Diệu Diệu còn kịp mở miệng, Bạch Thật Thật cướp lời: “Cô ơi, Diệu Diệu lợi hại lắm ạ, đ.á.n.h với cả huấn luyện viên. Huấn luyện viên còn hỏi Diệu Diệu học võ ở , thậm chí còn khuyên nên nhập ngũ nữa đấy ạ.”
Ngọc Khê con gái: “Còn chuyện ?”
Diệu Diệu đáp: “Con từ chối ạ.”
Bạch Thật Thật tiếp tục : “Ái Mộ cũng cừ, múa đơn cực , lúc biểu diễn văn nghệ còn giành giải nhất nữa.”
Quảng Ái Mộ hiếm khi tỏ ngượng ngùng: “Tớ học từ nhỏ , coi như là dân bán chuyên nghiệp, cũng là chiếm chút lợi thế thôi.”
Bạch Thật Thật : “Khổng Như thì đàn piano cực , tiết mục hợp tác giữa Diệu Diệu và Khổng Như cũng đoạt giải. Trong phòng ký túc xá , hình như chỉ tớ là bình thường nhất.”
Ánh Trăng Dẫn Lối
Diệu Diệu ôm lấy vai Bạch Thật Thật: “Nói bậy, là đáng yêu nhất phòng đấy.”
Bạch Thật Thật hề cảm thấy mất mát: “Thật ?”
Khổng Như : “Thật mà, chính là hạt dẻ của cả phòng.”
Quảng Ái Mộ cũng gật đầu tán thành.
Ngọc Khê trong lòng vui mừng khôn xiết, mấy đứa trẻ tính cách khác nhưng chung sống hòa thuận, cô cũng thể yên tâm .
Bữa tối, Ngọc Khê chọn một nhà hàng khá ở gần trường. Lúc ăn cơm, Ngọc Khê lấy từ trong túi xách mấy tấm vé xem ca nhạc: “Đây là vé xem biểu diễn, ở nhà ai xem cả, nghĩ là mấy cô gái nhỏ các cháu sẽ thích nên cô mang tới.”
Bạch Thật Thật tấm vé tay, ngẩn một lúc, đó kinh hô lên: “Vé xem buổi biểu diễn của HZ! Á á á, thế mà là thật! Cháu vẫn luôn vé mạng mà thèm nhỏ dãi, tiết kiệm tiền bao lâu cũng mua , còn mắng bọn phe vé suốt mấy ngày nay. Bây giờ những vé mà còn là khu vực Vip 1 nữa.”
Ngọc Khê giật , đứa nhỏ tính tình thật hoạt bát: “Cháu xuống .”
Bạch Thật Thật vuốt ve tấm vé, nhắm mắt , đẩy tấm vé trả : “Cô ơi, món quà quý giá quá, cháu thể nhận .”
Quảng Ái Mộ cũng luyến tiếc sờ sờ tấm vé, cuối cùng cũng đẩy trở : “Cô ơi, quá đắt tiền ạ.”
Vé khu vực 1 bọn phe vé đẩy lên tới 4000 tệ, quá đắt đỏ.
Khổng Như cũng trả .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhung-nam-thang-tuoi-dep-o-thap-nien/chuong-1051-on-giai.html.]
Ngọc Khê , cô chỉ tới để tặng vé mà còn là để thử lòng các cô bé. Nếu các cô bé nhận lấy một cách vô tư lự thì trong lòng con gái cô cũng sẽ tự tính toán. Hiện tại kết quả : “Cầm lấy , để trong tay cô thì cũng chỉ là tờ giấy lộn, nhà cô xem thì cũng bỏ phí.”
Diệu Diệu đưa vé cho các bạn cùng phòng: “Mẹ tớ thật đấy, các cầm .”
Ba cô gái chần chừ một chút, cuối cùng vì thực sự thích nên đành nhận lấy vé.
Bạch Thật Thật càng thêm mơ mộng: “Gần sân khấu như , cuối cùng cũng tiếp xúc cự ly gần với thần tượng, nắm tay thần tượng nữa.”
Diệu Diệu chớp chớp mắt, phân vân nên đó đều là họ hàng nhà , cuối cùng nghĩ thì thôi, cứ đợi đến sinh nhật các bạn tặng ảnh chữ ký , như sẽ tạo bất ngờ cho .
Ăn xong, Diệu Diệu cùng Ngọc Khê trở về căn hộ ở khu chung cư. Về đến nhà, Diệu Diệu mới cơ hội hỏi: “Mẹ, chuyên môn tới thăm con ?”
Ngọc Khê gật đầu: “Lần đầu tiên con ở nội trú, lo lắng nên cố ý qua xem . Giờ thì yên tâm , bạn cùng phòng của con đều .”
Diệu Diệu chợt nhớ : “Mẹ, con thấy Ôn Giai.”
“Cô cũng ở thành phố S ?”
Diệu Diệu gật đầu: “Con cô là nghiên cứu sinh tiến sĩ của trường con.”
Ngọc Khê cảm thán: “Đã học lên tiến sĩ cơ .”
Diệu Diệu nhắc nhiều đến Ôn Giai: “Mẹ, thời gian còn sớm nữa, nghỉ ngơi sớm ạ.”
“Ừ, .”
Ngọc Khê ngờ rằng lúc cô bay về thủ đô cùng chuyến bay với Ôn Giai, còn ghế gần .
Đã nhiều năm gặp, Ôn Giai trở thành một mỹ nhân băng giá, khí lạnh tỏa khác gì ngày xưa, chẳng trách lúc con gái nhắc đến biểu cảm lạ lùng như . Trên mặt Ôn Giai hề một biểu cảm dư thừa nào.
Từ lúc thủ tục lên máy bay, Ôn Giai vẫn luôn sách. Ngọc Khê để ý những cử chỉ nhỏ và phát hiện Ôn Giai khi chạm mặt cô chút hổ, chắc là nhớ cảnh tượng ở bệnh viện năm nào.
Xuống máy bay, cũng thật trùng hợp, cả hai cùng một hướng. Ôn Giai mím môi, lưng thẳng tắp, sải bước nhanh vượt qua Ngọc Khê.