Tính cách Ngọc Khê bao giờ dây dưa, ngày hôm cô liền với Mạc Thu: “Đây là công việc mới của cô, xong , ngày mai cô nhận việc là .”
Mạc Thu luống cuống: “Giám đốc Lữ, thể lý do tại ?”
Cô tự nhận sai bất cứ chuyện gì, mấy năm nay cũng cần cù chăm chỉ, tự nhiên đổi công việc. Cô thật sự đổi, công việc hiện tại nhẹ nhàng, lương cao, thể diện, cô đ.á.n.h mất.
Ngọc Khê: “Lần nhắc nhở cô , cô gì với Hạ Hạ cũng hỏi nhiều nữa, về !”
Trong lòng Mạc Thu lộp bộp một tiếng. Cô phạm điều kiêng kỵ của sếp. Công việc là công việc, việc tư là việc tư, đáng lẽ lúc nhận Hạ Hạ thì cô nên đổi việc , chỉ là sếp niệm tình cảm nhiều năm nên cho một cơ hội. Sao cô lời khuyên bảo mê hoặc của họ hết đến khác, nảy sinh ý định mượn Hạ Hạ để leo lên cao chứ?
Hiện tại hối hận cũng vô dụng, trong lòng sếp nay đều một cái cân, cô còn cơ hội nữa. Điều may mắn duy nhất là sếp trực tiếp sa thải mà vẫn cho cơ hội việc khác.
Mạc Thu nắm chặt tờ giấy ghi địa chỉ, cúi đầu thật sâu: “Cảm ơn Giám đốc Lữ.”
“Ừ.”
Mạc Thu , trợ lý mới sẽ do công ty sắp xếp, Ngọc Khê cũng cấp thêm quyền lợi gì nhiều, chỉ là trợ lý bình thường bên cạnh.
Điện thoại Ngọc Khê vang lên, là Tư Âm gọi. Hiếm thấy thật, Tư Âm bận rộn hơn cô nhiều, gọi điện thoại chắc chắn là việc: “Alo, Tư Âm .”
Tư Âm tức đến mức đầu giật giật từng cơn đau điếng: “Chị, Nhược Hàm tìm chị ?”
Ngọc Khê thuận tiện thoáng qua lịch: “Hôm nay thứ hai đáng lẽ học chứ, con bé đến trường ?”
Tư Âm càng lo lắng: “Nó đêm về, tìm chị, cũng tìm ông bà ngoại, nó thể chứ?”
Ngọc Khê cũng lo lắng, cô chỉ một đứa cháu gái : “Trước tiên em xem đầu đuôi thế nào ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhung-nam-thang-tuoi-dep-o-thap-nien/chuong-1053-thong-nhat.html.]
Tư Âm nén sự hoảng loạn xuống: “Con ranh con đòi diễn viên, em cho. Hôm qua nó cãi với em, em tưởng nó tìm chị để bình tĩnh , ngờ nó đến chỗ chị.”
Ánh Trăng Dẫn Lối
Ngọc Khê: “........ Sao con bé nghĩ diễn viên?”
Tư Âm nghiến răng, cô cũng phát hiện con gái ý định . Cô chút giận cá c.h.é.m thớt sang nhóm Á Đăng, nhất định là bọn họ dạy hư con gái cô: “Chị, nó tìm chị thì thể ?”
Ngọc Khê cũng đoán , Nhược Hàm và cô cũng đặc biệt thiết, đứa nhỏ phá lệ chủ kiến. Nghĩ nghĩ, cô : “Liệu tìm Ngọc Thanh ?”
Ngọc Thanh ở viện nghiên cứu chỗ ở, căn hộ hai phòng ngủ tiện nghỉ ngơi.
Tư Âm vội : “Em cúp máy .”
“Có tin tức gì thì báo chị một tiếng.”
“Vâng.”
Ngọc Khê cúp điện thoại nghĩ về Nhược Hàm. Đứa nhỏ diễn viên, nhất định là chịu ảnh hưởng từ bọn họ. Cô thật sự hy vọng Nhược Hàm diễn viên, từ tận đáy lòng cháu gái lớn dấn giới giải trí. Nghĩ đến tính cách của Nhược Hàm, mười phần thì giống Tư Âm cả mười, còn náo loạn to.
Tư Âm nhanh gọi , giọng điệu nhẹ nhõm hơn: “Cái con bé c.h.ế.t tiệt tìm Ngọc Thanh, hy vọng Ngọc Thanh giúp đỡ cầu tình. Hừ, đừng mơ, Ngọc Thanh đời nào Nhược Hàm diễn viên. Chị, chúng thống nhất mặt trận nhé, nó mà tìm chị, chị đừng đồng ý.”
Ngọc Khê: “....... Cháu gái em thì em hiểu đấy, đạt mục đích thì bỏ qua , càng ép nó thì nó càng bật mạnh hơn.”
Tư Âm nghiến răng: “Nó mà là con trai thì em cũng đồng ý , nhưng nó là con gái, giới giải trí loạn lạc như thế nào, cho dù chúng che chở, ai dám bảo đảm cái vạn nhất, nhỡ chịu thiệt thòi thì ?”
Ngọc Khê im lặng. Tư Âm nhiều lý do như , nhưng trắng là Tư Âm từ tận đáy lòng coi thường nghề diễn viên. Thật nhiều gia đình đều coi trọng nghề , đặc biệt là những gia đình quan niệm truyền thống lâu đời.