Những Năm Tháng Tươi Đẹp Ở Thập Niên - Chương 1112: Phiên ngoại (19)

Cập nhật lúc: 2025-12-21 09:27:19
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Trịnh Mậu Nhiên thầm thở dài, ông cũng ngờ hai đứa trẻ duyên phận sâu sắc với Hà Giai Lệ như . Sau khi trở về thủ đô, ông nghĩ đến chuyện hai đứa trẻ cũng âm thầm giúp đỡ, đàn ông mở một cửa hàng ăn vặt ngay cạnh trường học, thu nhập cũng khá, nếu hai vợ chồng cũng chẳng tiền nuôi con ăn học.

 

Trịnh Mậu Nhiên cảm thấy, con đôi khi nên nghĩ quá nhiều, ông chỉ cảm thán một chút thôi mà thế nào gặp thật.

 

Trịnh Mậu Nhiên đến bệnh viện, lo lắng vây quanh Ngọc Khê xem xét: "Có thương ?"

 

Ngọc Khê thật sự thương, n.g.ự.c đau nhói, lúc kiểm tra thấy bầm tím hết cả, may mắn tổn thương đến xương cốt, cũng đập đầu. Để ông ngoại lo lắng, cô dối: "Không ạ."

 

Nói xong, cô còn hai vòng, xoay cho ông xem.

 

Trịnh Mậu Nhiên suýt dọa c.h.ế.t khiếp. Vốn dĩ đang đợi Ngọc Khê họp, đợi mãi thấy , đứa nhỏ đến muộn. Gọi điện thoại thì ban đầu Ngọc Khê còn dối, ông giọng là ngay chuyện, đứa nhỏ nuôi lớn trong lòng ông rõ nhất. Hỏi kỹ mới t.a.i n.ạ.n xe.

 

Kiếp Ngọc Khê là cháu ngoại ruột thịt, do một tay ông nuôi lớn, tình cảm hai đời dồn , tin t.a.i n.ạ.n ông thật sự chịu nổi, lập tức chạy đến bệnh viện, xác nhận cô mới yên tâm.

 

Ngọc Khê chịu đau, cũng dám thở mạnh, vội đỡ ông ngoại xuống: "Ông ngoại, dọa ông sợ ."

 

Trịnh Mậu Nhiên tức giận ấn trán cháu gái: "Cháu xem?"

 

Ngọc Khê cũng thấy oan ức: "Cháu lái xe bao năm nay vẫn luôn tuân thủ luật lệ, chuyện thật sự liên quan đến cháu. Người đột nhiên lao , cũng may kỹ thuật cháu , lái chậm phanh kịp thời!"

 

Ánh Trăng Dẫn Lối

Ngọc Khê nghĩ cũng thấy sợ, cô sắp kết hôn , nếu thật sự thương đ.â.m thương nặng, chỉ bản chịu tội mà trong lòng cũng bất an, hôn lễ cũng thể diễn đúng hạn.

 

Trịnh Mậu Nhiên lúc mới tâm trí hỏi: "Người thế nào ?"

 

Ngọc Khê: "Cô bé đó gãy xương đùi, những chỗ khác , lát nữa là thôi ạ."

 

Trịnh Mậu Nhiên hỏi: "Chỗ xảy t.a.i n.ạ.n đèn xanh đèn đỏ ?"

 

Ngọc Khê lắc đầu: "Không ạ, cho nên mới liên quan đến cháu. Cháu đang bình thường thì cô bé đó lao . Cháu báo cảnh sát, họ điều tra , cháu chịu trách nhiệm lớn. cũng là cháu đ.â.m nên cháu ở xem ."

 

Trịnh Mậu Nhiên quá hiểu tính cháu gái, chỉ ở mà chắc chắn viện phí, t.h.u.ố.c men đều đóng hết . Xem cô bé chắc cũng đáng thương, nếu cháu gái ông nhất định sẽ đợi phụ đến giải quyết qua cảnh sát.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhung-nam-thang-tuoi-dep-o-thap-nien/chuong-1112-phien-ngoai-19.html.]

Ngọc Khê hỏi: "Ông ngoại, ông đến đây thì cuộc họp tính ạ?"

 

Trịnh Mậu Nhiên: "Có ba cháu ở đó ."

 

Ngọc Khê chột : "Ba cháu chuyện chứ ạ?"

 

Trịnh Mậu Nhiên: "Ba cháu là giấu chuyện, nó thì cả nhà đều . Ông cho nó, nếu thương nặng thì cũng cần , kẻo cháu, bà ngoại và bà nội cháu lo lắng."

 

Ngọc Khê vội vàng gật đầu, nhất định , nếu đừng hòng tự lái xe nữa!

 

Đèn phòng phẫu thuật tắt, chân bó bột, cô gái vẫn tỉnh táo.

 

Trịnh Mậu Nhiên : "........"

 

Là Lôi Tiếu, thật là duyên phận. Thủ đô rộng lớn như , trường học nhà của Lôi Tiếu đều cùng khu với nhà họ, thế mà vẫn gặp !

 

Ngọc Khê khuôn mặt cô gái nhỏ mà thổn thức, mặt mũi sưng vúp, đ.á.n.h tàn nhẫn đến mức nào, chắc mấy đánh.

 

Ngọc Khê đặt phòng bệnh đơn. Đến phòng bệnh, đợi bác sĩ khỏi, Ngọc Khê mới : "Lôi Tiếu, thông báo cho nhà em thế nào đây?"

 

Lôi Tiếu c.ắ.n môi, rũ mắt xuống, giọng khàn khàn, cuối cùng điện thoại bàn ở cửa hàng: "Cảm ơn chị đóng viện phí giúp em, ba em đến sẽ trả cho chị."

 

Ngọc Khê đưa điện thoại cho Lôi Tiếu: "Em tự !"

 

Tay Lôi Tiếu cầm điện thoại run, điện thoại đắt quá. Lúc điện thoại kết nối: "Alo!"

 

Giọng Lôi Tiếu nghẹn ngào: "Ba, con là Tiếu Tiếu đây. Ba bình tĩnh con , con đang ở bệnh viện, ba thể đến đây một chút ?"

 

"Được, , ba đến ngay, con đợi ba nhé."

 

Trịnh Mậu Nhiên Lôi Tiếu cúp điện thoại, trong lòng phức tạp. Vết thương mặt Lôi Tiếu ông thể đoán phần nào. Chỉ là, ông giúp đỡ thì cuộc sống vẫn dựa chính !

 

 

Loading...