, con bé cơ hội gặp cụ ngoại ít, thích ông ngoại thế , cuối cùng thì tính cách vẫn là giống ông!

Ngọc Khê họp, dặn dò thư ký: "Giao Diệu Diệu cho cô chăm sóc nhé."

Thư ký đầu trông Diệu Diệu, kinh nghiệm , thấy trông trẻ con phiền phức mà ngược vui vẻ. Được trông con của sếp, đó là sếp tin tưởng sâu sắc: "Vâng, Lữ tổng, chị cứ yên tâm."

Ngọc Khê day day giữa trán, lát nữa một trận đ.á.n.h ác liệt đ.á.n.h. Dù cô dần dần tiếp quản công ty, chứng minh năng lực và thủ đoạn của , nhưng trong mắt một nguyên lão, cô vẫn là trẻ con, còn trẻ tuổi, hơn nữa công ty phát triển nhanh ch.óng, tư tưởng mới và tư tưởng cũ va chạm, mỗi họp đại hội đều mệt mỏi!

Họp một lèo hết cả buổi sáng, chờ Ngọc Khê đẩy cửa bước thì gần 12 giờ. Ngọc Khê về phía văn phòng nghĩ, may mà thai, thời điểm mấu chốt mà m.a.n.g t.h.a.i thì thật tình gánh nổi.

Trợ lý vội tiến lên: "Diệu Diệu và tiểu Lưu nhà ăn ạ. Lữ tổng, chúng xuống ăn là gọi cơm trưa lên?"

Sáng sớm Ngọc Khê uống đầy một bụng nước, phiền phức: "Đi nhà ăn ."

Nhà ăn công ty chỉ mở cửa cho nhân viên, bộ tầng lầu chia thành vài khu vực: một khu món Trung, một khu món Tây, một khu nghỉ ngơi và cuối cùng là khu đồ ăn vặt.

Nhân viên công ty phụ cấp cơm trưa, bao gồm bữa sáng, mấy năm nay mới , phụ cấp bữa sáng là 8 đồng, bữa trưa là 15 đồng, tăng ca thì cung cấp miễn phí.

Khu vực nghỉ ngơi cà phê, trái cây, các loại đồ uống, buổi trưa cung cấp miễn phí, tăng ca cũng miễn phí. Trong giờ việc mỗi bộ phận đều phòng nước riêng, cà phê trong phòng nước miễn phí cả ngày.

Khu đồ ăn vặt thì tính điểm dựa sự chuyên cần (ngoại cần). Đi đầy đủ xin nghỉ, một tháng điểm chuyên cần sẽ nhân đôi. Đủ 50 điểm chuyên cần, nhân đôi là 100, tương đương 100 đồng, thể dùng để mua đồ ăn vặt ở khu , nhưng tích lũy hủy bỏ, một năm tích cóp cũng là một khoản tiền nhỏ.

Đặc biệt một nửa khu đồ ăn vặt là hàng nhập khẩu giá cao, bán cho nhân viên với giá một nửa. Rất nhiều nhân viên sẽ tích điểm để mua cho con cái ở nhà, đồ ăn vặt nhập khẩu mang đến trường mặt mũi. Hơn nữa tích cóp đến dịp lễ tết, khu đồ ăn vặt sẽ xuất hiện rượu ngon, hộp quà, dùng điểm chuyên cần mua, còn nửa giá, dùng để biếu tặng dịp lễ tết là thích hợp nhất.

Đương nhiên cũng những trẻ tích cóp, thích lương là tiêu luôn. Khu đồ ăn vặt là một trong những khu vực hoan nghênh nhất.

Chính vì phúc lợi công ty ngừng nâng cao, nhà ăn công ty của Ngọc Khê nổi tiếng trong ngành. Rất nhiều sinh viên nghiệp trường danh tiếng đến xin việc đều là vì phúc lợi , chỉ riêng phúc lợi một năm tiết kiệm ít tiền !

Ngọc Khê đến nhà ăn đúng giờ cơm, đông. Không còn cách nào khác, nhân viên công ty ít khi ngoài ăn, đa đều ăn ở nhà ăn.

