Những Năm Tháng Tươi Đẹp Ở Thập Niên - Chương 1093: Đời đời kiếp kiếp (Chính văn hoàn)

Cập nhật lúc: 2025-12-21 09:27:00
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Đáy mắt Phương Huyên lóe lên, ánh mắt sáng quắc Diệu Diệu, nhếch khóe miệng: "Anh tự lo ."

 

Nhấp Nháy thật sự đ.á.n.h giá cao Phương Huyên. Phương Huyên đúng là học bá, nhưng chơi game thì chẳng liên quan gì đến học bá cả, nhanh sẽ vả mặt thôi.

 

Ánh Trăng Dẫn Lối

Diệu Diệu đúng là cao thủ, nhưng đ.á.n.h giá sai năng lực của Phương Huyên, hơn nữa gánh nổi đồng đội nhà , dù luyện tập cũng đấu bên .

 

Nhấp Nháy ngơ ngác Phương Huyên giành nhiều mạng nhất: "Anh nghiên cứu khoa học mà cũng thời gian chơi game á?"

 

Phương Huyên cất điện thoại: "Một nghề thì sống, đống nghề thì c.h.ế.t, thôi, đón cô dâu."

 

Sau đó là tìm giày, ăn mì, cuối cùng cũng thuận lợi đưa Diệu Diệu .

 

Đến nhà mới quần áo xong mới khách sạn, tiệc rượu đặt đủ chỗ, kê thêm bàn.

 

Hôn lễ bắt đầu, Niên Quân Mân trao tay Diệu Diệu cho Phương Huyên, nước mắt Ngọc Khê rơi xuống. Giờ khắc nỡ, cảm động, tất cả đều hòa nước mắt. Nhìn Niên Quân Mân bước xuống sân khấu với đôi mắt rưng rưng, cô đưa khăn giấy: "Lau ."

 

Niên Quân Mân lau mắt, nắm tay vợ, đôi uyên ương sân khấu trao nhẫn: "Hoàn nhà họ Phương ."

 

Trong lòng Ngọc Khê chua xót, con gái dốc lòng nuôi lớn mà.

 

Rất nhanh, khi các trò chơi bắt đầu, khí bi thương tan biến, chỉ còn tiếng vui vẻ.

 

Ngọc Khê bật : "Giới trẻ bây giờ mà, tài lẻ thì cũng chẳng dám kết hôn."

 

Niên Quân Mân trêu chọc: "Lúc chúng cưới , đáng lẽ để em hát một bài."

 

Ngọc Khê: "Thế thì khách khứa nuốt trôi cơm mất."

 

Niên Quân Mân nhếch miệng: "Hình như cũng đúng, ảnh hưởng đến khẩu vị quá."

 

Ngọc Khê véo eo Niên Quân Mân: "Nói nữa xem?"

 

Đáy mắt Niên Quân Mân tràn đầy ôn nhu: "Chỉ cần là em hát, đều thích ."

 

Ngọc Khê hừ hừ: "Thế còn ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhung-nam-thang-tuoi-dep-o-thap-nien/chuong-1093-doi-doi-kiep-kiep-chinh-van-hoan.html.]

 

Rất nhanh cô dâu chú rể xuống mời rượu, từ lúc ở nhà mới đổi cách xưng hô, Phương Huyên gọi càng thuận miệng: "Ba, ."

 

Ngọc Khê mà mát lòng mát : "Tốt, ."

 

Giọng điệu Niên Quân Mân chút đe dọa: "Chúng đều ở cùng một thành phố đấy, con tự hiểu lấy."

 

Phương Huyên tủm tỉm, nỡ bắt nạt bảo bối trong lòng chứ. Nắm tay Diệu Diệu, , nắm tay vợ, cảm thấy cuộc đời thật viên mãn: "Ba cứ yên tâm ạ."

 

Niên Quân Mân uống xong rượu, trong lòng vẫn thấy vui mừng, Phương Huyên thực sự là đáng để gửi gắm.

 

Hôn lễ kết thúc, cả nhà Ngọc Khê trở về, chuyện náo động phòng để bọn trẻ tự mà quậy.

 

Sáng sớm hôm , mấy con trai về trường, bọn nhỏ cũng học. Vợ chồng Ngọc Khê tiễn gia đình Lữ tiểu cô , về đến nhà, sân vườn náo nhiệt bỗng chốc vắng lặng.

 

Ngọc Khê bận rộn suốt mấy ngày, đột nhiên yên tĩnh thấy trong lòng trống trải, giàn nho hoa trong sân đến xuất thần.

 

Niên Quân Mân quần áo , thấy vợ ngẩn , chậm rãi tới xuống bên cạnh: "Nhớ bọn trẻ ?"

 

Ngọc Khê gật đầu, thoáng chút thương cảm: " , con gái lấy chồng, nó cùng Phương Huyên lập gia đình, sẽ câu chuyện riêng của Diệu Diệu. Cặp song sinh cũng đều thành niên, duyên phận của riêng chúng nó. Đừng chúng nó giấu giếm kỹ, bọn nó quên mất là Ương Ương ở đó, em nhiều chuyện lắm đấy. Sau chúng cũng sẽ câu chuyện của riêng , bọn trẻ lớn , chúng tham gia nữa."

 

Niên Quân Mân nắm tay vợ, mắt cô: "Bọn trẻ đều trưởng thành, rốt cuộc cần để ý đến chúng nhiều nữa. Sau , chúng bầu bạn bên thật ."

 

Ngọc Khê bật , nhéo mũi Niên Quân Mân: "Sau , đừng chê em phiền, em tuổi , càm ràm lắm đấy."

 

Niên Quân Mân ôm chặt vợ: "Đừng càm ràm, cho dù em già đến mức nổi, răng rụng hết, cũng sẽ chê. Anh chỉ cảm thấy một đời là đủ, hy vọng kiếp , kiếp nữa. Người duyên định tam sinh, thấy ít, đời đời kiếp kiếp mới đủ."

 

Ngọc Khê nghĩ , ôm chặt Niên Quân Mân: "Nếu luân hồi, em hy vọng vĩnh viễn buộc chặt cùng , em yêu ."

 

"Anh cũng yêu em, yêu yêu."

 

Năm tháng bầu bạn, thấu hiểu, tương tùy, và em sớm hòa xương tủy của , rốt cuộc tuy hai mà một!

 

Hôm nay chính văn kết thúc, đây là chương cuối cùng của chính văn. Phía sẽ phiên ngoại về Trịnh Mậu Nhiên trọng sinh, sẽ quá dài. Cảm ơn ủng hộ và bao dung, bộ truyện thể loại sở trường của , cộng thêm vấn đề sức khỏe, mỗi khi nhiều hơn thì lực bất tòng tâm, cũng may cuối cùng viên mãn. Truyện mới cũng sẽ lên ý tưởng trong thời gian cập nhật phiên ngoại, một nữa cảm ơn đồng hành.

 

 

Loading...