Diệu Diệu nghỉ đông. Kỳ nghỉ đại học bài tập nặng nề như cấp ba nên cô nhiều thời gian hơn, bèn đảm nhận vai trò gia sư, mỗi ngày dạy kèm cho các em.
Ngọc Khê cứ tưởng Hạ Hạ và nhà họ Mạc sẽ gặp nữa, nhưng cuối cùng vẫn gặp.
Mấy đứa trẻ nhà Diệu Diệu cùng, chờ khi trở về, Ngọc Khê mới chuyện gì xảy .
Ngọc Khê cặp song sinh và Ương Ương: "Các con thật sự lén tìm Mầm Phượng Tiên?"
Cặp song sinh giơ tay: "Bọn con thề, thật sự bọn con."
Diệu Diệu ôm Hạ Hạ: "Mẹ, chắc là chú út đấy. Mạc Bối dăm ba bảy bận tính kế Hạ Hạ, chú út vẫn luôn kìm nén cục tức ."
Ngọc Khê ngẫm nghĩ, cô quên mất Niên Canh Tâm nhỉ, vị cơn giận sớm đè nén nữa : "Nhà họ Mạc thế nào?"
Diệu Diệu lạnh một tiếng: "Cho rằng Hạ Hạ Mạc Bối thuận mắt nên cố ý tìm bới móc, giống như thể chấp nhận Mạc Bối . Mẹ, cùng nên thấy , ruột Hạ Hạ chỉ trích em thế nào."
Ánh Trăng Dẫn Lối
Ương Ương nghiến răng: "Nói cái gì mà Hạ Hạ về nhà thì thôi, còn cho Mạc Bối ở , Hạ Hạ quá ích kỷ, quá đáng hơn là còn thấy Hạ Hạ nữa."
Ngọc Khê Hạ Hạ, thấy trong mắt cô bé bình tĩnh. Đứa nhỏ cho dù buông bỏ thì vẫn chút tổn thương, một nữa nhận thức sâu sắc rằng, cô bé ở nhà họ Mạc chỉ là ngoài.
Ngọc Khê hỏi: "Vậy Mạc Bối đó ?"
Đáy mắt Diệu Diệu đầy vẻ khinh thường: "Nó nỡ . Tuy Mạc Triển Đường cho nó tiền nhưng Ngô Mẫn Mẫn một tháng kiếm ít, tiền tiêu vặt mỗi tháng cũng nhiều. Ngược , Mầm Phượng Tiên tái giá, trong nhà con riêng của chồng, siêu thị rau quả tuy kiếm tiền nhưng phụ nữ tái giá tay trắng gì bao nhiêu tiền. Con còn cả nhà đều ở tại siêu thị, ngay cả phòng riêng cũng , Mạc Bối mới sẽ chịu !"
Dung Dung: "Mầm Phượng Tiên cũng định nhận con gái, lóc điều kiện kinh tế, con gái theo bà cả đời sẽ hủy hoại, còn đáng thương vô cùng móc trong túi năm đồng tiền. Mẹ, con nhé, Ngô Mẫn Mẫn tại chỗ liền òa lên, ôm chặt lấy Mạc Bối, ai cũng thể đưa Mạc Bối , đó liền bắt đầu dùng lời lẽ công kích Hạ Hạ, giống như đều là của Hạ Hạ ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhung-nam-thang-tuoi-dep-o-thap-nien/chuong-1065-ai.html.]
Nhấp Nháy lạnh lùng : "Còn hối hận nhất chính là nhận Hạ Hạ."
Ngọc Khê: "........"
Mấy đứa các con lắm, nhắc nữa chẳng là đ.â.m d.a.o tim Hạ Hạ ? Tuy rằng cho Hạ Hạ nhận rõ bộ mặt thật của nhà họ Mạc, nhưng cũng chừng mực chứ!
Diệu Diệu thâm thúy : "Mạc Triển Đường nhận Mạc Bối, cho Mạc Bối ở nữa. Hôm nay đúng là một vở kịch , trong TV cũng dám diễn như ."
Trong lòng Hạ Hạ chua xót, cứ tưởng sẽ đau lòng, nhưng vẫn một tia đau đớn, trong lòng khó chịu. Chuyện cô bé cũng đổ lên đầu cô bé, sự dẫn dắt của Mạc Bối ai cũng nghi ngờ cô bé, ngay cả Mạc Triển Đường cũng cho là cô bé , lúc ông bà nội cũng cảm thấy cô bé đầy tâm cơ.
Vợ chồng Niên Canh Tâm buổi tối qua đây. Vì bọn trẻ đều ở bên học thêm, hai vợ chồng cũng ăn cơm một ở nhà nên tối đến là qua đây.
Ngọc Khê kể chuyện xảy ban ngày, Niên Canh Tâm: "....... Thật sự em , em đúng là định tìm, nhưng hai ngày nay bận quá rảnh tay."
Ngọc Khê: "....... Vậy là ai ?"
Diêu Trừng nghĩ nghĩ: "Có khi nào là Mạc Triển Đường ? Hắn là Mạc Bối rời nhất."
Diệu Diệu lắc đầu: "Sẽ , Mạc Triển Đường ngạc nhiên là giả, ông cũng gì."
Hạ Hạ bấm c.h.ặ.t đ.ầ.u ngón tay, vì dùng sức quá nên đầu ngón tay trắng bệch: "Mạc Hối, nhất định là , vẫn luôn lên tiếng."
Diệu Diệu cũng phản ứng , lúc loạn cào cào, hình như chỉ Mạc Hối vẫn luôn ngoài cuộc, từ đầu đến cuối phản ứng gì: "Nhất định là ."