Ngọc Khê liếc mắt liền thấy Diệu Diệu. Con bé ăn cơm nhà ăn mà ăn cơm hộp, cô cau mày, hộp cơm quen quen: "Diệu Diệu."

Diệu Diệu đang ăn ngon lành: "Mẹ, con để một nửa cho đấy."

"Hộp cơm ở thế?"

Ngón tay mập mạp của Diệu Diệu chỉ một góc: "Của chị gái kìa, con dùng suất bít tết đổi đấy, là suất đắt nhất luôn, con chiếm tiện nghi nhé."

Ngọc Khê theo, thấy ngay Lôi Tiếu: "Sao con nghĩ việc đổi cơm hộp?"

"Thơm mà , con ngang qua chị , ngửi thấy mùi thơm liền hỏi đổi . Chị gái lắm, đồng ý đổi với con. À, con con là ai nhé."

Chương 1125: Phiên ngoại (32)

Cô thư ký đến nơi. Vừa Diệu Diệu viện cớ lấy hoa quả, cô cứ nghĩ bé là quen của công ty nên cũng yên tâm ngay. Ai ngờ thì hộp cơm đ.á.n.h tráo.

 

Ngọc Khê cũng chút hiểu về Lôi Tiếu. Cô gái loại thích leo cao, nếu tâm tư đó thì bốn tháng nay cô sớm phong thanh . Diệu Diệu dùng suất ăn đắt tiền để đổi, chắc Lôi Tiếu cũng dọa sợ. Tuy nhiên, Diệu Diệu dù cũng là trẻ con, Lôi Tiếu mấy để ý đến chuyện nhà cô, Diệu Diệu là ai. những nhân viên lâu năm thì , Lôi Tiếu kín tiếng cũng khó, coi như đây cũng là một loại thử thách.

 

Nghĩ , Ngọc Khê cũng thấy gánh nặng gì, xuống cùng con gái ăn cơm hộp. Món tủ nhà Lôi Tiếu đúng là ngon thật, ông ngoại để mắt tới, vận may của nhà họ Lôi đến .

 

Nghĩ thì, vẫn tâm tính ngay thẳng. Nếu Lôi Tiếu tâm thuật bất chính, cô bé sẽ nhận hộp cơm, càng dám mang về nhà.

 

Ngọc Khê liên tục đưa Diệu Diệu đến công ty việc, cô cũng ngăn cản. Diệu Diệu thiện cảm với Lôi Tiếu, cô bé quen tự chạy sang bộ phận của Lôi Tiếu chơi, khiến lời đồn đại nổi lên tứ phía.

 

Rất nhiều bắt đầu nịnh bợ Lôi Tiếu, Ngọc Khê đều cả. Lôi Tiếu cô thất vọng, vẫn bổn phận của , từ lúc đầu luống cuống đến khi ứng đối tự nhiên, trưởng thành nhanh ch.óng trong môi trường áp lực cao. Tổng giám đốc Tề thậm chí còn coi cô như kế cận để bồi dưỡng.

 

Thời gian trôi nhanh, dự án của Ngọc Khê thành, mùa đông cũng bắt đầu. Lần cần kiểm tra nữa, Ngọc Khê cũng mang thai. Cái t.h.a.i hành cô ngừng nghỉ. Hồi m.a.n.g t.h.a.i Diệu Diệu, ngoại trừ ăn no quá nôn thì cô hề ốm nghén, chỉ khẩu vị là đổi chút ít.

 

Cái t.h.a.i cảm giác là bắt đầu hành hạ cô đủ đường. Vốn dĩ theo dự án gầy , từ lúc phản ứng ốm nghén, mấy ngày cô gầy thêm một vòng.

 

Trịnh Cầm xót xa: "Hành hạ thế , khéo là sinh đôi đấy."

 

"Chắc ạ?"

 

Ngọc Khê Tư Âm đang mang song thai, khả năng trong nhà thực sự gen sinh đôi. Tư Âm phản ứng cũng nhỏ, Ngọc Khê chút hoang mang, mang một đứa đủ vất vả , nếu mang hai đứa thì đúng là cái mạng già .

