Niên Quân Mân đưa cho con gái bình màu hồng, chính cầm bình màu đen, uống một ngụm mới cảm thấy sống : “Đã lâu phơi nắng ngoài trời lâu như , chịu nổi cái nóng .”
Ngọc Khê Niên Quân Mân đầy mặt mồ hôi, đau lòng : “Mau xuống nghỉ ngơi một chút.”
Niên Quân Mân : “Còn việc gì ?”
Ngọc Khê ấn Niên Quân Mân xuống: “Em đều thu dọn xong , .”
Niên Quân Mân im, quanh năm văn phòng, cửa liền xe điều hòa, thành phố S vốn dĩ nóng, phơi nắng khiến chút choáng váng đầu óc.
Ngọc Khê với Diệu Diệu: “Con sắp xếp đồ dùng cá nhân .”
Tầm mắt Diệu Diệu thu từ các bạn cùng phòng: “Vâng ạ.”
Ngọc Khê lên trải nệm, gấp chăn thành hình vuông vức, một chút nếp gấp cũng , với chồng: “Thế nào?”
Ánh Trăng Dẫn Lối
Niên Quân Mân chút hoài niệm cái chăn vuông vức như miếng đậu phụ, cảm thán : “Anh cũng chắc gấp như .”
Ngọc Khê tính toán, con gái lớn thế , Niên Quân Mân xuất ngũ cũng bao nhiêu năm.
Diệu Diệu cũng quen với các bạn cùng phòng. Vốn dĩ Diệu Diệu ít , nhưng từ nhỏ cả nhà tỉ mỉ giáo dưỡng, tiệc rượu ứng đối với trưởng bối đều kín kẽ một kẽ hở, huống chi là bạn cùng phòng mới đại học. Rất nhanh cô moi thông tin hữu ích và chiếm thiện cảm của hai cô gái.
Mẹ Bạch Thật Thật : “Diệu Diệu lớn lên thật xinh .”
Điểm chú ý của Quảng Ái Mộ tay Diệu Diệu: “Con bé đeo nhẫn?”
Vừa liền đồ trang sức bình thường.
Ngọc Khê thấy đều , hào phóng : “Nhẫn đính hôn.”
Trong lúc nhất thời cả phòng ngủ im lặng, một lúc lâu mới tiếp nhận thông tin . Mẹ Bạch Thật Thật: “Nhỏ như liền đính hôn?”
Ngọc Khê giải thích, chỉ gật đầu: “Ừ.”
Trong lòng Quảng Ái Mộ càng thêm xác định gia đình đơn giản, thầm nghĩ bảo con gái kết giao nhiều hơn, nghiệp sẽ quan hệ nhân mạch .
Ngọc Khê tủm tỉm, cô tin tưởng ngày mai tin tức về việc Diệu Diệu đính hôn sẽ nhiều , thể chặn ít hoa đào nát (rắc rối tình cảm).
Bên Ngọc Khê thu dọn xong thì bạn cùng phòng cuối cùng cũng tới. Tới là hai cô gái, một trạc tuổi Diệu Diệu, một mười tuổi, phụ cùng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhung-nam-thang-tuoi-dep-o-thap-nien/chuong-1044-khong-nhu.html.]
Khổng Như kéo em gái: “Tớ tên là Khổng Như, đây là em gái tớ, chào .”
Diệu Diệu bước lên một bước, vươn tay: “Chào , tớ tên Năm Diệu Diệu, mong giúp đỡ nhiều hơn.”
Khổng Như : “Chào .”
Đôi khi, bạn bè cũng là xem duyên mắt. Ngọc Khê thấy đôi mắt con gái sáng lấp lánh liền con bé thích Khổng Như.
Lại thấy con gái động thủ giúp lấy chăn, Ngọc Khê cũng tiến lên hỗ trợ.
Khổng Như chút ngượng ngùng: “Cảm ơn dì.”
Ngọc Khê : “Mệt c.h.ế.t , một lát .”
Khổng Như vội lắc đầu: “Dì ơi, cháu tự là ạ.”
Ngọc Khê cái thau cướp , động tay nữa, con gái giúp Khổng Như thu dọn.
Mẹ Quảng Ái Mộ cũng thu dọn xong, định giúp đỡ, ngược hỏi: “Cha cháu ? Sao tới?”
Khổng Như cứng : “Mẹ cháu mất .”
Ngọc Khê cô bé nhỏ tuổi hơn đang cúi đầu, hai đứa nhỏ nhắc tới cha, xem là câu chuyện phía .
Mẹ Quảng Ái Mộ hổ, cũng hỏi nữa, với Ngọc Khê: “Chúng xong , nhà ăn, cùng ?”
Ngọc Khê con gái: “Không, chúng chờ Khổng Như một chút.”
Mẹ Quảng Ái Mộ: “Được , chúng .”
“Được.”
Nhà họ Quảng , nhà họ Bạch cũng xong xuôi, tính toán dạo quanh trường cũng luôn.
Chờ giúp Khổng Như thu dọn xong thì 11 giờ trưa, đang chuẩn cùng nhà ăn thì cửa phòng ngủ mở , Quý Tấn đang ngừng lau mồ hôi bước .
Ngọc Khê: “....... Quý Tấn?”