Ngọc Khê ghé mắt mắt mèo ngoài, thấy một đàn ông đội mũ lưỡi trai, tay cầm bó hoa hồng, vẻ là giao hoa. Cô mở cửa, đàn ông bên ngoài rõ ràng sững sờ, biểu cảm đổi liên tục. Ngọc Khê cảnh giác, lùi phía một bước.
Niên Quân Mân phản ứng cực nhanh, vươn tay khống chế đàn ông , lúc mới phát hiện trong tay dao. Ngọc Khê hoảng sợ, tim đập thình thịch. Nếu Diệu Diệu ở nhà một , dù con bé võ nghệ tồi, nhưng nhỡ thương thì ?
Sắc mặt Niên Quân Mân đen kịt: “Báo cảnh sát.”
Ngọc Khê gọi điện thoại, đồn cảnh sát ở ngay gần đó. Đến đồn cảnh sát hỏi thăm, Ngọc Khê mới khu vực gần đây xảy mấy vụ cướp của g.i.ế.c , chống cự đ.â.m mấy nhát dao, may mắn nguy hiểm đến tính mạng.
Ngọc Khê sợ hãi thôi, nhất là khi cảnh sát nhiều kẻ giả danh giao đồ ăn, giao hàng chuyển phát nhanh để gây án. Ra khỏi đồn công an, chân cô vẫn còn run rẩy: “Khu chung cư an chút nào, thể tùy tiện cho lạ lên như thế!”
Niên Quân Mân : “Em cảnh sát , tên thẻ của khu chung cư.”
Ngọc Khê mím môi: “Thẻ nên dùng chung cho cả khu như , mỗi tòa nhà một thẻ riêng mới đúng.”
Niên Quân Mân vỗ vai vợ trấn an: “Chuyện là như , nhưng cửa cũng bảo vệ mà, phòng cũng xuể, vẫn tự đề cao cảnh giác. Khi ở nhà một tuyệt đối tùy tiện mở cửa, quen thì gọi điện cho bảo vệ .”
Ngọc Khê vẫn lo lắng: “Anh xem liệu là băng nhóm ? Nếu thì căn nhà ở nữa.”
Ngọc Khê vốn là biên kịch, trí tưởng tượng bay bổng, đừng thấy khóa thông minh hiện đại mà tưởng an , gặp dân chuyên nghiệp cũng thành vô dụng. Cô từng xem video, chỉ cần một cái chai nước khoáng cũng mở cửa, nghĩ thôi thấy rùng .
Vợ chồng Ngọc Khê về đến nhà thì thấy Diệu Diệu và Phương Huyên về, hai đang rửa rau chuẩn nấu cơm trong bếp.
Ngọc Khê thì thấy gì, nhưng Niên Quân Mân cảm thấy khó chịu trong lòng, nhỏ giọng : “Cứ như đang sống chung .”
Ngọc Khê hừ một tiếng: “Hồi chúng kết hôn cũng thế mà, quên ?”
Ánh Trăng Dẫn Lối
Niên Quân Mân sờ mũi, gì thêm.
Diệu Diệu rửa tay : “Mẹ, con gọi điện máy?”
Ngọc Khê lấy điện thoại xem, thấy mấy cuộc gọi nhỡ: “Mẹ để chế độ im lặng.”
Diệu Diệu : “Con tưởng và ba trường học, còn gọi điện cho Thật Thật. Hai trường học thì ?”
Nhìn hai cũng giống mua sắm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhung-nam-thang-tuoi-dep-o-thap-nien/chuong-1083-an-toan.html.]
Ngọc Khê kéo con gái kể chuyện xảy : “Hôm nay may mà và ba con ở nhà, nếu chỉ con thì chừng thương . Sau ở một nhất định cẩn thận đấy.”
Phương Huyên từ trong bếp : “ , nhất định cẩn thận. Không , là đổi nhà !”
Diệu Diệu dù sợ lắm nhưng nhà lo lắng, nghĩ ngợi một chút: “Không cần đổi nhà , em ở ký túc xá trường là .”
Ngọc Khê gật đầu: “Như cũng .”
Ở trường rốt cuộc vẫn an hơn.
Niên Quân Mân Phương Huyên thuận mắt lắm: “Viện nghiên cứu của các bận rộn lắm mà, ngày nghỉ thế ?”
Phương Huyên tự động bỏ qua sự thù địch: “Cháu tích lũy ngày nghỉ cả năm để ở bên Diệu Diệu nhiều hơn ạ.”
Niên Quân Mân nghẹn lời, trong lòng tính toán ngày tháng, xem nghiệp xong là cưới đây. Không , thể nghĩ nữa, mặt đen : “Nấu cơm !”
Tạm thời thấy .
Ngọc Khê liếc xéo chồng một cái, kéo Diệu Diệu đang định bếp giúp , với Niên Quân Mân: “Anh .”
Niên Quân Mân: “Bây giờ là cơ hội để Phương Huyên thể hiện, .”
Ngọc Khê đồng hồ: “Em đói , Phương Huyên một cả bàn thức ăn đến bao giờ mới xong, mau giúp .”
Niên Quân Mân: “Có thể ngoài ăn mà.”
Ngọc Khê cạn lời, ánh mắt đầy vẻ đe dọa: “....... Mau .”
Niên Quân Mân: “........”
Tủi quá, con gái hướng về Phương Huyên, vợ cũng bênh vực, khổ thật.
Ngọc Khê trò chuyện với con gái: “Ba cũng bận, con báo tin vui báo tin buồn, ở trường thế nào?”