Ngọc Khê bàn thức ăn, Niên Quân Mân tốn ít công sức tìm hiểu, là những món cô thích. Cô ăn cơm nhà ăn nửa tháng, mới lạ đến mấy cũng đủ . Những ngày đó cải thiện bữa ăn dựa đồ ăn vặt Niên Quân Mân gửi đến mỗi ngày để sống qua ngày. Cái bụng của cô vẫn luôn kêu gào đòi ăn những món cô thích!
Niên Quân Mân thấy mắt Ngọc Khê sáng lên, cảm thấy dù vất vả nhờ vả cũng đáng giá: "Mau nếm thử ."
Ngọc Khê khách sáo, trực tiếp động đũa: "Ưm, ngon quá."
"Ngon thì ăn nhiều một chút, mấy ngày nay em gầy ."
Ngọc Khê cắm cúi ăn ngấu nghiến, chẳng thèm để ý đến hình tượng. Cô cảm giác với Niên Quân Mân, qua thời gian tiếp xúc càng rõ ràng hơn, cho nên mới cho phép Tô Nính nhận đồ ăn vặt của . Tuy nhận lời nhưng trong lòng cô cũng dự tính, định sẽ tìm hiểu nghiêm túc. Cô thích bộ tịch, ngày rộng tháng dài sớm muộn gì cũng lộ bản chất, chi bằng cứ sống thật với chính ngay từ đầu.
Cho nên Ngọc Khê ăn vui vẻ, cứ cắm cúi ăn, Niên Quân Mân rời lúc nào cũng để ý.
Niên Quân Mân cầm bó hoa : "Tặng em, thích ?"
Ngọc Khê ngẩng đầu ngạc nhiên: "Không ngờ cũng lãng mạn đấy."
Niên Quân Mân thấy Ngọc Khê nhận lấy, trong lòng vui mừng: "Mẹ từ khi về thành phố, kinh tế gia đình khá giả hơn thì thích sự lãng mạn. Ba thường xuyên tặng hoa, bảo lãng mạn đúng lúc là điều cần thiết, vẫn luôn nhớ kỹ."
Lời của Niên Quân Mân đổi nhận thức của Ngọc Khê, cô vẫn luôn cho rằng Niên Quân Mân là khô khan: "Vậy lúc đầu tặng hoa cho em?"
Niên Quân Mân giải thích: "Lúc đầu ấn tượng của em về là âm, mà tặng hoa chẳng là trực tiếp kéo điểm xuống âm vô cực ?"
"Vậy bây giờ tặng?"
Niên Quân Mân mà . Ngọc Khê cũng hiểu, bởi vì sự dung túng của cô, bởi vì cô đang từng bước cho phép Niên Quân Mân xuất hiện trong cuộc sống của . Niên Quân Mân là trưởng thành, trong lòng hiểu rõ.
Ngọc Khê ôm bó hoa chút vui, cô biểu hiện rõ ràng thế ?
Niên Quân Mân thấy Ngọc Khê trầm ngâm, vội chuyển chủ đề: "Đồ ăn nguội mất ngon đấy."
Ngọc Khê Niên Quân Mân đầy ẩn ý, dời sự chú ý , thôi bỏ , cô cũng khó : "Anh cũng ăn ."
Niên Quân Mân: "Được."
Ăn xong, tự nhiên là tiết mục khác, xem phim là điều cần thiết. Niên Quân Mân luôn giữ tư thái của một bạn trai.
Ngọc Khê thừa nhận, cô hề ghét điều đó, ngược còn vui. Về đến nhà đặt bó hoa xuống, cô mới phát hiện trong bó hoa giấu một món quà, một chiếc lắc tay khắc tên tắt của cô và Niên Quân Mân.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhung-nam-thang-tuoi-dep-o-thap-nien/chuong-1106-phien-ngoai-13.html.]
Ánh Trăng Dẫn Lối
Ngọc Khê ngắm nghía chiếc lắc tay, cô mới thèm đeo . Ừm, tuy đeo nhưng Ngọc Khê vẫn cẩn thận cất hộp trang sức.
Thời gian trôi nhanh, chớp mắt một năm trôi qua. Niên Quân Mân cũng vượt qua muôn vàn thử thách, cuối cùng cũng thể đường đường chính chính tự xưng là bạn trai.
Kỳ thi kết thúc, chuẩn về nhà. Mấy trong phòng ký túc xá nỡ xa , hẹn ngày khai giảng gặp , bịn rịn chia tay.
Ngọc Khê là đầu tiên. Niên Quân Mân nhận lấy vali hành lý lầu, vẻ mặt u sầu.
Ngọc Khê nhéo má bạn trai bật : "Em sẽ sớm thôi mà."
Niên Quân Mân đau lòng a, vẫn luôn tưởng ông ngoại cũng giúp đỡ , giờ mới đó đều là giả dối. Hai mới xác nhận quan hệ, đảo mắt cái bắt Ngọc Khê về: "Anh cứ tưởng ông ngoại thích lắm."
Ngọc Khê: "........"
Ban đầu cô cũng tưởng , mãi cho đến khi cô đủ kiểu trợ giúp Niên Quân Mân, còn ông ngoại thì đủ kiểu phá đám, cô mới phát hiện sai .
Niên Quân Mân thâm thúy : "Nếu về cùng em, liệu đuổi ngoài ?"
"Có đấy."
Ông ngoại hiện tại thật sự thích Niên Quân Mân.
Niên Quân Mân thật sự theo, đáng tiếc công tác: "Anh đưa em sân bay."
Ngọc Khê cảm thấy bạn trai thật đáng thương, ai mà ngờ ông ngoại trực tiếp đặt vé máy bay cho cô chứ. Cô sờ sờ mặt bạn trai: "Em sẽ thường xuyên gọi điện cho ."
Niên Quân Mân lúc mới vui hơn một chút: "Ừ."
Đến sân bay, thời gian quá gấp, Ngọc Khê chỉ kịp vài câu là qua cửa an ninh, chỉ thể vẫy tay hiệu cho Niên Quân Mân về.
Đến sảnh chờ, Ngọc Khê đuổi theo: "Cô rơi ví tiền ."
Ngọc Khê thì đúng thật: "Cảm ơn ."
Lý Tiêu sững sờ: "Không gì."