Mẹ Quảng Ái Mộ cũng đến ngây , nhịn hỏi: “Con gái nhà chị bệnh sạch sẽ ?”
Ngọc Khê ngớ một chút: “Không .”
Mẹ Quảng Ái Mộ: “........ Sao là màu trắng thế?”
Ngọc Khê gượng: “Đơn giản hào phóng mà!”
Đang chuyện, cửa phòng ngủ mở , Ngọc Khê thấy một nhà nữa tới, hẳn là từ nơi khác đến, dáng vẻ phong trần mệt mỏi, trán đều là mồ hôi.
Cô gái cùng đáng yêu, mặt tròn, trong miệng ngậm kẹo que, phồng phồng khuôn mặt trông dễ thương.
Ngọc Khê chủ động chào hỏi: “Chào .”
Mẹ cô gái tay đầy mồ hôi, quệt quần áo một cái: “Chào chị, là của Bạch Thật Thật.”
Ngọc Khê giới thiệu chính : “ là của Năm Diệu Diệu.”
Ngọc Khê giọng liền nhận là Đông Bắc, còn là khẩu âm gần quê của Lý Nham, giọng Đông Bắc nặng.
Mẹ Quảng Ái Mộ liền tỏ vẻ lạnh nhạt, cằm hất cao: “ là Quảng Ái Mộ, nhà ở thành phố , còn các chị?”
Mẹ Bạch Thật Thật nhíu mày, cũng so đo thái độ đó, vui vẻ : “Ở một huyện nhỏ vùng Đông Bắc.”
Mẹ Quảng Ái Mộ càng chuyện, đầu với Ngọc Khê: “Chúng mang thau, thể cho chúng mượn dùng chút ?”
Ngọc Khê : “Được.”
Đối với thái độ phân biệt vùng miền, cô thật sự quản , loại quan niệm ăn sâu bén rễ .
Nhà họ Bạch ở nơi khác tới, cũng chuẩn thau chậu. Nhà họ Bạch nhận chăn , trong lúc nhất thời chỗ để, Ngọc Khê : “Để ở đây , lau qua .”
Mẹ Bạch Thật Thật cảm kích : “Cảm ơn.”
Chờ Quảng Ái Mộ dùng xong thau, Ngọc Khê cho Bạch Thật Thật mượn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhung-nam-thang-tuoi-dep-o-thap-nien/chuong-1043-do-hoi.html.]
Mẹ Quảng Ái Mộ cố ý đẩy Bạch Thật Thật , dò hỏi: “Chị chuẩn cũng quá đầy đủ , chúng dân bản địa mà còn quên.”
Ngọc Khê : “Nhà ở ngay gần đây thôi, chuẩn cũng tiện.”
Nếu , thì cô thôi, dù sớm muộn gì cũng .
Mẹ Quảng Ái Mộ hỏi: “Không nhà các chị ở thủ đô ?”
Ngọc Khê giải thích: “Để con cái nghỉ ngơi tiện hơn chút, mấy ngày tới mua một căn hộ, ngay ở tiểu khu đối diện.”
Biểu cảm của Quảng Ái Mộ đổi. Vị trí đại học S , gần trạm tàu điện ngầm, xung quanh ít khu thương mại, giá nhà ở gần đây càng cao đến thái quá. Vì con cái học mà tay mua hẳn một căn hộ, nghĩ đến nhà ở căn nhà ba phòng ngủ còn là do phá dỡ đền bù mà , trong lúc nhất thời trong lòng thật hụt hẫng.
Ngọc Khê thẳng cũng là ý phòng ngừa rắc rối, miễn cho đến lúc đó phát hiện Diệu Diệu tiểu khu ở, sinh một ít lời đồn đại . Từ miệng cô liền chặn khả năng lời đồn.
Mẹ Bạch Thật Thật kinh ngạc: “ xem TV giá nhà thành phố S đắt c.h.ế.t , vì con cái mà mua nhà riêng á? Mấy phòng ngủ thế?”
Ánh Trăng Dẫn Lối
Ngọc Khê: “Ba phòng ngủ, mấy đứa em con bé cũng cứ điểm ngoài trường, gần trường học cũng tiện.”
Mẹ Bạch Thật Thật : “Tốt quá, Thật Thật nhà nấu ăn đặc biệt ngon, đến lúc đó nếm thử tay nghề của Thật Thật nhé.”
Mẹ Quảng Ái Mộ khan, mất d.ụ.c vọng chuyện phiếm, cảm thấy chút kiêu ngạo bản địa của tan biến sạch, cúi đầu sửa sang quần áo.
Mẹ Bạch Thật Thật thì thèm để ý, vẫn luôn lạc quan nghĩ thoáng, ngược tò mò hỏi: “Nhà chị chắc nhiều tiền lắm nhỉ, công việc gì ?”
Ngọc Khê tương đối mà càng thích chuyện với Bạch Thật Thật hơn vì sự thẳng thắn: “ là biên kịch.”
Mắt Bạch Thật Thật sáng lên: “Thế thì giỏi quá.”
Lúc , hai cha con Niên Quân Mân trở , Ngọc Khê vội đón lấy cái chăn, với Diệu Diệu: “Đi rửa mặt , đầy đầu mồ hôi kìa.”
Niên Quân Mân đặt chăn xuống: “Anh cũng .”
Ngọc Khê chờ hai cha con , từ trong túi lấy nước trái cây ép buổi sáng, dùng bình giữ nhiệt đựng nên vẫn lạnh băng: “Giải khát .”