Nhược Hàm hừ một tiếng: “Kinh nghiệm là của , con đường qua nghĩa là thích hợp với cháu. Cô ơi, cháu thật sự thích diễn xuất, cháu thật sự thích, như là ham hư vinh sự tung hô, để hưởng thụ hào quang ống kính, càng vì tiền tài, cháu thật sự thích.”
Ngọc Khê là nguyên tắc, cô đồng ý với Tư Âm thì nhất định sẽ : “Những lời , cháu nên với cháu. Nhà cháu nay vẫn luôn là cháu chủ, suy nghĩ của cháu nên trao đổi với , từ đầu đến cuối cháu đều tìm sai hướng .”
Ánh Trăng Dẫn Lối
Nhược Hàm như bừng tỉnh, cảm thấy ngu ngốc đến phát . Mẹ cô bé là mạnh mẽ, đặc biệt là trong tình huống cha quanh năm ở nhà, chính là Võ Tắc Thiên, một hai. Cô bé vội dậy về nhà, xuống. Buổi sáng mới cãi xong, giờ về chắc chắn hạ hỏa !
Ngọc Khê ăn no: “Các cháu lâu thăm ông bà nội đúng , lát nữa đều qua nhà đối diện , ông bà nhớ các cháu đấy.”
Cặp song sinh long phụng hổ, đúng là lâu thăm ông bà. Từ khi chú út kết hôn sinh con, ông bà nội thường xuyên ở bên nhà chú út. Bọn trẻ lớn cũng sán gần già nữa, mỗi đều tâm tư, kế hoạch riêng, nào cũng là ông bà nội thăm chúng.
Tức thì, cặp song sinh cảm thấy áy náy.
Cuối cùng bọn trẻ đều sang nhà đối diện. Ngọc Khê thanh nhàn, nhớ tới việc Chiêu Đệ tìm cô việc.
Chiêu Đệ tính Ngọc Khê nên cũng vòng vo: “Từ Cường mắt thấy sắp đến nghỉ đông , cho nên tìm nơi thực tập. Năng lực của thằng bé vẫn luôn khá , em liền nghĩ liệu thể cho nó công ty thực tập .”
Suy nghĩ của Chiêu Đệ đơn thuần. Gia đình Ngọc Khê giúp đỡ nhà cô quá nhiều, con trai thể thi đỗ trường đại học trọng điểm cũng là nhờ gia đình Ngọc Khê, cho nên cô thông qua việc con trai thực tập, khi nghiệp sẽ đền đáp gia đình Ngọc Khê, cũng là trả ân tình. Chiêu Đệ , nếu gia đình Ngọc Khê, ba con cô sống vô cùng thê thảm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhung-nam-thang-tuoi-dep-o-thap-nien/chuong-1058-tai-nan.html.]
Chứ giống như hiện tại, con trai lớn học đại học, trong tay cô tiền tiết kiệm, trau dồi bản , con trai út cũng thành tích ưu tú, tương lai vô hạn , cho nên cô đặc biệt ơn.
Ngọc Khê thấy thái độ khẩn khoản của Chiêu Đệ liền hiểu ý của cô . Từ Cường là đứa trẻ cô từ bé đến lớn, cũng từng dạy dỗ qua, năng lực tuyệt đối , hiện tại đang là phó chủ tịch hội sinh viên. Cô cũng động lòng, nhân tài hiếm a: “Chị đồng ý, bất quá, em hỏi ý kiến của Từ Cường xem . Thế , em cứ hỏi xem Từ Cường nghĩ thế nào, đừng chuyện thực tập vội, xem thái độ của thằng bé . Trẻ con suy nghĩ riêng thì cứ để tùy nó, mỗi cuộc đời riêng mà , kỳ vọng của cha đôi khi sẽ trở thành gánh nặng cho con cái.”
Chiêu Đệ càng thêm cảm động: “Vâng, em sẽ là ý của em.”
“Ừ.”
Buổi trưa mấy đứa nhỏ cũng về, chắc là ăn cơm bên nhà đối diện. Ngọc Khê cũng mừng rỡ yên tĩnh thanh nhàn. Cả ngày ở công ty xử lý hết văn bản, hết chuyện, hết việc, cô càng ngày càng thích sự yên tĩnh.
Ăn cơm trưa xong, đang chuẩn ngủ một giấc trưa tự nhiên, Dung Dung hoảng loạn chạy về: “Mẹ ơi, ông ngoại đè .”
Ngọc Khê lao nhanh ngoài, giày cũng kịp xỏ hẳn hoi, áo khoác cũng mặc. Trên mặt Dung Dung đầm đìa nước mắt, thể thấy sự việc nghiêm trọng đến mức nào. Trong lòng Ngọc Khê hoảng hốt. Sức khỏe của cha từ nhỏ chăm sóc , vì nuôi ba đứa con mà gánh nặng đè lên vai, càng dám nghỉ ngơi. Sự tích tụ nhiều năm khi còn trẻ cảm thấy gì, đến lúc già bệnh tật đều tìm tới cửa. Mấy năm nay sức khỏe ông vốn , trời mưa trời nôn nao là cả khó chịu.
Ngọc Khê chạy sân, chỉ thấy cái giàn giá đổ sập xuống, những chậu hoa giá vỡ tan tành đầy đất, còn thể thấy máu, màu đỏ chói mắt.