Sau khi nhận thức vấn đề giáo d.ụ.c của Nhấp Nháy, Ngọc Khê còn nuôi thả cặp sinh đôi nữa, cố gắng giảm bớt xã giao, hầu như mỗi ngày đều về nhà đúng giờ. Sách kệ để trưng bày cho , Ngọc Khê vẫn luôn duy trì thói quen sách, dù bận rộn đến cũng sẽ rút thời gian để phong phú bản .
Từ đó, Nhấp Nháy sống những ngày khổ sở, ruột cầm tay chỉ dạy thế nào là nhà, thế nào là đạo hiếu.
Mỗi khi Ngọc Khê bồi con trai sách xong, trở về phòng liền thở ngắn than dài: “Anh xem, em giảng giải cặn kẽ từng chút một , hiệu quả vẫn cao nhỉ?”
Cô cảm thấy bản đả kích sâu sắc. Trước nay cô vẫn luôn cảm thấy kinh nghiệm dạy con, giờ đối mặt với Nhấp Nháy cảm giác vô lực sâu sắc.
Niên Quân Mân an ủi, xoa bóp vai cho vợ thả lỏng: “Đứa nhỏ vốn dĩ sinh hiểu , tâm tính vốn dĩ chỉnh, chúng lơ là dạy dỗ cẩn thận, nhiều bản tính khắc sâu xương cốt, một sớm một chiều là thể đổi .”
Ngọc Khê thâm thúy : “Em chỉ sợ nó càng lớn càng bạc bẽo. Anh phát hiện , nó ngày càng cảm giác như kẻ ngoài cuộc, thờ ơ với thứ?”
Tay Niên Quân Mân khựng : “Không thể nghĩ như , Nhấp Nháy vẫn nó để tâm mà, là chúng , Diệu Diệu và Dung Dung.”
Ngọc Khê : “ , nó vẫn còn để tâm.”
Thật sự để tâm đến ai mới là đáng sợ.
Thời gian trôi nhanh, trận tuyết đầu mùa lặng lẽ rơi. Tuyết đầu mùa rơi dày đặc, mang ý nghĩa tuyết lành báo hiệu năm mùa. Gió thổi liên tục mấy ngày, khi trận tuyết đầu mùa ngừng rơi thì cảm xúc bực bội cũng cuốn mất.
Lại là một ngày chủ nhật hiếm hoi, thích hợp để ngủ nướng đến khi tự tỉnh. Ít nhất là so với Niên Quân Mân đang khổ sở dậy sớm, Ngọc Khê cuộn trong chăn ấm định tỉnh dậy.
Niên Quân Mân quần áo, ghen tị vợ. Theo thời gian trôi qua, thật sự nghỉ hưu!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhung-nam-thang-tuoi-dep-o-thap-nien/chuong-1057-cuoc-doi-cua-chinh-minh.html.]
Nguyện vọng ngủ đến tự nhiên tỉnh của Ngọc Khê thành hiện thực. Tám giờ sáng, cặp sinh đôi long phụng nhà Ngọc Thanh tới, điểm danh gặp cô.
Bữa sáng, Ngọc Khê hưởng thụ sự ân cần của Nhược Hàm. Cô cháu gái lớn từng ân cần với ai bao giờ, khiến cô chút kinh hãi: “Có việc gì thì , cô của cháu gan bé, đừng dọa cô.”
Nhược Hàm: “........”
Được , vốn dĩ cô cháu cũng thiết lắm, ít qua , chính đúng là dọa cô .
Ngọc Khê trong lòng cũng đang cân nhắc lý do Nhược Hàm tới, thấy Nhược Hàm cứ chằm chằm: “........ Cháu sẽ là từ bỏ ý định giới giải trí đấy chứ!”
Mắt Nhược Hàm sáng rực lên, chắp tay ngực: “Cô ơi, cô giúp cháu mà, cháu thật sự thích.”
Ngọc Khê uống cháo, tính ngày: “Từ lúc cháu bắt về, cũng gần hai tháng , cô tưởng cháu bỏ ý định đó chứ!”
Nhược Hàm thể là cháu công lược bố cháu , đó công lược một vòng bên cạnh, cuối cùng mới nhớ tới cô ? Không thể a, thế thì đắc tội quá. Cô bé và cô ruột , chủ yếu là do tính cách. Cô bé trương dương thích thẳng thắn, còn cô thì lúc nào cũng như hổ mặt thâm sâu khó lường, cô bé chút sợ, cho nên thể tới thì cố gắng tới.
Ngọc Khê thấy Nhược Hàm cúi đầu, cô bé một khi nhận định thì sẽ từ bỏ, thở dài : “Nói một cách khách quan, cháu thích hợp với giới giải trí.”
Tính tình thẳng thắn, dám chọc trời khuấy nước, cho dù thể che chở thì cũng thích hợp với Nhược Hàm.
Nhược Hàm ngẩng đầu, mắt đỏ hoe: “Cháu cứ nhất định theo sự sắp đặt của ? Học chuyên ngành chọn? Sống theo dáng vẻ ? Đó là điều cháu theo đuổi. Cháu thích cuộc sống đầy thử thách, cháu thích thông qua các nhân vật để trải nghiệm những cuộc đời khác . Tại ai hiểu cho cháu, cho là thì nhất định là ?”
Ánh Trăng Dẫn Lối
Ngọc Khê: “....... Ít nhất đó là bài học kinh nghiệm của .”