“Phải đợi tất cả các trận đấu kết thúc mới , chắc còn cả tiếng nữa ạ.”
Ngọc Khê đói bụng, dậy: “Chúng ăn cơm .”
Dung Dung , đang đúng lúc thi đấu gay cấn, nhưng chạm ánh mắt của là lập tức "tắt đài".
Ăn cơm xong, thi đấu cũng kết thúc. Ngọc Khê trong xe đợi, cô dù giận đến mấy cũng giữ thể diện cho con trai, lượng sức Nhấp Nháy cũng dám bỏ chạy.
Tại sảnh lớn, Nhấp Nháy đang cùng đồng đội tính ăn mừng, thấy cả, da đầu lập tức tê dại: “Sao ở đây?”
Dung Dung giữ nụ môi: “Anh cùng đến đón em về nhà đấy!”
Nhấp Nháy rú lên một tiếng: “Mẹ đến á? Mịa nó, cô giáo thật trượng nghĩa, chẳng nghỉ một ngày thì cần xin phép ?”
Dung Dung: “Đừng gào nữa, mau thôi.”
Ánh Trăng Dẫn Lối
Nhấp Nháy trong lòng run sợ, sang với đồng đội: “Mọi ăn mừng , về nhà . , khả năng những ngày tới sẽ mất liên lạc một thời gian, đừng tưởng là nhân khẩu mất tích mà báo cảnh sát nhé.”
Dung Dung cạn lời, đến nước mà còn ba hoa chích chòe.
Ngọc Khê chờ hai đứa con trai lên xe, một câu cũng , trực tiếp lái xe về nhà.
Dung Dung nuốt nước miếng, Nhấp Nháy hồn phi phách tán, cặp sinh đôi , thực sự xong đời .
Về đến nhà, Ngọc Khê đợi hai thằng nhóc cửa liền quát: “Quỳ xuống.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhung-nam-thang-tuoi-dep-o-thap-nien/chuong-1056-khong-muon.html.]
Cặp sinh đôi nhanh nhẹn quỳ xuống. Bọn chúng hiểu rõ, lúc đang tức giận thì càng biện giải càng giận thêm.
Ngọc Khê cặp sinh đôi nữa, thẳng thư phòng, tìm hết mấy cuốn sách cổ văn về đạo hiếu, tổng cộng bốn cuốn ném mặt cặp sinh đôi: “Từ hôm nay trở , mỗi ngày học về học thuộc lòng, học thuộc thì mỗi ngày chép chính tả mười trang bút lông. Để dạy dỗ cho các con thế nào là hiếu thuận.”
Dung Dung vẫn luôn điểm mấu chốt khiến tức giận là việc bọn dối ông ngoại viện. Nghĩ đến ông ngoại đối xử với , áy náy cúi đầu.
Ngọc Khê hài lòng vì Dung Dung hiểu , cô trừng mắt Nhấp Nháy: “Con xem, con sai ở ?”
Nhấp Nháy nghĩ , cái hoảng sợ chính là việc trốn học thi đấu: “Con nên trốn học thi đấu, con sai , ơi, con thật sự sai . Con chỉ sợ với thì cho , con thật sự thích chơi game.”
Ngọc Khê lặng lẽ Nhấp Nháy. Đứa nhỏ cho dù đầu t.h.a.i thì tâm tính cũng bạc bẽo. Đừng Nhấp Nháy cứ hi hi ha ha, giống như thiết với tất cả , kỳ thật . Tâm đứa nhỏ lớn, thật sự để ý chẳng mấy , cho dù là với cũng thế, trong lòng chỉ chứa vợ chồng Ngọc Khê và chị, còn khác, kể cả An Khang lớn lên cùng từ nhỏ cũng bước tim Nhấp Nháy, đều như kẻ ngoài cuộc vui .
Dung Dung len lén một cái, liếc mắt liền thấy sự phức tạp đáy mắt , trộm đẩy cuốn sách sang, nhắc nhở em trai.
Nhấp Nháy thấy, đầu óc xoay chuyển thật nhanh, sách về đạo hiếu... cau mày: “Mẹ, con nên lừa dối , con nhất định sẽ hiếu thuận với .”
Dung Dung: “.......”
Ngọc Khê thở dài, đây là điểm khác biệt giữa Dung Dung và Nhấp Nháy. Dung Dung để trong nhà trong lòng, sai sẽ áy náy. Nhấp Nháy đều sẽ nghĩ đến điều đó, chỉ hướng suy nghĩ về phía để qua mặt cô. Ngọc Khê xổm xuống thẳng mắt Nhấp Nháy: “Lúc con dối ông ngoại viện, con từng nghĩ tới, ông ngoại là ba của , là ông ngoại của con. Ông ngoại con bệnh, hận thể lúc nào cũng túc trực bên cạnh. Nhấp Nháy , đây mới là chỗ con sai, tất cả đều là của con, nên dùng để dối. Nghĩ xem ông ngoại đối xử với con thế nào, con cảm thấy sai ?”
Nhấp Nháy ngẩn , thật sự nghĩ tới điều đó.
Ngọc Khê xoa đầu Nhấp Nháy. Cô và Quân Mân cũng , chỉ cho rằng đứa nhỏ tâm trí trưởng thành sớm nên lơ là một mặt giáo dục, cũng may quá muộn, bây giờ dạy vẫn kịp.