 

Tôn Thiên Thiên thì vui mừng, già đều thích con đàn cháu đống. Đương nhiên bà sẽ ngốc đến mức mở miệng hai đứa là , bà thông gia đang đau lòng con gái kìa. Bà cũng là tinh ý, nghĩ đến con trai út, thở dài: "Canh Tâm cứ chạy lung tung khắp nơi, ngay cả bạn gái cũng . Anh trai nó đều sắp đứa thứ hai , nó đến đối tượng kết hôn cũng , thật rầu rĩ."

 

Trịnh Mậu Nhiên xong, chuyện việc ông quản, ông chỉ lo chuyện liên quan đến . Hơn nữa kiếp Niên Canh Tâm và kiếp cùng một , ông cũng ông tơ bà nguyệt, chỉ im lặng .

 

Trịnh Cầm tiếp lời: " xem tin tức cũng ít, tin giải trí chẳng Canh Tâm bạn gái tin đồn ? Còn chụp mấy đấy."

 

"Thằng nhóc tính khí thất thường, nhưng tình cảm thì chung thủy. Nếu thực sự bạn gái nhất định sẽ với gia đình. Nó giải thích , tin giải trí là bắt gió bắt bóng. Nó còn đang sầu não đây , một câu cũng thể gây sóng gió, nó chẳng dám xã giao nữa."

 

"Gia thế Canh Tâm công khai minh bạch, trai, nhan sắc nhan sắc, tài hoa tài hoa. Được con gái nhà để mắt là chuyện quá bình thường, ai để mắt bà thông gia mới nên lo lắng đấy!"

 

Tôn Thiên Thiên giấu nụ . Bà cũng thoát tục , khen con trai bà, bà thích : "Tiểu Khê , con và Quân Mân để ý xem nhà ai cô con gái nào thì giới thiệu cho Canh Tâm với, tin tưởng mắt của hai đứa."

 

"Vâng ạ."

 

Ngọc Khê ghi nhớ trong lòng, sàng lọc một lượt những đối tác con gái, sàng lọc những từng gặp. So tính , đúng là mấy cô thích hợp. Sau đó Ngọc Khê đưa danh sách cho chồng, phần còn để chồng kiểm tra là . Hài lòng thì cô giúp hẹn gặp mặt, hài lòng thì cứ từ từ, dù cô dạo dưỡng t.h.a.i nghỉ ngơi cũng thời gian.

 

Niên Canh Tâm rốt cuộc cũng bước lên con đường xem mắt. Trước Tết gặp vài , cũng may sàng lọc nên xảy chuyện nực gì. Có điều gu thẩm mỹ của chút ngoài dự đoán, mà Niên Canh Tâm ưng ý tính cách chẳng hợp với chút nào. Tuy nhiên Tôn Thiên Thiên hài lòng, cho rằng vợ chồng nên bù trừ cho .

 

Đến khi bụng Ngọc Khê xác định là đơn thai, tiến triển của Niên Canh Tâm và đối tượng xem mắt cũng thần tốc. Hai bên gia đình gặp mặt, ai nấy đều vô cùng hài lòng.

 

Ngọc Khê nghiêm túc nghi ngờ, ba nhà gái sợ con gái ế chỏng chơ, vất vả lắm mới rước, mau ch.óng gả kẻo hối hận!

 

Sau Tết, cái t.h.a.i của Ngọc Khê định, chuẩn công ty. Mỗi ông ngoại cô, cô cảm thấy kỳ quái, trong mắt ông che giấu quá nhiều cảm xúc. Cô trộm hỏi : "Mẹ, ông ngoại khỏe ?"

 

Trịnh Cầm cũng nghi ngờ: "Gần đây ông ăn ít lắm, còn thất thần, đặc biệt thích ngẩn ngơ."

 

Ngọc Khê lo lắng: "Không bệnh viện khám xem ạ?"

 

"Ông cụ chịu , còn giận dỗi với ba . Mẹ và ba con đoán, dùng não nhiều quá nên mắc cái bệnh tuổi già gì đó ?"

 

Ngọc Khê: "......."

