Hoa Mai nhà trẻ đón con gái của Chu Lộ, chuyện thêm một lúc .
Lần tới, cả nhà Ngọc Khê mang theo ít hành lý, ước chừng năm cái vali, đều là quần áo giày dép của Diệu Diệu, cái còn tính sách vở và một đồ dùng gửi bưu điện tới đó vài ngày.
Mấy thứ đều cần chỉnh lý, Ngọc Khê phụ trách quần áo, Niên Quân Mân giúp con gái xếp sách, Diệu Diệu sửa sang ga trải giường, chờ thu dọn xong xuôi thì 7 giờ tối.
Ánh Trăng Dẫn Lối
Thành phố S lúc 7 giờ tối đúng là thời điểm náo nhiệt nhất, họ tìm một nhà hàng ăn cơm, dạo một vòng bờ sông. Mặc kệ mùa du lịch , bờ sông bao giờ thiếu .
Ngày hôm , Ngọc Khê xách theo quà chuẩn sẵn thăm Hoa Mai. Vì cả nhà Ngọc Khê tới nên vợ chồng Chu Lộ đều ở nhà.
Hoa Mai đồ bổ: “Các em tới thì tới, còn mang theo thứ gì, khách khí quá.”
Ngọc Khê: “Đây là chuyên môn mua cho chị, Quân Mân từ nước ngoài mang về đấy.”
Hoa Mai trong lòng ấm áp, vui mừng vì dù ly hôn nhưng quan hệ cũng xa cách: “Đây là nước trái cây mới ép, mau nếm thử .”
Ngọc Khê nếm một ngụm: “Ngon lắm.”
Hoa Mai tủm tỉm: “Ngon thì uống nhiều một chút.”
Ngọc Khê gật đầu: “Sao thấy cháu bé ạ?”
Chu Lộ bất đắc dĩ : “Không dám cho con bé xin nghỉ, chỉ cần một ngày , đưa càng khó khăn.”
Ngọc Khê : “Trẻ con đều như , chờ kết bạn thì sẽ chịu thôi.”
Chu Lộ đối với con gái lòng tin, con bé vì nhà trẻ mà tuyệt thực, lóc ầm ĩ đều dùng tới. Mẹ chồng và bố chồng đành lòng thấy cháu nên đều về quê lánh mặt, chờ cháu quen nhà trẻ mới trở . Cứ nghĩ đến con gái là cô thấy tắc nghẹn trong lòng, bèn đổi chủ đề: “Chị dâu và cả ở thành phố S mấy ngày?”
Ngọc Khê: “Bồi Diệu Diệu nhập học xong bọn chị liền về.”
Chu Lộ tính ngày, ngày là nhập học: “Sao ở thêm mấy ngày?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhung-nam-thang-tuoi-dep-o-thap-nien/chuong-1041-ham-mo.html.]
Ngọc Khê cũng lắm: “Bận quá, thời gian mấy ngày nay đều là cố nặn đấy.”
Ngọc Khê hỏi : “Còn em, nhiều năm , hiện tại công việc thích ứng ?”
Nhắc tới mới nhớ, lúc Chu Lộ m.a.n.g t.h.a.i cũng , sinh con xong xin nghỉ t.h.a.i sản, nhưng chờ hết cữ thì gây khó dễ đủ điều, bốc hỏa liền mất sữa, đó cảm thấy sốt ruột nên cam lòng từ chức. Chờ con gái nhà trẻ mới bắt đầu .
Chu Lộ: “Em cũng dã tâm lớn lắm, hiện tại công việc cũng , cần tăng ca, hài lòng.”
Ngọc Khê : “Vậy là .”
Trong lòng Chu Lộ hâm mộ nhân viên của chị dâu, xí nghiệp nào cũng giống công ty của chị . Có nơi miệng cho nghỉ t.h.a.i sản theo hợp đồng nhưng thật thì chẳng mấy, đa tìm đủ lý do sa thải . Không giống công ty chị dâu, trong thời gian m.a.n.g t.h.a.i khám t.h.a.i sẽ trừ phép, nghỉ t.h.a.i sản bốn tháng, chỉ lương mà tiền thưởng cũng phát đủ.
Ngọc Khê thấy Chu Lộ thất thần: “Nghĩ gì thế?”
Chu Lộ : “Không gì.”
Ngọc Khê hỏi , vất vả lắm mới gặp mặt nên chuyển sang chuyện khác, phần lớn là Chu Lộ thỉnh giáo kinh nghiệm dạy con, Ngọc Khê cũng chia sẻ kinh nghiệm của .
Ban ngày ở nhà Chu Lộ nửa buổi, ăn cơm xong, đầu tiên là hiệu sách bổ sung những phần còn thiếu kệ sách, mua cho Diệu Diệu một ít đồ dùng.
Bởi vì Diệu Diệu đầu tiên ở nội trú trường học, Ngọc Khê hận thể đem tất cả những gì thể nghĩ đến mua hết về, nếu Diệu Diệu ngăn cản, Ngọc Khê còn thể dạo thêm một tiếng nữa.
Ngày thứ hai, học sinh tới nhập học , nhà Ngọc Khê cũng vội vã báo danh mà dạo quanh trường một vòng .
Ngày nhập học, Ngọc Khê cau mày: “Một cái vali hành lý đủ ?”
Trong lòng Diệu Diệu phát run, sợ đem tất cả đồ mua mang theo: “Mẹ, thật sự đủ , con ở ngay gần đây thiếu cái gì về lấy là , thật cần tay xách nách mang .”
Ngọc Khê tán thành: “Học quân sự nửa tháng, thế nào cũng mang nhiều quần áo chút chứ!”
Diệu Diệu: “Mẹ, học quân sự mặc quân phục, con chỉ cần mang đồ mặc bên trong là , thật sự đủ mà.”