Những Năm Tháng Tươi Đẹp Ở Thập Niên - Chương 1075: Sửa sai

Cập nhật lúc: 2025-12-21 09:26:11
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Ngọc Khê hoảng hốt cúp điện thoại, hồi lâu vẫn hồn.

 

Diệu Diệu lo lắng thôi: "Mẹ, bà ngoại gì thế ạ?"

 

Mắt Ngọc Khê đỏ hoe, lúc mới cảm giác chân thực rằng Trịnh Mậu Nhiên, tưởng chừng như , sắp qua khỏi. Cô vội xỏ giày: "Mau gọi mấy đứa Nhấp Nháy dậy , ông cố ngoại con xong ."

 

Diệu Diệu giật , nhanh chóng khoác áo: "Vâng, con ngay."

 

Chờ khi Ngọc Khê bộ quần áo màu đen , bọn trẻ đều dậy, Niên Phong cũng ngoài, đều đồ màu đen.

 

Sang đến nhà đối diện, cả nhà Ngọc Khê đến , Lữ Mãn đang trong sân.

 

Ngọc Khê bước tới: "Ba, ba trong?"

 

Lữ Mãn một trận, cảm xúc tương đối định: "Ông ngoại con chuyện riêng với con một lúc nên ba ngoài ."

 

Ngọc Khê mới phát hiện: "Vợ chồng Ngọc Chi ở đây ạ?"

 

Giọng Lữ Mãn khàn đặc: "Hôm qua về nhà Lâm Thanh, gọi điện thoại bảo bắt chuyến bay sớm nhất ."

 

Ngọc Khê ánh đèn trong phòng ngủ, cảm thấy chắc về kịp, chỉ hy vọng thể cố gắng để gặp mặt Ngọc Chi cuối.

 

Nửa giờ , vợ chồng Ngọc Thanh đều tới. Ngọc Thanh từ viện nghiên cứu chạy về, tất cả trong sân trầm mặc.

Ánh Trăng Dẫn Lối

 

Lại qua mười phút, cửa mở, giọng Trịnh Cầm đến khản đặc: "Mọi !"

 

Ngọc Khê vội tiến lên đỡ: "Mẹ."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhung-nam-thang-tuoi-dep-o-thap-nien/chuong-1075-sua-sai.html.]

Trịnh Cầm vỗ tay con gái: "Mẹ , ."

 

Ngọc Khê càng thêm đau lòng. Mấy năm nay Trịnh Mậu Nhiên vẫn luôn hàn gắn vết rạn nứt giữa cha , một tâm bù đắp, một nguôi ngoai hận thù, chung sống cũng tệ. Chỉ tiếc tuổi tác Trịnh Mậu Nhiên còn nhỏ, hao tâm tổn trí cả nửa đời , tâm lực tiều tụy, nhiều tiền bảo dưỡng đến cũng đổi tuổi thọ.

 

Phòng ngủ của Trịnh Mậu Nhiên là phòng lớn nhất, cũng quá chật chội. Trịnh Mậu Nhiên sắc mặt u ám dựa đầu giường, quần áo đều xong, sẵn sàng đón nhận cái c.h.ế.t bất cứ lúc nào.

 

Cả phòng đều .

 

Trịnh Mậu Nhiên còn nhiều sức lực, cũng giơ tay lên nữa, còn để dành chút sức lực gặp cháu ngoại út, yếu ớt mở miệng: "Ta sinh trong gia đình phú quý, cuộc đời suôn sẻ, duy nhất một vấp ngã tạo thành tiếc nuối cả đời. Sau đó tự gây dựng sự nghiệp, nhưng cũng từng cảm nhận hạnh phúc. Tìm con gái ruột bỏ lỡ, may mắn là những ngày cuối đời còn bỏ lỡ nữa, cuộc đời còn gì hối tiếc."

 

Trịnh Mậu Nhiên lưu luyến con gái, ông gì hối tiếc, kỹ từng trong phòng, ghi nhớ tất cả trong đầu. Ông cẩn thận hồi tưởng con và sự việc, kìm đưa tay sờ lên ngực, nhếch khóe miệng. Ông nghĩ, nếu thật sự thể từ đầu, ông nhất định sẽ quên, cho dù quên, cuốn nhật ký cất , ông mang theo sẽ nhắc nhở ông bất cứ lúc nào.

 

Ngọc Khê chú ý tới động tác của Trịnh Mậu Nhiên, cô Trịnh Mậu Nhiên vẫn luôn thu dọn đồ đạc, cũng ông thói quen nhật ký, khỏi nghĩ, thật sự thể từ đầu ?

 

Nếu từ đầu, Trịnh Mậu Nhiên nhất định sẽ sửa chữa những sai lầm , thật sự là như thế. Ngọc Khê c.ắ.n môi, liệu còn ? Liệu còn Niên Quân Mân ? Liệu Phương Huyên ?

 

Trong lúc nhất thời, nỗi bi thương trong lòng Ngọc Khê vơi nhiều, ngược rơi sự suy đoán, nhanh đầu óc chút choáng váng.

 

Lúc Niên Quân Mân về tới, công tác ở thành phố bên cạnh. Ngọc Khê điện thoại, hơn hai tiếng trôi qua.

 

Cô mới phát hiện suy tư lâu như . Ngẩng đầu lên thấy Trịnh Mậu Nhiên đang nhắm mắt, trong phòng khách đều tìm chỗ xuống.

 

Ngọc Khê dẫn Niên Quân Mân tiến lên, Trịnh Mậu Nhiên mới mở mắt. Tuy rằng chút thất lễ nhưng ông vẫn đang cố gắng chống đỡ. Nhìn thấy Niên Quân Mân, Trịnh Mậu Nhiên : "Tốt, ."

 

Niên Quân Mân nắm tay ông cụ: "Cháu về ."

 

Trịnh Mậu Nhiên ngước mắt Ngọc Khê và Niên Quân Mân đang đó, chuyện chút mệt mỏi, ông giữ chút sức lực, chỉ thể nghĩ trong lòng, hai thật sự xứng đôi. Lại nghĩ, Ngọc Khê quan hệ huyết thống, ông chỉ một tiếc nuối, nghĩ nhiều nhịn nghĩ, nếu ngoài tham dự, chỉ Trịnh Cầm và Lữ Mãn, liệu Ngọc Khê thể trở thành cháu ngoại của ông ?

 

 

Loading...