Ngày hôm , Ngọc Khê đưa con gái tới trường , dặn dò một phen mới cùng Quý Tấn hội hợp sân bay.
Ngọc Khê thấy Quý Tấn: “Mợ đoán ngay là sẽ về mà.”
Quý Tấn hì hì: “Ai bảo con là cháu ngoại ruột của mợ chứ!”
Ngọc Khê hỏi: “Mợ ba , quen bạn gái gần nửa năm , định mang về cho nhà xem mắt?”
Quý Tấn chột , đối với gia đình mợ chung thủy trong tình cảm, chính là giáo trình phản diện: “Cái đó, chia tay ạ.”
Ngọc Khê: “.......”
Niên Quân Mân lười Quý Tấn: “Sau tránh xa con trai một chút.”
Quý Tấn: “.......”
Hắn cũng lăng nhăng a, mỗi yêu đương đều nghiêm túc, khả năng thật sự là bản tôn tra nam, nào cũng vì mới thích hơn mà chia tay.
Ngọc Khê thâm thúy : “Thảo nào đám Quan Bức cũng đổi bạn gái xoành xoạch, gần đèn thì sáng gần mực thì đen a!”
Quý Tấn: “Cái nồi con gánh , mấy thằng cháu đó cũng chẳng thứ gì.”
Ai đến cũng cự tuyệt, chính là đám Quan Bức.
Ngọc Khê lấy điện thoại , nhanh chóng gửi tin nhắn cho con gái, nhất định bảo con gái tránh xa đám Quan Bức , đều thứ .
Về đến nhà cũng nghỉ ngơi, hai vợ chồng đều công ty.
Ngày thứ hai theo dự định sẽ đưa Quý Tấn gặp Lôi Lạc, nhưng Vương T.ử Hiên tay, Ngọc Khê tới công ty kỹ xảo nên bảo Quý Tấn tự .
Ngọc Khê tới công ty kỹ xảo, Vương Phúc Lộc phát hỏa một trận. Ngọc Khê: “Sự việc xảy , tức giận cũng vô dụng.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhung-nam-thang-tuoi-dep-o-thap-nien/chuong-1047-tinh-ke.html.]
Vương Phúc Lộc vỗ bàn: “ thể giận ? Hiện tại tất cả cổ phần nhỏ lẻ đều Vương T.ử Hiên nắm trong tay, hơn nữa mấy Vương Thân gạt , thế mà gạt , bao năm qua đối xử với họ ?”
Ngọc Khê cũng chút bất ngờ, thật nghĩ tới ngoại trừ cổ phần của cô và Vương Phúc Lộc, còn đều Vương T.ử Hiên mua mất, thật là lợi hại. Đồng thời cũng thấy lạnh lòng, nguyên lão công ty phản bội, quá thương tâm.
Bạch Nhiêu đưa nước: “Bớt giận , ông cao huyết áp, đừng tức giận nữa.”
Vương Phúc Lộc cầm cái ly ném xuống đất: “Bọn họ là lũ bạch nhãn lang (kẻ vô ơn), bọn họ quên , nếu công ty bồi dưỡng, bọn họ đều chỉ là sinh viên mới nghiệp, thành tựu hôm nay. Công ty tốn bao tiền của bồi dưỡng, cho bọn họ cổ phần, bọn họ liền báo đáp công ty như ?”
Ngọc Khê nhiều năm xuôi chèo mát mái, cũng ngã một cú đau điếng, ấn ấn giữa mày: “Bọn họ đều từ chức?”
Vương Phúc Lộc đầy đất đơn xin từ chức: “Đều đất cả đấy!”
Ngọc Khê đếm đếm: “........”
Ánh Trăng Dẫn Lối
Cũng c.h.ử.i thề, Vương T.ử Hiên thế nào mà lôi kéo cơ bản đội ngũ nòng cốt hết .
Vương Phúc Lộc từng chịu thiệt thòi lớn như , sầm mặt: “Vương T.ử Hiên đều chuẩn đào , còn cổ phần cái gì?”
Ngọc Khê: “Chờ chúng thành đơn đặt hàng, bán cổ phần, sẽ tiện nghi tiếp thu.”
Vương Phúc Lộc đầu chút choáng váng vì tức, dọa Bạch Nhiêu vội vàng lấy thuốc, vuốt n.g.ự.c cho xuôi khí.
Ngọc Khê cũng : “Ông mà tức bệnh thì chẳng đúng ý Vương T.ử Hiên , bớt giận , mắt chúng nghĩ cách vượt qua thế nào.”
Vương Phúc Lộc xuôi cơn giận, cũng dám tức nữa. Ông là trụ cột trong nhà, con trai còn quá nhỏ, nếu ông xảy chuyện thì cái nhà xong đời. Nắm chặt tay: “Hiện tại nhân viên đủ, định đưa một cấp phó lên , tuyển thêm một ít , tranh thủ thành đơn đặt hàng .”
Ngọc Khê gõ bàn: “Vương T.ử Hiên 8% cổ quyền công ty.”
Vương Phúc Lộc cố gắng kìm nén cơn giận: “Ừ.”
Ngọc Khê: “Tuyển , sinh viên mới nghiệp đại học, còn nhiều đang tìm việc.”