 

Thật nên để xem trạng thái của ông ngoại ở đại hội cổ đông, còn bệnh tuổi già nữa chứ, hai vợ chồng thật đáng tin cậy!

 

Vì Ngọc Khê nghỉ phép trở , Trịnh Mậu Nhiên bàn giao một việc. Từ khi Ngọc Khê kiểm tra chỉ một thai, ông vẫn luôn suy nghĩ xem sai sót ở . Rõ ràng ngày thụ t.h.a.i đúng, song t.h.a.i biến thành một, Nhấp Nháy chạy ?

 

Trở về mấy chục năm, đầu tiên xuất hiện chuyện ngoài ý , là thiếu mất một đứa cháu, ông hoảng hốt lâu, chút thể chấp nhận hiện thực!

 

Trịnh Mậu Nhiên rơi ngõ cụt, hồi tưởng hồi tưởng xem sai ở , cuối cùng cũng nghĩ . Cùng một cha , thiếu mất một đứa nhỉ?

 

Vài ngày , Ngọc Khê thật sự chịu nổi ánh mắt của ông ngoại nữa. Cô tính toán kỹ , ông ngoại bệnh, căn nguyên ở chính cô: "Ông ngoại, thời điểm cháu m.a.n.g t.h.a.i đúng ạ?"

 

Đây là kết quả cô và Niên Quân Mân phân tích mấy ngày nay!

 

Trịnh Mậu Nhiên: "Không liên quan đến cháu."

 

"Một ngày ông thôi với cháu bao nhiêu , cháu ."

 

Trịnh Mậu Nhiên: "........ Rõ ràng thế ?"

 

"Vâng."

 

Trịnh Mậu Nhiên: "........ Có thể là do ông quá mong chờ song sinh nên chút hụt hẫng, cháu đừng để tâm."

 

Ngọc Khê: "......."

 

Tuy lý do cũng , nhưng vẻ thật lòng lắm. Thôi kệ, cô cũng mặc kệ!

 

Cũng may, một tháng , Trịnh Mậu Nhiên cuối cùng cũng trở bình thường. Ngọc Khê thở phào nhẹ nhõm, rằng đối mặt với ông ngoại bình thường áp lực lớn.

 

Chỉ là, nhanh Ngọc Khê phát hiện, nhiều chuyện ông ngoại đều sẽ can thiệp, đặc biệt là chuyện của con cháu, hiện tại đều hỏi đến nữa. Tuy nhiên tinh thần ông vẫn nên Ngọc Khê cũng để ý quá nhiều.

 

Chớp mắt hoài t.h.a.i mười tháng, Ngọc Khê sinh một bé trai, cháu đích tôn của nhà họ Niên, lấy họ Vương, tên Vương Dung Dung. Tiểu gia hỏa Tôn Thiên Thiên cưng chiều hết mực, quả thực là cục vàng cục bạc.

 

Cũng may Niên Phong hồ đồ, tuy cũng cưng chiều cháu nhưng càng coi trọng việc giáo d.ụ.c hơn. Vợ thế nào rõ, giáo d.ụ.c con cái thì một lời khó hết. Ba đứa con đều do ông dạy dỗ, cháu gái là con dâu dạy dỗ, cháu trai cũng giao cho vợ chồng con cả, tuyệt đối sẽ để vợ ông dính .

 

Ông quyết đoán từ chối đề nghị của vợ về nhà cũ ở, đợi con dâu hết cữ liền đưa vợ về nhà riêng.

 

Ngọc Khê chỉ một lải nhải: "May mà bố chồng con quản chồng con, nếu ông trấn áp thì bà lắm chuyện lắm đấy!"

 

Ngọc Khê vô cùng tán đồng!

 

Đợi Dung Dung một tuổi, vợ của Niên Canh Tâm mới mang thai. Ngọc Khê thật sự vui, cuối cùng cũng chia sẻ sự chú ý của chồng. Tuy chồng sống ở nhà cũ, nhưng quản chân bà chạy qua chạy . Một năm nay vì Dung Dung, mâu thuẫn lớn nhưng mâu thuẫn nhỏ thì ít.

 

 

Loading...