Ngọc Khê cũng để ý, chậm rãi . Chờ tới cửa , cô , thêm hai để chắc chắn lầm.
Vương T.ử Hiên cũng thấy Ngọc Khê: “Giám đốc Lữ, thật trùng hợp.”
Ngọc Khê Ôn Giai đang bên cạnh Vương T.ử Hiên. Mắt Ôn Giai mở to, mặt rốt cuộc cũng biểu cảm khác lạ. Ngọc Khê khách sáo : “ là trùng hợp thật.”
Vương T.ử Hiên kéo cánh tay Ôn Giai: “Ôn Giai, vợ cưới của .”
Ngọc Khê thấy Ôn Giai hất tay Vương T.ử Hiên thì tò mò c.h.ế.t, hai mà quen : “Chào cô.”
Ôn Giai trong lòng thở phào nhẹ nhõm, giả vờ quen là nhất: “Chào chị.”
Vương T.ử Hiên hỏi: “Giám đốc Lữ cần nhờ một đoạn ?”
“Không cần , xe đón tới .”
Vương T.ử Hiên gật đầu, mở cửa xe cho Ôn Giai. Ngọc Khê cũng lên xe của , trong lòng suy nghĩ, đứa bé mà lúc Ôn Giai m.a.n.g t.h.a.i là của Vương T.ử Hiên ? Cô từng Vương T.ử Hiên con, nếu thật sự là của thì đứa bé chắc chắn bỏ . Thật ngờ hai quan hệ với , chỉ là chênh lệch tuổi tác lớn.
Ánh Trăng Dẫn Lối
Hôm nay là chủ nhật, chỉ đám con trai đều ở nhà mà Hạ Hạ cũng ở đó.
Ngọc Khê đem quà mua chia cho mấy đứa trẻ: “Đây là chị Diệu Diệu mua cho các con.”
Cặp sinh đôi vẻ mặt từ chối: “Mẹ, bọn con cần quà, cho chị Hạ Hạ !”
Ngọc Khê: “Được thôi, sẽ đúng sự thật với chị con.”
Cặp sinh đôi sợ: “........ Bọn con thích quà của chị.”
Ngọc Khê : “Thế mới đúng chứ, mau xem quà .”
Quả nhiên là các loại sách bài tập, bốn thằng nhóc cảm thấy ngay cả game cũng thể kéo cảm xúc nữa.
Ngọc Khê Hạ Hạ đang ỉu xìu: “Sao thế con?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhung-nam-thang-tuoi-dep-o-thap-nien/chuong-1052-that-vong.html.]
Hạ Hạ mím môi, cô bé thể với , chỉ thể với bác gái, cho nên mới cùng trai tới đây: “Bác gái, hiện tại cả lớp đều quan hệ giữa con và Mạc Bối .”
“Có lời khó ?”
Hạ Hạ cúi đầu: “Bọn họ con chiếm đoạt cuộc đời của Mạc Bối, ba vốn dĩ nên là cha của Mạc Bối.”
Ngọc Khê hiệu cho Hạ Hạ ngẩng đầu lên: “Con chiếm đoạt cuộc đời của Mạc Bối. Lúc nhận nuôi con là bởi vì con con gái của Phùng Tiên, họ cha ruột của con nên bác mới nhận nuôi. Nếu lúc là Mạc Bối, vốn dĩ là con ruột thì bác tuyệt đối sẽ nhận nuôi, như con hiểu ? Từ đầu đến cuối đều là con và nhà bác duyên phận, bao giờ là Mạc Bối cả.”
Cục đá đè nặng trong lòng Hạ Hạ tan biến, cô bé toét miệng lộ chiếc răng khểnh: “Cảm ơn bác gái, con hiểu ạ.”
“Đứa nhỏ ngốc, con cứ suy nghĩ nhiều, thật chuyện đơn giản.”
Hạ Hạ ngượng ngùng. Cô bé từng những lời hùng hồn sợ hãi, nhưng cứ nghĩ đến việc ba vốn dĩ nên là của Mạc Bối thì trong lòng thoải mái, khó chịu vô cùng. Giờ ba là của chính , cô bé ngây ngô: “Về con sẽ thế nữa.”
Ngọc Khê nhéo má Hạ Hạ: “Còn nữa, cứ một mực nhẫn nhịn cũng là đúng, lúc nên giải thích thì giải thích, tránh để đến cuối cùng thể kiểm soát , ngược càng tổn thương chính .”
Hạ Hạ gật đầu: “Con hiểu ạ.”
Ngọc Khê hỏi: “Con về thăm nhà họ Mạc ?”
Cảm xúc Hạ Hạ trùng xuống: “Bác gái, con vô dụng ? Con sẽ tổn thương, sẽ để ý, nhưng mỗi trở về lòng đều dễ chịu. Ánh mắt của ruột vĩnh viễn đặt Mạc Bối, còn cha ruột thì mãi mãi chỉ hỏi con một chuyện trong nhà bác, ngay cả cô cũng hỏi dò.”
Ngọc Khê khựng : “Mạc Thu hỏi con cái gì?”
Hạ Hạ: “Cũng gì, chỉ là hy vọng con cho cô , ý là lúc rảnh rỗi thì nhắc đến cô nhiều hơn.”
Ngọc Khê vuốt tóc Hạ Hạ: “Đứa nhỏ ngoan, con tìm các chơi .”
Hạ Hạ: “Vâng ạ.”
Ngọc Khê nghĩ đến Mạc Thu, trong lòng tiếc nuối. Niệm tình cảm nhiều năm, vốn tưởng rằng gõ đầu một cái thì cô sẽ tự hiểu, nhưng cô vẫn cô thất vọng, thể giữ bên nữa.