Nói đến chuyện , Ngọc Khê cũng định tiễn, mấy thằng con trai to xác chứ con gái bé bỏng , còn đều thành niên cả . Chẳng qua Diệu Diệu nghiệp xong tiếp quản hơn nửa quyền hành, Ngọc Khê rảnh rỗi nên mới cùng.
Đối với Đại học Thủ đô, Ngọc Khê tuy học ở đây nhưng quen thuộc vô cùng, đưa đón bao nhiêu .
Đầu tiên là xếp hàng thủ tục nhập học. Ngọc Khê theo Nhấp Nháy, Dung Dung và Ương Ương cùng cho bạn.
Ngọc Khê bên cạnh thấy con trai cứ nghiến răng nghiến lợi, mắt chằm chằm cô gái đang tiếp đón tân sinh viên phía : "Quen ?"
Nhấp Nháy tức ách: "Quen, chỉ là quen."
Ngọc Khê hiểu . Nhấp Nháy là bạc bẽo thế nào chứ, tên bạn cùng lớp còn chẳng thèm nhớ, học ba năm trời mà gọi tên mấy đứa. Lúc tiệc báo hỷ, thằng nhóc còn chẳng nhận bạn cùng lớp của . Cũng giỏi thật, thể nhớ kỹ một cô gái, còn cảm xúc d.a.o động rõ rệt thế . Cô phúc hậu: "Cô gái đ.á.n.h con đấy ?"
Nhấp Nháy: "Mẹ, đừng ? Nghĩ đến cảm nhận của con trai chút , con là con ruột của đấy."
Ngọc Khê nhếch khóe miệng: "Được , , nữa, đến lượt con kìa."
Cô gái tiếp đón ngẩng đầu lên, thấy Nhấp Nháy thì khóe miệng cứng đờ, thái độ lập tức tụt xuống mấy bậc. Với bạn học đó thì dịu dàng cẩn thận, với Nhấp Nháy thì lạnh như băng: "Giấy báo nhập học, họ tên."
Nhấp Nháy thầm c.h.ử.i trong lòng, tưởng ông đây gặp cái đồ xoa nhà cô chắc, phí phạm cả cái khuôn mặt xinh : "Vương Nhấp Nháy."
Ngọc Khê bên cạnh hỏi: "Cháu gái năm mấy ?"
Tôn Xảo Nhan thể lạnh nhạt với Vương Nhấp Nháy nhưng với phụ thì hơn nhiều: "Cháu năm ba ạ, chào dì."
Ngọc Khê áy náy : "Nhấp Nháy đụng xe cháu, dì chuyện nhưng tìm để xin . Hôm nay trùng hợp quá, dì mặt nó xin cháu, còn tổn thất của xe dì nhất định sẽ bồi thường."
Cặp song sinh vì đ.á.n.h nên vụ va chạm cũng nghiêm trọng lắm, hai cô gái đ.á.n.h xong thì lái xe luôn, vẫn bồi thường gì cả!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhung-nam-thang-tuoi-dep-o-thap-nien/chuong-1088-duyen-phan-a.html.]
Tôn Xảo Nhan ngượng ngùng, nhất là chuyện đ.á.n.h : "Không ạ, bảo hiểm ."
Cô thể là, chúng cháu đ.á.n.h coi như bồi thường !
Nhấp Nháy mím môi: "Đàn chị , còn tên đàn chị là gì !"
Mặt Tôn Xảo Nhan lạnh tanh: "Định trả thù ? Hừ, cho cũng chẳng sợ, nhớ kỹ, đàn chị của tên là Tôn Xảo Nhan."
Ngọc Khê vỗ đầu con trai: "Thằng nhóc ý gì khác , nó chỉ hỏi tên thôi, cần giúp đỡ gì thì hy vọng cháu giúp đỡ nó."
Bao nhiêu năm , hiếm khi con trai chút cảm xúc với con gái, cũng thể để đắc tội . Cô cũng rầu thúi ruột, vất vả lắm nó mới để ý đến nhà, nhưng chuyện tình cảm thì thằng nhóc trời sinh thông suốt. Bao năm qua, nhận thư tình lời tỏ tình, nhưng thằng nhóc chẳng chút phản ứng nào, ngược càng thêm lảng tránh, cứ là con gái thì giữ cách 1 mét, đương nhiên trừ nhà .
Ngọc Khê và Niên Quân Mân lén lút thảo luận chỉ một , đoán chừng nó sẽ ế vợ cả đời. Không ngờ a, đ.á.n.h một trận ấn tượng sâu sắc như . Sớm thế... khụ khụ, sớm thế cũng vô dụng, ai đời tỏ tình lao đ.á.n.h bao giờ!
Dưới ánh mắt của , sống lưng Nhấp Nháy lạnh toát, cứ dự cảm chẳng lành. Trong lòng thầm nghĩ, nhất định là tại Tôn Xảo Nhan, bọn họ trời sinh bát tự hợp. Cậu dù bạc bẽo đến cũng hiếm khi nổi giận, càng từng cãi với ai, mà gặp mặt cãi , đúng là khắc tinh.
Ngọc Khê mặc kệ Nhấp Nháy, ngược lợi dụng chuyện bồi thường để xin điện thoại của Tôn Xảo Nhan. Cô lăn lộn thương trường bao năm, sớm thăng cấp thành cáo già, cô gái dù cảnh giác đến cũng cô moi thông tin hữu ích: bạn trai, lớn hơn Nhấp Nháy hai tuổi. Tốt a, lớn hơn một chút càng .
Nhấp Nháy vẻ mặt ngơ ngác , sống lưng càng thêm lạnh, nhịn kêu lên: "Mẹ, cả sắp đến kìa."
Ánh Trăng Dẫn Lối
Ngọc Khê thỏa mãn cất điện thoại, còn chào tạm biệt Xảo Nhan, lúc mới dẫn Nhấp Nháy rời .
Chờ Dung Dung và Ương Ương tới, Ương Ương vẫn luôn ha hả: "Bác gái, bác đoán xem bọn cháu gặp ai?"
Mặt Dung Dung đen sì, còn mắt Ngọc Khê thì sáng rực lên!